“Chà! Chưa về nhà mà đã khiến cho ta cảm thấy phấn khích. Trông nàng lúc tức giận còn xinh đẹp hơn khi nãy mấy phần đấy hahaha”.
Hắn bật cười thích thú, nhét cây quạt dó vào trong áo, muốn đưa tay sờ sờ gương mặt xinh đẹp của nàng.
“Chết tiệt!!!”
Khi bàn tay bẩn thỉu của hắn chưa kịp chạm tới Chiêu Hoàng thì đã bị hất ra, đồng thời liền nghe một tiếng Chát giòn tan vang vọng. Trên mặt hắn hằn lên dấu tay đỏ ửng rướm máu, bản thân hắn chỉ nhìn thấy trước mắt một màu trắng xóa lướt qua, đầu óc choáng váng, say sẩm mặt mày, cũng đủ để biết cái tát đó có bao nhiêu mạnh.
Tất cả mọi người đều im bặt, bọn thuộc hạ của tên kia cũng bất động ngớ người chứng kiến chuyện đang xảy ra. Hắn đưa tay vuốt bên mặt còn đỏ ngầu, một chút ươn ướt vươn trên lòng bàn tay, nhìn lại mới biết có vài giọt máu li ti đọng lại. Đôi mắt hắn long sòng sọc trợn trừng, răng cũng nghiến chặt phát ra âm thanh kin kít. “Khốn kiếp!!”.
Người vừa gây ra cái tát vẫn bất vi sở động, không có vẻ gì là sợ sệt hay lo lắng cả. Tề Tiểu Khả gương mặt đã đen hơn than, ánh mắt hình viên đạn vẫn ghim trên người tên kia, vẫn có thể thấy tay phải của cô còn run rẩy đỏ hồng.
Bọn thuộc hạ chạy tới sau hắn, kẻ nào cũng lăm lăm gậy gỗ trên tay, có người còn manh động đến nỗi định tiến tới đánh cô. Tên kia bị một màn nhục nhã, tức giận đến mặt cũng đỏ như Quan Vân Trường, đôi mắt đăm đăm hướng về phía cô. ‘
“Cả ta cũng dám đánh! Hôm nay ta cho ngươi chết không có chỗ chôn! Đánh hắn cho ta!!”. Tên khốn kia vừa vuốt mặt vừa căm thù ra lệnh, hôm nay hắn nhất định phải phanh thây tên mặt trắng kia mới có thể nguôi ngoai được cơn giận và nỗi nhục này.
Nghe được chỉ thị, mười mấy tên to con hùng hổ xông tới chỗ hai người. Tề Tiểu Khả nhanh chóng kéo Chiêu Hoàng chạy tới nấp phía sau bàn tròn lớn nhưng bọn chúng đã vây hãm hai người. Tề Tiểu Khả thủ hộ Chiêu Hoàng ở phía sau, bản thân thì đứng trước làm làm khiêng thủ cho nàng, ánh mắt vẫn liên tục quan sát cử động của đối phương, Bọn chúng lăm le vây xung quanh thủ thế một lúc liền như bầy kiến ập tới đập liên tục vào người Tề Tiểu Khả bằng những cây gậy to như khúc củi. Tề Tiểu Khả quơ tay cố chống đỡ nhưng cũng không ăn thua, lúc cô cố đánh một tên thì một tên khác liền xông tới đánh tới tấp vào người cô.
Tình hình trong trà lầu vô cùng hỗn loạn, cửa lớn đều bị người chặn lại, những kẻ vô can đều sợ hãi chạy hết lên gác trên, dưới sảnh lớn là đám người hung hăng đang ẩu đả xô xác với Tề Tiểu Khả. Chiêu Hoàng thì hét lên mỗi khi có một gậy đập vào người cô. Những nữ nhân xung quanh đều la hét ầm ĩ.
Tề Tiểu Khả bị dồn vào thế bí, cô vừa phải chống đỡ mấy chục cây gậy đánh tới, vừa phải thủ hộ Chiêu Hoàng ở sau lưng, hoàn toàn không có cách nào đánh trả được. Không chừng hôm nay cô sẽ bị đánh chết tại đây.
Vài tên vẫn liên tục tấn công Tề Tiểu Khả, vài tên thì vơ đồ đạc trong tiệm làm vũ khí ném về phía cô. Bốn phía đều là địch, Tề Tiểu Khả dùng hai tay chống đỡ đều bị đánh đến bầm tím chảy máu. Hai tên thừa lúc cô bị tấn công dồn dập liền nhân cơ hội tóm lấy Chiêu Hoàng kéo đi. Chiêu Hoàng sợ hãi hét toáng lên, cực lực giãy giụa muốn thoát ra. Tề Tiểu Khả bị tiếng hét gây chú ý, nhìn qua thấy Chiêu Hoàng đang bị lôi đi, cô hoảng loạn nhào tới bắt lấy tay trái của nàng, ra sức kéo giật lại nhưng không thể. Cô vẫn nắm chặt tay nàng không hề buông ra, khiến cho cổ tay của nàng hằn lên vài vết đỏ. Sự cảnh giác của Tề Tiểu Khả bị phân tán về phía Chiêu Hoàng nên cô không thể để ý xung quanh được, ngay lúc đó có một tên dùng bình rượu đập thẳng vào sau đầu của cô. Một tiếng Xoảng vang lên, bình rượu vỡ tan tành.
“Khả!!!”.
Chiêu Hoàng kinh hãi hét lớn, Tề Tiểu Khả ngã quỳ xuống đất, hai tay ôm lấy phần gáy đang chảy máu đầm đìa, thấm ướt cả một mảng áo, máu chảy hòa vào mái tóc khiến cho nó bết lại, từng dòng máu tươi vẫn thi nhau đổ xuống.
Mặc kệ Tề Tiểu Khả đang chật vật ôm đầu, bọn chúng vẫn liên tục dùng chân đạp thẳng vào người cô, Tề Tiểu Khả lãnh trọn từng cú đạp một, cô vẫn gắng gượng ôm đầu ho khan từng tràn dài.
Chiêu Hoàng bị hai tên lôi tới chỗ hắn, nàng cực lực giằng co giãy giụa nhưng đều bị ghìm chặt, miệng vẫn không ngừng kêu tên của cô, trong lòng nàng hiện tại sợ hãi vô cùng. Nhìn từng gậy từng cái đạp giáng vào thân thể của cô tim nàng lại nhói theo, giống như rỉ máu.
Tề Tiểu Khả vẫn ho sặc sụa, chật vật ngã lăn ra đất, gương mặt bầm tím thâm đen. Bọn thuộc hạ của tên kia vẫn không buông tha cho Tề Tiểu Khả, hai tên tiến tới xốc cô đứng lên rồi dí vào cột trụ gần đó, một tên mặt mày bặm trợn trên tay cầm theo cây gậy to lăm lăm bước tới rồi nện một cú trời giáng vào bụng của cô. Tề Tiểu Khả hai mắt trợn trắng, miệng hộc cả một đống nước rồi xụi lơ nằm sấp dưới đất. Cô cảm thấy dường như nội tạng của mình sau cú đó dường như toàn bộ đều bị dập nát, ngay cả cột sống cũng đau điếng từng hồi.
“Khả!!!”. Chứng kiến cảnh tượng trước mắt hai dòng lệ của Chiêu Hoàng đã không kìm được mà tuôn rơi, nàng xót xa gọi tên của cô nhưng người kia chẳng hề có chút phản ứng lại, nằm bất động giống như người chết, hai mắt cũng trợn trắng.
“Chậc chậc, xem nàng kìa. Cả khi khóc cũng khiến người ta thương yêu như vậy!”. Hắn đê tiện cười, vuốt ve gương mặt ướt đẫm của Chiêu Hoàng. “Làm gì phải khóc lóc như vậy, tên kia vẫn chưa chết cơ mà! Nếu như ngay từ đầu nàng chịu đi theo ta thì có phải không cần phiền phức như vậy hay không?!!”.
Chiêu Hoàng né mặt tránh đi bàn tay bẩn thỉu của tên kia, nàng không hề để ý đến hắn, chỉ chăm chăm nhìn về phía người đang nằm bất động ở kia, nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống.
Tên kia khoái chí cười khanh khách, hắn ung dung đi tới trước mặt Tề Tiểu Khả, đá một cú khiến cho cô lật ngửa ra rồi dùng chân đạp lên mặt cô, còn đay nghiến di di mấy cái. “Khốn kiếp! Dám đánh cả ta! Bây giờ xem ngươi còn anh hùng được nữa không!! Đắc tội với ta thì chỉ có chết một cách thê thảm nhất hahaha!!!”.
Mặc cho hắn đang đạp lên mặt mình, Tề Tiểu Khả vẫn không thể phản kháng lại. Bây giờ cả cơ thể cô đều vô lực, thậm chí cô còn không cảm nhận được tứ chi của mình, khắp người đau đớn co giật từng hồi.
“Hahaha! Ngươi đứng dậy đi chứ! Sao lại giống như một con chó chết bên xó đường vậy hahaha!!!”. Hắn đắc chí cười sảng khoái, chân vẫn không ngừng dí vào mặt của cô.
Hắn đang vô cùng khoái chí, không ngừng ra oai với thuộc hạ, bọn chúng đều hùa theo tán dương tung hô hắn, bỗng nghe thấy một tiếng Vút.
Bốp.
Một cái ghế gỗ gãy nát vươn vãi khắp nơi, tên kia cũng gục xuống sàn ôm lấy vầng trán đang đổ máu.
“Ai! Là kẻ nào dám ném ta?!!”.
Hắn giương mắt tìm kiếm kẻ dám ném cái ghế vào mình, nhưng khi nhìn tới cửa lớn thì đột nhiên hắn lại trở nên kinh hãi.
“Từ khi nào mà ngươi lại dám dẫn theo đám lâu la phô trương ngang tàng bá đạo ở đây vậy Lý Bân?!”.
Tất cả mọi người đều nhìn theo hướng giọng nói phát ra, chỉ trông thấy một thiếu niên đang ngồi chống cằm, ánh mắt mang đầy tiếu ý khiêu khích hướng về phía của Lý Bân.
—–Hết Chương 55—–
*Trong truyện sẽ có vài từ chửi thề english nhưng ta sẽ che bớt chữ bằng dấu [*] để tránh gây phản cảm.
Tác giả: Đọc xong đừng có đánh ta nha. Chương sau sẽ xuất hiện nhân vật mới, vote thử coi là ai~~~
Ngày đăng: 1-7-2020