Nước thuốc trong bát còn sôi, hơi nóng phừng phực lập tức tỏa ra.
Nhìn hơi nước trắng nóng ấy, Văn Thời bỗng nhớ về một câu mà anh từng nghe nói ——
Ngươi thấy người ta đang nhìn ngươi, thì chắc chắn người ta cũng biết ngươi đã thấy người ta đang nhìn ngươi đó thôi.
Lúc ấy, đồ đệ nào đó của anh đã dùng những lời này để trêu người khác, hoàn toàn không có dính líu gì tới anh cả. Anh chỉ đứng một bên nghe trúng, nhưng vì lời này cực kỳ cuốn hút, nên vẫn để lại ấn tượng trong anh, song anh đột ngột nhớ lại vào đúng khoảnh khắc này.
Tạ Vấn liếc nhẹ một cái như thế xong rồi cũng không ngoảnh đầu lại nữa. Hắn lùi ra sau để nhường bước cho Lão Mao đang xông tới, hầu như là lùi tới kế bên Văn Thời. Hắn nhắc nhở Lão Mao một câu: “Lão nhìn bàn trà ấy, đừng nhào về phía tôi, bộ định giội thuốc lên người tôi hay gì?”
“Dạ sao tôi dám làm thế được, đứng bên này mới dễ sắp xếp hơn ạ.” Lão Mao nói một câu đầy oan ức, vội vàng đâm tới bên cạnh bàn trà, chiếm lấy vị trí vừa rồi của Tạ Vấn rồi sai Hạ Tiều: “Xếp hai miếng lót vào nhau.”
Hạ Tiều nghe lời làm theo, lúc này Lão Mao mới đặt bát thuốc xuống, còn điều chỉnh vị trí một chút và để đàng hoàng trước mặt Văn Thời.
Văn Thời giơ tay ra theo thói quen, song lại nghe Hạ Tiều nói: “Để em đi lấy chén với muỗng.”
Lão Mao buồn bực nói: “Lấy chén với muỗng làm gì?”
Hạ Tiều còn buồn bực hơn cả lão: “Để uống chứ sao nữa chú. Chả nhẽ lại bưng nguyên một cái bát to như thế uống một ực ạ?”
“Ai nói là uống.” Lão Mao bực mình nói: “Dùng để ngâm tay.”
“Thật hay giả thế? Ngâm tay cũng có hiệu quả nữa sao ạ?” Bạn học Tiểu Tiều được mở rộng tầm mắt, nhưng lại có phần nửa tin nửa ngờ.
“Linh ——” Lão Mao suýt chút nữa đã phải giải thích với cậu thuốc này có tác dụng gì đối với linh tướng. Nhưng lời vừa lên tới miệng, lão đã nhớ ra giờ mình chỉ là nhân viên trong tiệm của Tạ Vấn thôi. Lão nên biết về mấy vụ linh tướng này, nhưng không tiếp xúc quá sâu về nó.
Vì thế lão vội nhìn Tạ Vấn một cái, nói úp úp mở mở: “Nói chung là có lợi đối với cơ thể.”
Tạ Vấn: “…”
“Nhìn tôi chi thế?” Tạ Vấn tức giận nói một câu.
Lão Mao nhận ra mình chỉ có thể giấu đầu lòi đuôi ở đây, nên lão vội nói: “Dạ chỉ nhìn thôi ạ.”
Việc Lão Mao sửa lời như thế thì không hề gì trong mắt người không rõ nội tình, nhưng sự thay đổi này cũng đã cho Văn Thời một lời nhắc nhở. Anh rụt lại cánh tay định giơ về phía bát thuốc, làm bộ mình cũng không biết thứ này được dùng để ngâm chứ không phải để uống.
Nhưng thằng ngốc Hạ Tiều này lại phá hủy miếng diễn của anh với câu nói: “Anh thông minh ghê ta, thế mà cũng biết mình cần phải ngâm tay nữa.”
Văn Thời: “…”
“Anh không biết.” Văn Thời lạnh lùng, “Chú nhìn ra bằng con mắt nào đấy?”
Hạ Tiều không ngờ ngỏ lời khen cũng bị ăn dỗi cho được, tủi thân ngồi xuống bên cạnh, nhưng lại sợ té đái, không dám sít lại quá gần, vẫn giữ chút khoảng cách, “Vậy anh còn giơ tay…”
“Anh thử độ ấm.” Văn Thời cũng chẳng nâng mắt lên mà đã thốt ra một câu.
Anh vẫn không giỏi nói dối, chỉ có thể sử dụng khí thế, cũng đã tính xong hết trong lòng, nếu Hạ Tiều còn hỏi thêm câu nào bể chuyện nữa, anh sẽ rời đi ngay luôn.
Cũng may là Hạ Tiều không tiếp tục, mà Đại Triệu và Tiểu Triệu lại mở miệng, nhiệt tình dặn anh: “Giờ còn nóng lắm, để nguội tí đi. Nhưng hơi thuốc này cũng khá tốt, hơi bốc lên không hề độc hại, bởi vậy tụi tui mới bưng ra đó.”
Văn Thời gật đầu.
Thuốc tỏa hơi nóng trước mặt anh, mùi hương rất nồng, nhưng cũng không khó ngửi, còn thoang thoảng chút hơi thở của núi Tùng Vân nữa.
Thực ra bài thuốc này không chỉ có thể đuổi hàn giảm đau, sau này bản thân Văn Thời lại ngẫm ra được vài tác dụng khác, miếng lót cũng là một trong những điều đó. Ta chỉ cần thêm chút nguyên liệt thì thuốc sẽ có hiệu quả mới. Ví dụ như một loại bùa định linh mà Chung Tư giỏi viết ra, chỉ cần đốt hai lá bùa thành tro rồi bỏ vô thuốc, chúng sẽ mang lại hiệu quả ngưng thần định linh, anh từng tự nấu rất nhiều lần.
Anh sẽ dựa vào những bài thuốc ấy lúc không cần tẩy linh. Mỗi khi tâm trí buông lỏng, anh sẽ xài tới chúng. Nhưng anh cũng không thể sử dụng nhiều, vì chúng chỉ có thể giải quyết được khó khăn trước mắt thôi.
Năm đó, anh hỏi xin mấy lá bùa đó của Chung Tư tới tấp, khiến đối phương không biết anh đang làm gì mà cần tới chúng. Có lần hắn lo rằng có phải anh không thể áp chế rối của mình nên bị phản phệ hay không.
Sau đó thấy con rối mà anh thả ra còn chẳng thèm mang xiềng xích, hắn mới chắp tay cáo từ, bỏ qua những nỗi lo ấy.
Mà giờ e rằng có đốt mười lá bùa thành nước uống cũng không đủ để làm dịu trạng thái này của anh đâu. Sư huynh Chung Tư lúc trước hay phe phẩy lá bùa dạo khắp núi hay bảo “Linh bùa đủ hết, cần bao nhiêu vẽ bấy nhiêu, nhưng phải trao đổi bằng thứ tốt nhé” đã sớm không còn ở đây nữa.
…
Anh đưa mắt từ bát nước thuốc về lại, ngón tay chạm lên màn hình điện thoại một cái.
Màn hình vốn hơi tối lại sáng lên lần nữa, đây là cách Hạ Tiều từng làm mà anh đã nhòm được. Anh di chuyển ngón tay, lại viết ra một câu mình muốn gửi đi trên màn hình.
Thứ hiện lên vẫn là một đống thứ chả thể phân biệt nổi.
Lão Mao đứng nghiêm như khúc gỗ bên bàn trà trong trạng thái không có mắt nhìn tình hình, nửa chắn đi vị trí sô pha đơn mà cũng không ai chịu nhắc nhở lão, thế nên ông chủ nhà lão cứ mãi không thể ngồi xuống.
Ít lâu sau, Văn Thời cảm thấy nệm sô pha mềm hơi lún xuống. Cuối cùng Tạ Vấn vẫn ngồi xuống bên ghế này.
Mặc dù giờ đang là mùa hè, hắn lại mặc áo sơmi dài tay. Vải vóc khá mỏng cọ nhẹ qua áo thun ngắn tay và cánh tay của Văn Thời. Rõ ràng là không hề dán sát, nhưng anh lại có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể và hơi thở của người nọ.
Ngón tay của Văn Thời dừng giữa chừng một lát.
Anh bỗng nhận ra, ngoại trừ lúc ở trong lồng, hình như Tạ Vấn chưa từng ở gần bên cạnh anh đến thế, người nọ có vẻ luôn giữ một khoảng cách ngắn với anh.
Lần cuối cả hai thoáng gần gũi với nhau là lúc ở Tây Bình Viên khi Tạ Vấn bị bệnh nặng nên phải ngâm mấy thứ thuốc đó. Anh vốn phải rời đi, đối phương lại chạm khẽ lên bờ vai của anh và bảo “Tối nay để tôi tiễn cậu đi.”
Văn Thời rủ mắt và viết ra câu trên trong vô thức.
“Thứ này hơi đần, nó không nhận ra kiểu viết của cậu đâu.” Tạ Vấn chợt nói.
Văn Thời nghiêng đầu nhìn hắn.
Đối phương cũng đang khom người giống như anh, ngón trỏ thon dài chỉ về phía màn hình điện thoại. Ánh mắt của hắn nửa buông, trông vừa đen vừa sâu khi sa vào cái bóng trên xương chân mày và mũi, nhưng màu môi lại tái mét.
Tầm mắt của Văn Thời lia sang: “Anh nhìn tôi viết chi thế?”
“Lúc ngồi xuống không cẩn thận liếc thấy thôi.” Tạ Vấn chỉ lên hai mắt của mình.
Bạn học Hạ Tiều hiếm khi có năng lực phân biệt tình huống, giúp anh mình nói bù vào: “Trước đây anh tôi không thích xài điện thoại, nên không dùng quen bàn phím này cho lắm.”
“Tôi biết.” Tạ Vấn ngước lên liếc cậu một cái, gật đầu nói: “Từng nghe cậu nói.”
Hắn thấy Văn Thời mãi không nhúc nhích ngón tay, nên dựng thẳng bàn tay trái lên và chắn đi tầm nhìn về phía màn hình thay Văn Thời rồi bảo: “Giờ tôi không thấy nữa, cậu viết đi.”
Hạ Tiều định nói không thôi tôi với anh đổi vị trí đi.
Nhưng cậu thấy anh mình cong khớp ngón trỏ, đẩy tay của Tạ Vấn qua một bên thêm một cen-ti-mét, sau đó cắm đầu viết chữ… thế nên cậu không mở miệng nữa.
Bầu không khí ấy có chút căng thẳng, nhưng Hạ Tiều cảm thấy nói không chừng là anh mình cảm thấy như vậy lại khá tốt.
Trên thực tế, đúng là Văn Thời cũng không muốn thay đổi vị trí này cho mấy.
Anh viết một câu ngay ngắn rằng “Anh là Trần Thời, giờ nhóc có tiện để trò chuyện không?”, song nhanh chóng nhận được tin nhắn trả lời của Chu Húc.
Sau đó, anh lại viết là: Hỏi nhóc chút chuyện.
Chu Húc vẫn trả lời cực lẹ: Anh muốn hỏi chuyện mà lại đi hỏi tui??? Về vụ gì vậy? Anh chắc chắn là anh không biết, nhưng tui thì biết thiệt hả?
Văn Thời: Ừ.
Chu Húc: Thứ tui biết nhiều nhất là chuyện tầm phào về mấy người trong nhà tui thôi à
Chu Húc: Nếu không thì là sách tạp lục về Phán Quan á
Chu Húc: Chắc anh đâu cần hỏi cái sau đâu hen?
Văn Thời: Nhóc hẳn biết đôi chút.
Chu Húc: Hello?
Chu Húc: Có phải mạng nhà bị chậm không thế?
Chu Húc: Anh lợi hại như thế, nên chắc chắn sẽ không hỏi về vụ Phán Quan. Vậy anh muốn hỏi về người của Trương gia phải không? Anh muốn hỏi về ai thế?
Văn Thời: Cái gì bị chậm
Chu Húc: …
Chắc là Chu Húc có phần suy sụp, bắt đầu gửi quá trời emoji.
Văn Thời đơ mặt, vừa cảm thấy Chu Húc cũng rất lanh lợi, vừa phải nhịn để mấy thứ chó má ngốc ngếch này lướt qua trước mắt mình.
Đợi đến khi đối phương không gửi gì nữa, anh mới nhúc nhích ngón trỏ.
Anh muốn ghi là Tạ Vấn, nhưng vừa viết xuống, anh bỗng cảm thấy không biết sao cảnh này lại khá quen mắt, như là anh từng viết cái tên này cách đây rất lâu.
Văn Thời hơi ngẩn ra. Cảm xúc quen thuộc ấy lập tức biến mất tăm, và anh cũng không thể tóm lấy nó nữa.
Anh nhìn sang Tạ Vấn theo bản năng, đối phương đang nói chuyện với Lão Mao, bàn tay lại vẫn che màn hình giùm anh.
Điện thoại rung lên, Chu Húc không chịu bị quăng bơ thúc giục hỏi: Ủa rồi anh muốn hỏi về ai?
Chu Húc: Ai cơ? ai cơ?
Tạ Vấn. Văn Thời vẫn viết xuống hai chữ này rồi gửi đi, sau đó nhấn tắt màn hình điện thoại.
Đợi đến khi anh đọc tin nhắn thì đã là nửa đêm.
Không phụ kỳ vọng, Chu Húc viết rất nhiều. Văn Thời lướt mấy lần mới lên tới đỉnh.
Nó nói: Tui biết ngay mà! Có quá nhiều người tò mò về gã. Nhưng không ngờ là anh cũng sẽ thế nữa, thực sự làm tui sợ tụt quần luôn hà.
HẾT CHƯƠNG 55 („• ֊ •„)