Thời gian nổ trường có thể xảy ra trước không?
Thời Ôn xém chút quên cả hô hấp.
Có khả năng…… có khả năng xảy ra trước, nói không chừng chính là ngày mai.
Trần Trì……
Trần Trì!
Thời Ôn luống cuống tay chân từ trên giường bò dậy, sờ đến di động, lập tức gọi cho Trần Trì.
Trong lúc sợ hãi, cô chạy ra cửa phòng, gặp mẹ Thời bưng trái cây đang muốn đưa đến phòng cô, cô chưa kịp giải thích một câu, hoảng hoảng loạn loạn chạy ra cửa nhà.
Điện thoại không gọi được.
Thời Ôn ngồi trên xe taxi, gọi tới gọi lui đến tám cuộc.
Ở K, Trần Trì nằm ở trên sô pha vừa uống vừa rót. Nhậm Xích nhìn không nổi, gọi người dọn cái bàn trước mặt cậu.
Nhậm Xích: “Mẹ nó, nó uống cỡ này không biết tao uống tới nghèo trước hay nó uống tới chết trước.”
Trần Trì uống đến ý thức mơ hồ, sờ không thấy rượu cũng không sờ soạng nữa.
Trương Diệu đứng bên cạnh Trần Trì, đánh giá lên xuống, “Em cảm thấy là Sinh ca uống tới chết trước, thật đúng là không nhìn ra anh ấy là một tên si tình.”
Khi bọn họ nói chuyện, Trần Trì nấc lên nỉ non một tiếng “Ôn Ôn”, rồi ngủ mất.
Lưu Cánh đứng ở trên bàn, “Cái này gọi là sống mơ mơ màng màng đúng không?”
Bên chân rung lên, Lưu Cánh bị dọa nhảy dựng, ngã xuống, khó khăn lắm mới đứng vững.
Trương Diệu cầm lấy di động của Trần Trì trên bàn, “Duma, điện thoại của chị dâu!”
Lưu Cánh: “Mau bật lên!”
Trương Diệu: “Bật cái rắm, Sinh ca uống say đến không biết trời đất, chị dâu biết anh ấy uống nhiều như vậy không phải càng tức giận hơn sao?”
Lưu Cánh: “Vậy thì từ chối?”
Trương Diệu để điện thoại lại trên bàn, “Coi như không ai nghe thấy đi.”
Lưu Cánh: “Chị dâu sẽ không suy nghĩ không thông, chạy tới đây chứ?”
Trương Diệu xuy nói: “Hết một tuần không tới, hôm nay khẳng định cũng không tới.”
Nửa giờ sau, Trương Diệu nhìn đến Thời Ôn đột nhiên xuất hiện ở quán bar, sợ tới mức trên từ ghế cao ngã xuống.
Hắn căn bản không kịp cản, Thời Ôn liền chạy đến trước người Trần Trì.
Thời Ôn quét mắt đến di động ở trên bàn và Trần Trì nằm trên sô pha, nhẹ nhàng thở ra.
“Trần Trì……”
Cô đi qua, đẩy đẩy vai cậu.
Người trên sô pha giật giật, chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng tiến vào đôi mắt, Trần Trì đem người trước mặt nhìn rõ ràng.
Cậu cười nhạo một tiếng, biết chính mình vẫn còn ở trong mộng.
Cô sẽ không đến đây, một tuần nay cô cũng chưa từng đi tìm cậu, chắc đã vui vẻ ném người biến thái như cậu đi, xảy ra chuyện hôm nay, cô càng không muốn nhìn thấy cậu…… Cô trước nay chưa từng tin cậu, cô chắc chắn cho rằng cậu cố ý đi xem người kia biểu diễn, cô chắc chắn cho rằng hai người bọn họ có gì đó.
Trần Trì ngồi dậy muốn đi lấy rượu, người trước mặt cũng đi theo sau, cách xa vài phân.
Ở trong mộng còn trốn cậu?
Cậu duỗi tay bắt lấy tay cô, đem cô ôm vào trong lòng ngực.
Thời Ôn trở tay không kịp, cùng với một tiếng hô nhỏ rồi ngã trên người cậu.
Một khắc cơ thể chạm vào nhau, hai người đều ngây ngẩn cả người.
Trần Trì cúi đầu, nhìn về phía người trong lòng ngực.
Là cô?
Cậu đang nghĩ ngợi, người trong lòng ngực bò lên, đứng ở kế sô pha.
Thời Ôn vuốt vuốt tóc, liếm liếm môi có chút khô ráo.
“Cái kia……”
Cô có rất nhiều lời nói muốn hỏi cậu.
Cô muốn hỏi, cậu vì sao lại đi xem Đinh Tư Thanh biểu diễn? Cậu thích Đinh Tư Thanh sao?
Hay là đi xem biểu diễn chỉ vì muốn chọc giận cô? Vì sao cố tình chọn Đinh Tư Thanh, không sợ cô không bao giờ gặp lại cậu?
Nhưng giờ khắc này, cô đột nhiên cảm thấy những cái đó đều không quan trọng, cô chỉ cần một đáp án.
“Trần Trì, anh còn thích em không?”
Trần Trì giương mắt, biểu tình phức tạp.
Cậu nhìn đến Trương Diệu cách đó không xa, khoe khoang mà tung tăng nhảy nhót.
Là kế sách của Trương Diệu.
Qua hết một tuần cô cũng chưa tới tìm cậu, mà hôm nay, cô biết cậu đi nhìn người kia biểu diễn, cố ý tới này tìm cậu…… Là cảm thấy ghen tuông, sợ cậu bị cướp đi cố ý tới giành lại sao?
Bởi vì người kia là người cô ghét, cô không cam lòng cậu bị người như vậy cướp đi, cho nên mới tới. Có lẽ, đổi một đối tượng khác, cô liếc mắt cũng sẽ không thèm để ý……
Thời Ôn lo âu chờ cậu trả lời, thấy cậu nãy giờ không nói gì, tâm lạnh đi một nửa. Nghiêng phía sau đi qua một người, cô nhìn lại, là một nam sinh, cũng mặc kệ, đi qua trực tiếp bắt được cánh tay của nam sinh kia.
Trong chớp nhoáng, cô giữ lấy tay của nam sinh kia đáy mắt cậu liền dâng lên hàn khí không hề che dấu.
Như vậy là đủ rồi.
“Trần Trì, anh còn thích em.”
Thời Ôn nói, trái tim cùng với tay chân chậm rãi ấm lại.
Cô tiến về hướng cậu, giữ chặt tay cậu, nhìn đến biểu tình kinh ngạc của cậu, ôn nhu nói: “Em không chê anh, cũng không sợ anh.”
“Trần Trì, em cũng thích anh.”
Nếu nói ra, là cô dụ dỗ cậu trước.
Cô quyết định dụ dỗ đến cùng.
Tình cảm của bọn họ là chuyện của bọn họ, tuyệt đối không thể kéo người vô tội vào, một đời này cậu sẽ không làm nổ trường, cô sẽ yêu thương cậu.
Cô không chỉ muốn cậu không trở thành người xấu, cô còn muốn chữa khỏi cho cậu, làm cậu trở thành người tốt.
Thời Ôn: “Không có chuyện “cứ như vậy đi” đâu, em không đồng ý, em tuyệt đối không chia tay với anh.”
Trần Trì chớp chớp mi, đem lời nói đầy tính chiếm hữu của cô đảo trong đầu một vòng, cậu trào phúng nhấc nhấc môi, “Không chia tay? Em thật sự muốn cùng một con quái vật ở bên nhau?”
Cậu cười đến rõ ràng, đậm ý vị trào phúng.
Cô lại nhìn đến ánh sáng đang yếu dần ở đáy mắt cậu, “Ở trong mắt em anh trước nay không phải là quái vật, em không cho phép anh nói chính mình như vậy.”
Ý cười của cậu khựng lại, cổ họng khô khốc.
Rõ ràng cô sợ cậu, vẫn luôn lấy lòng cậu, sợ cậu tức giận sợ cậu không vui, vẫn luôn nơm nớp lo sợ, cô để ý người kia như vậy sao? Bởi vì người kia, nguyện ý lưu tại bên người cậu.
Cậu nằm lên trên sô pha, “Đừng miễn cưỡng chính mình.”
Thời Ôn có chút bất đắc dĩ, “Em không miễn cưỡng chính mình.”
Cậu nhìn thẳng cô, tầm mắt vẫn luôn cố định, thật lâu sau, cậu mở miệng: “Em thật sự không sợ?”
Thời Ôn chớp mắt, “Vốn dĩ không sợ.”
Nếu sợ thì trước giờ sẽ không ở bên cậu.
Trần Trì giật nhẹ khóe miệng, “Anh đã cho em cơ hội rời đi, mặc kệ em bởi vì cái gì mà ở lại, anh đều sẽ không buông tay.”
“Em sẽ hối hận, em căn bản không biết đâu mới là anh chân chính.”
Thời Ôn nhấp môi.
Như thế nào là cậu chân chính?
Còn cần bao nhiêu chân thật?
“Em không hối hận.”
Trần Trì mặt mày bất động, nhàn nhạt nói: “Vậy em hôn anh.”
Thời Ôn: “……”
Như thế nào lại đòi hôn.
Dù sao không phải lần đầu tiên hôn.
Cô khom lưng, nhắm mắt lại nhanh chóng hôn vào miệng cậu một cái.
Mới vừa đứng dậy, liền nghe được âm thanh của cậu, “Đầu lưỡi cũng không đưa vào, không có thành ý.”
Vành tai Thời Ôn nóng lên, cổ ửng đỏ.
Cậu đem phản ứng của cô thu vào đáy mắt, hầu kết lăn lăn, thanh âm áp bức, “Hối hận?”
Thời Ôn bị cậu không ngừng hỏi như vậy có chút bội, cô đứng thẳng, bễ nghễ nhìn cậu nói, “Không hối hận, cũng không sợ anh. Anh đã nói em không cần cho anh mặt mũi, cho nên về sau hôn hay không hôn, hôn anh duỗi đầu lưỡi hay không duỗi đầu lưỡi, em sẽ tự quyết định.”
Cô nói xong một hơi, rồi sau đó ý thức được chính mình nói cái gì, sắc mặt lại đỏ ửng.
Trần Trì bị cô nói như vậy có chút không phản ứng kịp.
Thời Ôn xấu hổ đến muốn nhảy xuống hố, nhưng cảm thấy mặt mũi vẫn ổn.
Khi mở miệng lại, thanh âm nhẹ đi không ít, “Em phải về nhà, anh là bạn trai em, anh…….”
Trần Trì trực tiếp đứng lên, giữ chặt tay cô đi ra ngoài.
Cô hít sâu một hơi, đem tư thế bị cầm tay đổi thành mười ngón tay đan vào nhau.
Vậy là giải hoà đi……
Lần này cô sẽ nắm chặt.
Cùng nhau kiên cường sống sót, vô luận có chuyện gì xảy ra cũng không đáng sợ hơn cái chết.
……
Trần Trì gọi taxi, xe chạy một đường đến trước nhà Thời Ôn.
Hai người xuống xe, Thời Ôn nhìn chằm chằm mũi chân, lại ngẩng đầu nhìn cậu, “Ngày mai tới trường đi, em sẽ mang bữa sáng cho anh…… Đi ngủ sớm một chút, nhớ mơ về em.”
Haha hai người này ngốc quá tui phải thúc đẩy tí chứ bản gốc là “Mơ đẹp”
Cô phải rời khỏi, Trần Trì không để cô đi. Nhớ nhung như độc dược được tẩm vào xương cốt cậu, từng chút từng chút xâm chiếm tâm trí cậu.
Cậu sẽ nhớ cô đến phát điên.
Cậu ôm lấy cô, nâng cằm cô, gia tăng nụ hôn ở quán bar.
Thời Ôn kinh hoảng thất thố.
Đây chính là dưới nhà cô!
Cha mẹ cô hoặc là Thời Noãn vừa lúc đi dạo phố trở về hoặc là xuống lầu vứt rác thì làm sao bây giờ?!
Cô tâm loạn như ma, thời điểm muốn đẩy cậu ra lại dừng tay, suy nghĩ vài giây, cuối cùng quyết định cắn cậu một ngụm, còn chưa cắn xuống, cậu liền rời đi.
Trần Trì lúc thì ôn nhu lúc thì cường ngạnh chiếm lấy môi cô, phát ra tiếng làm người ta cảm thấy thẹn thùng.
Tay cậu vẫn giữ lấy cằm cô, nhìn cô thở hồng hộc lại có bộ dạng lo lắng hãi hùng, khàn khàn mở miệng: “Đây là việc anh vẫn luôn muốn làm…… Ôn Ôn, kích thích sao?”
Thời Ôn cảm thấy toàn thân mình đỏ ửng như tôm luộc.
Trần Trì thấy cô không nói lời nào, lại hôn lấy cô, bất quá chỉ hôn miệng cô một vòng, nhanh chóng rời đi. Khi rời đi lại mút môi cô một cái thật mạnh.
“Sợ hãi cũng không kịp rồi.”
Cậu sẽ không để cô đi, cậu cũng sẽ không kiêng nể gì bại lộ bản tính, hoàn toàn thuận theo bản năng làm ra những việc đầy tính chiếm hữu với cô.
Trần Trì mắt đen sâu thẳm, cậu xoa xoa môi cô, nhẹ nhàng dán sát vào.
Trên môi đau xót, cậu nhíu mày.
Thời Ôn cắn cậu một ngụm thật mạnh, “Sợ hãi sợ hãi, anh cũng không phải là quỷ.”
Cô không đợi cậu phản ứng, chạy nhanh vào nhà.