– Đừng dằn vặt nữa. – Trọng lựa lời khuyên bảo Kiệt. – Có những lúc chết lại là cách giải thoát tốt nhất rồi, ít ra thì Thanh không bị biến thành zombie, chứ không thì giờ này đồng chí ấy bị bắn tan xác rồi bị vứt bỏ ở xó xỉnh nào đó ở Basilan rồi.
– Người ta cũng đưa Thanh về Manila à ? – Kiệt tò mò.
– Ừ, linh cữu của Thanh đang tạm đặt ở một nhà thờ Công giáo ở ngoại ô thành phố. – Trọng nói. – Vậy là Thanh còn may mắn lắm, ít ra thì còn có thể đưa đồng chí ấy về nước để an táng. Chứ lần thực hiện nhiệm vụ này quá trời chiến sĩ quân đội ta hi sinh, rồi còn binh sĩ nước bạn nữa, thi thể nằm lại ở Isabela với căn cứ liên quân kia kìa, ở chỗ đó không bị zombie kiểm soát thì cũng bị quân đội Philippines phóng hỏa diệt sạch không còn một dấu vết rồi.
Kiệt không biết bình luận sao, đề tài này quá mức nặng nề, càng nói càng khiến tâm trạng của cậu tồi tệ hơn, bèn tìm cách nói sang chuyện khác :
– Bao giờ tụi mình được về nước ?
– Chắc còn lâu lắm. – Trọng tỏ ra chán chường. – Đại sứ quán đã lo liệu xong giấy tờ thủ tục để tụi mình về nước, nhưng phía Đại sứ quán Mỹ với sự hậu thuẫn của Chính phủ Philippines muốn níu kéo tụi mình lại, đặc biệt là cậu, tôi và Khải để khai thác lại thông tin về số mầm bệnh zombie mà hôm bữa tụi mình nghe ngóng được từ Gia cơ.
– Thế à ? – Kiệt ngạc nhiên. – Sao vậy ?
– Nghe nói họ lưu lại lời khai của Gia vào một cái USB, mà cuối cùng Gia bị tiêu diệt cùng với chiếc trực thăng của quân đội Mỹ, mà cái USB cũng mất dạng theo luôn rồi. Giờ người Mỹ đang tức tối lắm, vừa mất USB, vừa mất một nguồn tin quan trọng về mầm bệnh zombie lại mất một chuyên gia thẩm vấn giỏi nữa, nhưng mà biết làm sao được, chỉ đành kéo theo ba đứa mình ăn vạ thôi. – Trọng nhắc nhở. – Ừ, may là cậu phải nằm viện nên người Mỹ không tới quấy rầy cậu thôi, nhưng mà cậu tỉnh rồi, kiểu gì người Mỹ cũng tìm tới cậu à, giờ sếp Khải đang bị người Mỹ kéo đi thu thập thông tin rồi đấy.
– Hèn gì không thấy sếp Khải tới đây. – Kiệt gật gù. – Mà lúc người Mỹ hỏi thì mọi người có khai như thế nào ? Có khai hết không ?
– Chuyện nào khai được thì khai, chuyện nào giấu được thì giấu. – Trọng nói, rồi đột nhiên giảm âm lượng xuống, hơi cúi đầu lại gần Kiệt.
– Sao đấy ? – Kiệt ngạc nhiên nhìn Trọng.
– Nói to lên thì sợ người Mỹ hay người ngoài gắn thiết bị nghe lén được lắm. – Trọng cảnh giác. – Chuyện Chính phủ Việt Nam có giữ mầm bệnh zombie thì tụi tôi giấu đi rồi, chỉ kể là Chính phủ Thái Lan thu được mầm bệnh trong cuộc đột kích ở Tam Giác Vàng thôi. Dù sao thì việc Chính phủ ta có giữ mầm bệnh từ vụ Nam Giang Pearl Center cũng chỉ là suy đoán của tụi mình thôi chứ chưa thể xác thực được, nếu nói ra lại mất công mang theo tai vạ về cho đất nước, còn Tam Giác Vàng là nơi tích trữ mầm bệnh zombie ngày trước của công ty dược phẩm kia, giờ có nói xạo là Thái Lan không thu được gì thì cũng không ai tin tưởng nổi được.
Kiệt mơ hồ không biết nói gì tiếp theo, nếu để người Mỹ biết được Chính phủ Thái Lan nắm giữ mầm bệnh nguy hiểm trong tay, chắc chắn sẽ gây khó dễ buộc nước họ phải chuyển giao số mầm bệnh đó cho người Mỹ. Cậu thầm nghĩ nếu để lộ bí mật việc Việt Nam cũng sở hữu mầm bệnh trong tay, chỉ sợ Tổ quốc cũng sẽ chịu chung số phận với đất nước láng giềng của mình.
Thôi thì bảo vệ đất nước phải đặt ưu tiên lên hàng đầu, cho dù nghe có vẻ hơi nhỏ nhen khi phải đánh đổi lợi ích của nước bạn nhưng ít ra nước mình sẽ không bị liên lụy vào vụ này nữa.
Chợt Kiệt nhớ lời cảnh báo của Gia lúc trước, anh ta nói rằng bằng mọi giá không để mầm bệnh zombie rơi vào tay bất kỳ Chính phủ siêu cường nào trên thế giới, đặc biệt là nước Mỹ, nếu không cán cân cân bằng giữa các thế lực trên thế giới sẽ bị chao đảo, kết cục cuối cùng có thể là chiến tranh, dẫn tới sự diệt vong của loài người.
Trong tâm thức của Kiệt chợt lóe lên một linh cảm, cậu cảm thấy những thông tin mà Khải và Trọng cung cấp cho người Mỹ hiện giờ ít nhiều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh nhân loại sau này.
Vấn đề chính trị nghĩ tới nghĩ lui chẳng hiểu gì, còn khiến Kiệt cảm thấy đau đầu hơn, cậu chẳng có nhu cầu phải biết Chính phủ Việt Nam sẽ làm gì nếu thực sự họ có mầm bệnh, cũng chẳng cần biết ý đồ của Chính phủ Mỹ khi cố gắng săn tìm những sinh phẩm mầm bệnh còn lưu lạc trên thế giới này. Cậu quyết định thả lỏng đầu óc, tránh nghĩ tới mấy đề tài cao siêu này nữa.
– Thôi tôi về đây. – Trọng đứng lên nói. – Nghỉ ngơi đi, cố gắng đừng suy nghĩ nhiều quá đấy.
– Ừ. – Kiệt nhỏ giọng đáp.
Trọng bước ra khỏi phòng, đóng cánh cửa lại, để Kiệt ở lại một mình trong căn phòng trắng xóa vô hồn, trong chốc lát cậu cảm thấy có một sự trống vắng bao trùm căn phòng, như một con quái vật chậm rãi gặm nhấm tâm trạng của cậu.
***
Cơ thể Kiệt phục hồi nhanh chóng, chỉ dưỡng thương ở bệnh viện thêm một ngày mà đã khỏe lại, tinh thần cũng minh mẫn hơn, bác sĩ theo dõi đồng ý phê duyệt cho cậu xuất viện, trở về nhà khách của Đại sứ quán Việt Nam để tĩnh dưỡng thêm.
Từ lúc tỉnh lại tới giờ Kiệt không thấy ngưỡi Mỹ nào tới làm phiền cậu về thông tin mầm bệnh zombie, có lẽ Khải và Trọng đã nói đỡ hộ cậu rồi, cậu không cần phải nhúng tay vào chuyện này nữa. Ngày xuất viện, chỉ có tiểu đội phó tới đưa cậu về, hai người đón một chiếc taxi quay trở lại khu nhà khách Đại sứ quán Việt Nam, thỉnh thoảng lại trao đổi đôi ba câu hỏi thăm, từ miệng tiểu đội phó, Kiệt biết được rằng chuyến đi lần này ba người dưới quyền của cậu đã không còn cơ hội quay lại với đất mẹ nữa.
Mất mát chồng chất lên nhau, cứ ngỡ sau sự kiện Nam Giang Pearl Center, Kiệt đã quen với việc phải đối mặt với sự hi sinh của đồng đội, thế nhưng sau nhiệm vụ ở Isabela, cảm xúc đó vẫn dâng trào, mãnh liệt nhức nhối như những ngày đầu vậy. Ba người cấp dưới mà Kiệt xem như em mình, thời gian mọi người ở bên nhau không nhiều, nhưng sự ra đi của họ cũng đủ khiến cậu cảm thấy có chút thiếu vắng trong lòng.
Chiếc xe chầm chậm lả lướt qua từng cung đường ngoằn ngoèo trong nội ô Manila, khi tới một giao lộ thì đột nhiên dừng hẳn lại. Kiệt hơi nghiêng người nhìn về phía trước, thấy một dòng người đông đúc, cầm theo băng rôn biểu ngữ đang tuần hành ngang qua trước mặt mọi người, những người đó không ngừng hô vang khẩu hiệu nào đó bằng tiếng Anh xen lẫn tiếng địa phương Filipino, có người còn khua chiêng múa trống, không khí rộn ràng ồn ào cứ như trẩy hội.
– Có biểu tình à ? – Kiệt tinh ý phát hiện ra những người này đang làm gì.
– Đúng rồi sếp. – Tiểu đội phó giải thích. – Chính phủ Philippines cố bưng bít thông tin về dịch bệnh zombie bùng phát ở Isabela, nhưng giờ tin tức bị lộ ra ngoài, lại còn được những người có uy tín ngầm xác nhận nữa. Manila là nơi có hàng trăm nghìn người ở khắp mọi nơi của Philippines đổ về để tìm kiếm việc làm, đặc biệt là từ Isabela và các địa phương lân cận, bây giờ những người lao động xa quê nghe được tin đồn về việc Isabela đã thất thủ, mà người xa xứ lại không liên hệ được với người thân ở quê nhà, cuối cùng không nhịn nổi nữa mà rủ nhau xuống đường biểu tình gây sức ép buộc Chính phủ phải công bố mọi sự thật.
– Chỉ có người gốc Isabela mà đông thế cơ à ? – Kiệt ngạc nhiên hỏi, nhìn quy mô của đoàn người tuần hành cũng phải lên tới cả vạn người, trong khi dân số Isabela lúc trước chỉ hơn mười vạn người là cùng.
– Những người khác cũng hùa theo để yêu cầu Chính phủ công bố thông tin thôi, dù sao Isabela cũng là thành phố có quy mô lớn, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến những vùng khác của đất nước, thậm chí là cả Manila này. – Tiểu đội phó nói. – Bây giờ bộ đội Việt Nam không còn can dự gì tới chuyện ở Isabela nên cũng không được phép biết Chính phủ ở đây đã xử lý chỗ đó thế nào rồi, mà nói chung tụi mình cũng chẳng liên quan gì tới nơi đó nữa, sếp cũng đừng có nhọc công suy nghĩ thêm cho mệt người.
Dừng một hồi, tiểu đội phó lại chẹp miệng nói :
– Mấy bữa nay tình hình an ninh ở Manila tệ lắm, biểu tình tùm lum, may mà phía Đại sứ quán đã lo liệu xong thủ tục rồi, ngày mai anh em mình có thể lên máy bay về nước được rồi, những gì đã nằm lại ở đây thì hãy để nó trở thành quá khứ thôi, đừng lưu luyến thêm nữa.
Kiệt không trả lời tiểu đội phó, ngẩn ngơ nhìn theo dòng người rầm rộ lướt qua trước mắt, trong lòng có chút mơ hồ xa xôi, cứ ngỡ như ngôi nhà hoang nằm cách không xa thôn xóm nhỏ ẩn mình trong khu rừng nguyên sinh bạt ngàn hôm ấy không còn ở cùng một thế giới với cậu nữa.
***
Kiệt xuất viện được hơn một ngày, Khải và Trọng mới lo liệu xong công việc với người Mỹ, lúc này phía Chính phủ Philippines mới không gây khó dễ, phê duyệt đồng ý cho bộ đội Việt Nam được xuất cảnh về nước.
Linh cữu của Thanh cũng được đưa về Việt Nam, được đặt tại nhà riêng, việc ma chay được tổ chức ba ngày ba đêm, khách khứa dự tang nhiều vô số kể, có người thân họ hàng, có bạn học, có đồng nghiệp đủ cả, nhưng chỉ đến ngày cuối cùng, Kiệt mới đến viếng thăm cô.
Hồi Thanh còn sống, Kiệt chỉ mới đến nhà cô một lần từ hơn một năm rưỡi trước, nhất thời ba mẹ của Thanh không nhận ra cậu, cô em gái tên Thủy thì ý thức được anh chàng mặc bộ quân lễ nổi bật thu hút ánh nhìn của khách dự tang có chút quen quen, sau cùng mới nhớ ra Kiệt. Cô tỏ ra là một chủ nhà chu đáo, niềm nở lại gần cậu, nói :
– Anh Kiệt, anh tới thăm chị em hả ?
– Ừ. – Kiệt nói, đoạn quay qua ba mẹ của Thanh. – Cháu chào hai bác.
– Chào cháu. – Ba của Thanh tỏ ra bình tĩnh, gật đầu chào Kiệt.
– Để em dẫn anh vào thắp nhang cho chị Thanh. – Thủy nói, quay người đi trước, dẫn theo Kiệt lững thững theo sau.
Nhìn cảnh tang thương bao trùm gia chủ, Kiệt muốn lựa lời động viên vài câu, nhưng chính cậu cũng chẳng thể kiềm lòng được khi nhìn thấy cỗ quan tài chứa di hài của Thanh được đặt giữa nhà, ý nghĩ muốn an ủi bay biến đi mất. Kiệt im lặng đứng đối diện với di ảnh của Thanh, hai bên khóe miệng hơi nhếch lên, nở ra một nụ cười dịu nhẹ, đôi mắt vẫn có chiều sâu, đường nét gương mặt có chút rạng rỡ, khiến cậu ảo tưởng rằng giây tiếp theo sắc mặt cô sẽ thay đổi, khẽ đảo mắt nguýt cậu một cái, sau đó cơ mặt giãn ra rồi tủm tỉm cười khi nhìn thấy bản mặt ngốc xít của cậu, giống như hồi trước cô vẫn hay làm mỗi khi chạm mặt cậu vậy.
Nén nhang nghi ngút khói được cắm vào lư hương, làn khói trắng mờ ảo uốn lượn trong không khí, phủ lên tấm di ảnh của Thanh, trong thoáng chốc gương mặt cô có chút mờ ảo, dứt Kiệt thoát khỏi sự suy tư.
Kiệt quay người, cậu lướt qua quan tài của Thanh, một lần cuối cảm nhận sự gần gũi của cô qua từng lớp gỗ dày, trong lòng nhen nhóm sự lưu luyến. Cậu sợ càng nán lâu sẽ không kiềm lòng được nữa, ghé qua chào hỏi ba mẹ của Thanh, rồi nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà.
Nhà của Thanh nằm trong một con hẻm nhỏ, Kiệt men theo con đường nhỏ, gió thổi lả lướt qua da thịt khiến cậu có chút thoải mái, nhất thời nặng nề trong lòng có hơi nguôi ngoai bớt. Cậu vừa đi vừa lấy điện thoại thông minh của mình ra, mở ứng dụng đặt xe, ngay khi vừa nhập xong địa chỉ đón xe, phía sau chợt có tiếng Thủy gọi lại :
– Anh Kiệt !
– Thủy à ? – Kiệt theo phản xạ liền dừng lại quay người, thấy cô đang lật đật đuổi theo sau cậu.
Vẻ ngoài của Thủy có chút tương đồng với Thanh, cô đứng đối diện với Kiệt, thấp hơn cậu hẳn một cái đầu, phải ngẩng lên mới có thể đối mặt được với cậu.
– Sao anh về sớm vậy ? – Thủy không đọc được tâm tư của Kiệt, cô chớp mắt nhìn cậu mà hỏi. – Chiều nay gia đình em hạ huyệt chị Thanh, anh ở lại tới tối rồi hẵn về.
– Chiều nay chôn rồi à, nhanh vậy ? – Kiệt có chút bất ngờ. – Chắc là … anh không thể đưa tiễn chị ấy nốt đoạn đường này rồi. Hôm nay anh chỉ được nghỉ phép ra ngoài đơn vị trong hai giờ đồng hồ rồi, mà từ doanh trại tới nhà em cũng ngốn hết năm chục phút rồi, giờ anh phải bắt xe về lẹ mới kịp.
Lời Kiệt nói là sự thật, ban đầu Khải sợ cậu sẽ vì mất đi người mình yêu mà không giữ được chính mình. Cho dù cậu cố tỏ ra mình hoàn toàn ổn, đảm bảo mình không để cái chết của Thanh làm liên lụy đến tinh thần và năng suất làm việc, nhưng Khải vẫn nhất mực từ chối, không dám cho cậu đến dự tang cô.
Kiệt nghĩ đủ thứ lí do, cậu đề cử cho phép mình được đại diện tiểu đoàn đặc công Nam Giang đến dự tang Thanh, nhưng phía đơn vị đã cử người khác tới. Đến ngày cuối cùng của tang lễ, Kiệt không thể kiên nhẫn nổi nữa, cậu đành phải năn nỉ tới Thành. Anh ta đồng cảm với hoàn cảnh của cậu, cho dù có cùng ý kiến với Khải nhưng lại không quyết liệt bằng, trực tiếp ký giấy cho phép cậu được ra ngoài hai tiếng, trừ vào thời gian nghỉ phép trong năm, như vậy cậu mới có thể có mặt ở đây.
– Vậy à ? – Thủy đảo mắt, hơi cúi đầu nhìn sang hướng khác như nhớ lại chuyện định nói. – Ba mẹ em muốn gửi lời cảm ơn tới anh, dù không giữ được mạng sống của chị Thanh … nhưng ít ra anh cũng cứu chị ấy, không để chị ấy phải cô đơn …
– Đó là việc mà một người lính phải làm mà. – Kiệt nói. – Mà … cho dù là gì đi nữa … thì anh sẽ không bao giờ từ bỏ chị ấy đâu.
Thủy dựa vào mối quan hệ giữa chị gái mình và anh lính trước mặt, liền suy đoán được ý tứ trong câu nói của Kiệt, sắc mặt đột nhiên biến đổi nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, cô đành nói tiếp :
– Dù sao nhà em cũng biết ơn anh lắm, em nghĩ chị Thanh cũng có chung suy nghĩ tương tự. Sau này nếu có nhiều thời gian rảnh rỗi thì anh ghé qua nhà em ăn một bữa cơm nhé. Bạn của chị Thanh cũng được xem là người quen của gia đình, chắc chắn ba mẹ em sẽ cố hết sức tiếp đãi anh.
– Anh biết rồi. – Kiệt mỉm cười.
– À cho em xin số điện thoại của anh đi, sau này có gì còn tiện liên lạc. – Thủy rút điện thoại của mình ra nói, gò má cô có hơi ửng hồng.
Hoàn cảnh này có chút quen thuộc, Kiệt hơi ngẩn người, nhớ lại từ rất lâu về trước, Thanh cũng từng đứng đối diện với cậu, lấy hết mạnh dạn của mình để xin số điện thoại, duy trì liên lạc với cậu. Sự việc diễn ra y hệt ngày trước, có điều bối cảnh bây giờ đã khác, người trước mặt cũng không phải là người ngày đó nữa.
Ngày đó Thanh từng nói rằng cô xin số của Kiệt để dễ mai mối cậu với em gái cô, nhưng giờ này Thủy chưa có được cách thức liên lạc của cậu, xem chừng số điện thoại của cậu đã bị Thanh của ngày đó chiếm làm của riêng rồi. Hoặc cũng có thể Thanh muốn duy trì liên lạc với Kiệt, nhưng lại ngại nói thẳng ra, nên đành lấy em gái mình ra để ngụy biện, làm bia đỡ đạn cho chính mình.
Không ngờ con người sắc sảo thẳng thắn ấy lại có lúc giở trò lươn lẹo như vậy.
Hai người trao đổi số điện thoại cho nhau, Thủy thấy hai người cũng chẳng còn gì nhiều để nói, cuối cùng đành tạm biệt cậu :
– Anh về cẩn thận nhé, nếu có gì em gọi cho anh sau.
– Ừ, bai em. – Kiệt gật đầu nói, rồi hai người quay đầu lại, đi theo hai hướng ngược nhau, không ai nhìn ai thêm một lần nữa.
Kiệt đi ra tới đầu hẻm, cậu giở điện thoại định đặt xe, song lại có chút nấn ná. Cậu ngoái đầu nhìn, từ đây còn thấy được ngôi nhà đang cử hành tang lễ của Thanh, nhìn thấy ba mẹ cùng cô em gái đang bận rộn tiếp khách, lại thấy quan tài của Thanh im lìm giữa nhà, tấm di ảnh của cô vẫn đặt ở một đầu quan tài, tựa hồ như chính cô đang trở về, lầm lũi nhìn việc ma chay diễn ra, lặng lẽ dõi theo hình bóng Kiệt đang dần rời đi.
Con người là sinh vật có lòng tham không đáy, lúc này đây có vô số điều ước lại cuồn cuộn dâng trào như sóng triều trong suy nghĩ của Kiệt. Cậu ước gì mình có cơ hội sửa sai, có thể quay người thời gian, cứu Thanh khỏi hàm răng của zombie, lại ước thời gian như đất sét, có thể uốn nặn, có thể kéo giãn, để một giây dài bằng vạn năm, từng khoảnh khắc đều chậm lại, để mỗi người đều có thể trân trọng từng giây phút bên cạnh điều họ yêu quý.
Biết đâu ở một vũ trụ nào khác, Kiệt và Thanh đều có một cái kết đẹp, hai người sống bên nhau hạnh phúc mãi mãi, vĩnh viễn không bao giờ chia xa.
Chuyện đã qua thì chỉ còn là quá khứ, Kiệt cảm thấy mình đang dần yếu lòng, lập tức tự chấn chỉnh tinh thần, không cho phép cảm xúc bị chi phối bởi kỷ niệm. Cậu sợ mình càng nán lại đây lâu thì càng luyến tiếc không nỡ buông bỏ, bèn dứt khoát rời đi, chôn vùi một đoạn ký ức vào sâu trong kỷ niệm.