Bảy ngày này Mạnh Hạo tắm rửa thay đồ, lễ bái bức họa của Kháo Sơn lão tổ, lễ bái các vị tổ tiên của Kháo Sơn tông, những việc này rườm rà vô cùng
Trong lúc đó hắn không nhìn thấy vị Hứa sư tỷ đã bế quan nhiều tháng, nhưng lại gặp được vị Trần Phàm sư huynh mặc áo bào màu bạc kia
Trong ấn tượng của hắn, vị sư huynh này với ngoại tông thì ít khi nói cười, dường như có phần cổ hủ, nhưng Mạnh Hạo tiếp xúc rồi mới phát hiện ra hễ mình có nghi vấn gì thì chỉ cần mở miệng hỏi, đối phương đều không ngại phiền toái mà giải đáp tỉ mỉ cho mình, làm cho Mạnh Hạo rất có hảo cảm với người này
Hắn lại nghĩ tới những lời đồn về vị Trần Phàm sư huynh này, phần lớn đều nói người này một lòng hướng đạo, không quan tâm phàm trần, toàn thân chính khí
Bảy ngày sau, Mạnh Hạo mới rảnh rỗi, được ban cho một tòa động phủ nội môn ở Đông phong
Ở trong đó linh tuyền nồng đậm, linh khí ngập tràn, hơn hẳn động phủ lúc trước của hắn
Chỉ là đang vui vẻ thì sau khi lần đầu lĩnh linh thạch và đan dược dành cho đệ tử nội môn, Mạnh Hạo liền ngơ ngẩn ở đấy, ngơ ngác nhìn linh thạch trong tay
Linh thạch rõ ràng hơn nhiều so với linh thạch mà hắn nhận được khi còn ở ngoại tông, to hơn mà mặt trong lại hoàn toàn trong suốt, mơ hồ như sương lại như bông, tuy không nhiều nhưng cũng dần làm cho sắc mặt Mạnh Hạo trắng bệch
– Đây là linh thạch trung phẩm? Đệ tử nội môn mỗi năm được phát một khối
Một khối linh thạch như vậy có thể đổi được trăm khối linh thạch hạ phẩm mà ngoại tông ban thưởng
Mạnh Hạo thì thào, đầu óc chấn động
Ở bên cạnh hắn còn có một chiếc cổ ngọc, bên trong có giới thiệu cách phân biệt các loại linh thạch cho tu sĩ Ngưng Khí
– Trên linh thạch trung phẩm chính là thứ mà nghe nói toàn bộ Triệu quốc này không có lấy một khối linh thạch thượng phẩm
Một khối ít nhất đổi được cả vạn khối linh thạch hạ phẩm đúng là vô giá
Trái tim Mạnh Hạo đập thình thịch, hắn nhanh chóng lấy mấy khối linh thạch còn sót lại trong túi trữ vật ra, đối chiếu xong thì sắc mặt lại càng khó coi
– Linh thạch căn cứ lớn nhỏ, căn cứ vào kết cấu của nhũ trạng trong đó để thấy được phẩm chất
Linh thạch thượng phẩm thì đầu lớn hơn chút, vật có hình dạng như bông bên trong bao trùm hơn phân nửa linh khí sẽ không tản ra ngoài, muốn hấp thu thì cần đến tu sĩ Trúc Cơ mới làm được
Mạnh Hạo lẩm bẩm, ngơ ngác nhìn linh thạch trong tay
Linh thạch này to hơn linh thạch trung phẩm ba lần, mà vật có hình dạng như bông bên trong gần như chiếm toàn bộ, thoạt trông rối mắt, nhưng lại không có linh khí tràn ra
– Đây
đây chẳng phải linh thạch thượng phẩm sao
Ta ta thế mà tiêu đi hai ngàn khối linh thạch thượng phẩm!!
Mạnh Hạo lòng như nhỏ máu, không ngừng an ủi mình
Có thể tưởng tượng kiếm gỗ kia không tầm thường, nghĩ đến toan tính của Vương Đằng Phi, nghĩ đến phục chế ngang giá với gương đồng, hắn há có thể không rõ mình hao tổn bao nhiêu linh thạch
– Nhưng sao ta lại cảm thấy linh thạch trong tay ta này so với linh thạch thượng phẩm được miêu tả thì còn lớn hơn mấy lần? Vật ở trong còn nhiều hơn chứ không ít?
Mạnh Hạo giật mình, hắn không dám tiếp tục nghĩ nữa, sắc mặt tái nhợt, đã đau lòng tới cực điểm
Thật lâu mới áp chế xuống được, hắn vội cất mấy khối linh thạch kia vào túi trữ vật
– Chỉ là hai ngàn khối linh thạch thượng phẩm, không là gì, không là gì
Mạnh Hạo cắn răng thì thào, chỉ là mấy câu mà lúc nói lại cực kỳ rối rắm
Thời gian nhoáng cái, đã lại mấy ngày trôi qua
– Tiểu sư đệ, ta thấy trận chiến ngày đó của ngươi dùng rất nhiều pháp bảo, nhưng nếu không có pháp bảo thì rất bất lợi
Ngươi nên tới Pháp các, nơi đó có rất nhiều điển tịch của Kháo Sơn tông qua ngàn năm qua, phải đọc và học tập nhiều mới được
– Tiểu sư đệ này, ta thấy mấy ngày nay ngươi luôn săn thú nấu ăn, việc này là không đúng
Tu sĩ chúng ta phun thổ thiên địa linh khí, vốn là muốn lột đi phàm thân, nhưng ngươi còn ăn phàm thú thì chẳng phải là làm hỏng linh khí hay sao?