“Sao, nhớ cô ấy?” Cô khom người xuống, dang rộng hai chân, hai khuỷu tay chống lên hai gối, bàn tay đan vào nhau.
Dáng ngồi pha lẫn giữa anh hùng hảo hán và lưu manh tặc khấu.
Tiểu Châu mau chóng đính chính:
“Tuyệt không phải, thuộc hạ…..chỉ hỏi vậy thôi.”
“Thế thì thôi, bổn cung không thèm nói cho ngươi biết.” Cô lè lưỡi với Tiểu Châu.
Cả ba sau nghỉ ngơi lập tức lên đường đi tiếp.
Tiểu Châu lúc này đã không chịu được nữa đành dứt khoát hỏi:
“Điềm Điềm cô ấy thực sự không sao chứ, người biết đó nương nương, nguyên nhân cô ấy bị ốm nặng một phần cũng là do thần, thần là lo lắng cho cô ấy.”
Ba Ba Mạc Tỏa thầm cười trong lòng, rõ ràng quan tâm con gái nhà người ta muốn chết mà cứ bày đặt cứng rắn cho ai xem cơ chứ.
“Ồ vậy sao, vậy ngươi không cần lo lắng đâu. Ta nói cho ngươi biết là bây giờ Điềm Điềm đang được cái cậu Mạc Hoan kia “chăm sóc” rất cẩn thận, không sao cả đâu, ngươi yên tâm.”
Cô đặc biệt nhấn mạnh hai từ chăm sóc, Dạ Huân Thiên hiểu ý, biết là cô đang cố gắng nói cho tên đần kia hiểu ra tình cảm của mình, nhưng vẫn giả vờ trách móc cô.
“Cái gì, nàng vẫn cố tình để tên đó vào tẩm cung ư?”
“Lo lắng gì chứ, người trong mộng của hắn là Điềm Điềm cơ mà, hơn nữa lúc ta đi rồi hắn mới đến tìm mà.”
“Như vậy cũng không nên để nam nhân khác vào tẩm cung của nàng.”
“Ngươi quên là ta đang bị cấm túc 1 tháng sao, hơn nữa biệt cung lại hẻo lánh như vậy không ai biết đâu.”
“Nhưng nàng phải để ý đến thanh danh và mặt mũi của trẫm chứ, tuy nơi đó hẻo lánh hoang vu không ai biết thật, nhưng có người phát hiện vẫn là không nên.”
Hai người cứ thao thao bất tuyệt, kẻ xướng người họa, kết hợp với nhau diễn xuất vô cùng xuất sắc và nhuần nhuyễn.
Ngoài miệng là đang nhằm vào cô, là phải chú ý thanh danh hoàng thất, là cô thế này thế nọ, nhưng ý tứ câu chữ đều thể hiện rất rõ ràng, thứ nhất biệt cung hẻo lánh như vậy cô nam quả nữ ở cùng một nơi. Cho dù có chuyện gì cũng không ai biết được.
Tiểu Châu đi đằng sau nghe thấy ngồi trên yên ngựa nhưng không khác gì ngồi trên đống lửa, ruột gan cứ lộn hết cả lên.
Cậu lo lắng, phải, cậu đang rất lo lắng cho Điềm Điềm, nhớ đến điệu bộ biến thái nhìn cô đến chảy cả dãi của tên kia, cậu càng thêm nóng lòng.
Cậu biết không nên xen vào việc theo đuổi thê tử của người ta nhưng cậu thật sự không yên tâm, muốn ngay lập tức trở về.
Nhưng phải làm sao đây, cậu đang thực hiện nhiệm vụ, từ trước đến nay cậu chưa bao giờ làm trái ý Hoàng Thượng hết, dốc lòng tận tụy rất mực cung kính người.
Không có chuyện cậu bỏ lại nhiệm vụ hộ tống người đi về tìm cô cả.
Nhìn đoạn đường cách kinh thành càng ngày càng xa, đã trôi qua hơn nửa ngày rồi, Tiểu Châu thực sự rất sốt ruột, không biết tên kia có làm gì cô hay không.
‘Mạc Hoan nếu ngươi dám làm gì tổn thương đến Điềm Điềm, Tiểu Châu ta tuyệt không tha cho ngươi.’ Trong lòng cậu sôi sục nỗi căm ghét.