Bởi vì việc vào cung rất khó nên Cát Vân Nhi mang vào toàn là những quyển sách về chuyện tình yêu mãnh liệt, nghe nói cho dù là tiểu nương tử đãlập gia thất sinh con xem xong cũng mặt đỏ tim đập, cũng may nàng còn chưa từng trải nghiệm qua. Thái phó đại nhân cũng không để ý rằng lúc này những ngón tay thon dài của mình đang bóp chặt lấy quyển sách sống động nóng bỏng như lời Cát Vân Nhi nói.
Thấy công chúa tiến vào, Thái phó đang đọc chăm chú đến mức chưa kịp cùng nàng chào hỏi, chỉ chậm rãi lật sang trang tiếp theo…
Niếp Thanh Lân cảm thấy khuôn mặt thoáng cái trở nên nóng rực, lại không có trực tiếp rút lấy cuốn sách trong tay Thái phó, mà rụt rè đi tới nhuyễn tháp bên cạnh, nhỏ giọng nói: “Hôm nay Thái phó rảnh rỗi sao, tới đây ngồi một chút…”
Thái phó vẫn không trả lời, nhàn nhã lật tiếp một tờ. Niếp Thanh Lân cảm thấy mặt mũi nóng rực không nhịn được nữa, mạnh mẽ rút quyển sách từ trong tay Thái phó ra: “Thái phó đã dùng bữa chưa? một lúc nữa cùng Bản cung dùng bữa được không?”
Lúc này Thái phó mới khẽ nâng mắt phượng, chậm rãi quan sát công chúa một lúc lâu, mới hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Vi thần nghe nói gần đây công chúa rất dụng tâm, đọc không ít kinh sử nho gia… Nhưng đến hôm nay mới biết vì sao công chúa lại dụng tâm như vậy…”
Niếp Thanh Lân thấy Thái phó dùng ánh mắt nghiền ngẫm nhìn mình, trong lòng sụp đổ. Gần đây mình chăm chỉ đọc sách, dù sao bản thân cũng là công chúa, không giống như trước kia sợ người khác hiểu lầm hoàng tử là mình muốn tranh quyền đoạt vị nên kiêng kỵ, chỉ đọc sơ qua để mở rộng kiến thức một chút, nhưng hôm nay lại bị một hộp sách diễm tình đã phá hoại hoàn toàn thành một công chúa ham mê sắc dục.
Thái phó đại nhân, trẫm không giống tứ tỷ Nhạc Dao công chúa đâu mà!
Thái phó công sự bận rộn, nhưng nửa đường nghe thấy Ung Hòa Vương phi đến bái kiến công chúa, mới qua đây nhìn một chút, không nghĩ tới khi đến đây, đã là người khách khác, người đi trà cũng nguội lạnh. Bởi vì công sự bận rộn, thật sự là không thể trì hoãn được, sâu kín nhìn công chúa mộtlúc, sau đó đứng dậy rời đi.
Đợi sau khi Thái phó rời đi, Niếp Thanh Lân nhanh chóng mở quyển sách vừa cướp lại trong tay, “Lịch sử những cuộc tình nhanh và nồng thắm của Ngọc nữ” và một số chữ nóng bỏng đến mức có thể làm mù mắt người khác đập vào mắt.
Lật vài trang sách nữa… Quả nhiên là “Nồng thắm”, chỉ vài tờ giấy, trong sách thiên kim tiểu thư đã cùng với mã phu, gã sai vặt, biểu ca, ba người ba mùi vị dã chiến xong. Địa điểm cũng là nơi không thể tưởng tượng được, nào là chuồng ngựa, núi giả sơn động, còn có trên thuyền… Vị tiểu thư này thật đúng là không sợ bẩn không sợ mệt!
Niếp Thanh Lân không bao giờ dám xem nữa, ảo não đem mặt úp vào áo, thầm nghĩ: “Vân Nhi! Muội hại trẫm rồi!”
Ngày hôm sau là ngày nghỉ không phải vào triều, đột nhiên Thái phó đại nhân hẹn công chúa đi cưỡi ngựa.
Thay xong y phục cưỡi ngựa, liền đi đến sân cưỡi ngựa phía sau Ngự Hoa Viên. Sân cưỡi ngựa này không lớn, không thể so sánh với sân cưỡi ngựa ở Yến Tử Hồ, nhưng nếu để ngày thường chạy một hai vòng thì không thành vấn đề.
Khi thấy Thái phó dẫn mình đi đến chuồng ngựa, Niếp Thanh Lân đột nhiên nhớ tới trong “Lịch sử” Lý tiểu thư kia bị mã phu cường tráng lừa đến chuồng ngựa rồi phá thân, nhất thời bị dọa sợ không dám đi vào.
Thái phó đại nhân không rõ nội tình, khuôn mặt tuấn tú quay lại nhướng mày nhìn về phía Long Châu: “Vì sao công chúa không vào?”
“Thái phó… chuồng ngựa kia thật sự không có gì nhưng mà…vẫn đừng nên vào…”
Ánh mắt Thái phó lóe lên nói: “Nhưng vi thần lại cảm thấy chuồng ngựa có phong thái và mùi vị khác biệt…”
“Phong… thái, mùi vị cái gì, toàn là mùi phân ngựa, hôi không chịu nổi! Còn… Còn có chuyện gì hứng thú… Có thể thấy được quyển sách kia viết không đúng thực tế! Hoàn toàn chính là viết bậy bạ vô căn cứ!” Niếp Thanh Lân vội vàng nói. Nếu như bị Thái phó không đứng đắn này đè ở trên cỏ khô bẩn thối, thực là muốn ra quân chưa thắng trận đã chết trước!
Khuôn mặt của Thái phó cũng là dáng vẻ nghi hoặc: “Công chúa nói quyển sách nào vậy?….A, nhớ tới bản gốc cuốn sách “Xuân thu” đúng không, vi thần chỉ muốn để cho công chúa tự lựa chọn một con ngựa mà thôi, nhưng theo như lời của công chúa thì hình như hy vọng vi thần làm điều gì đó thìphải?”
Thái phó đại nhân đàng hoàng chính trực trêu chọc thì lại không ai đỡ nổi! Niếp Thanh Lân thật sự chống đỡ không nổi, chỉ có thể đỏ mặt, liên tục nói“Thái phó hiểu lầm rồi, thật ra Bản cung cũng nghĩ là muốn chọn một con ngựa thật tốt mà thôi…”
Lần trước Thái phó dạy nàng cưỡi ngựa, một đường chính là dạy thẳng vào trong doanh trướng, lần này Thái phó dậy rất có bài bản. Cánh tay rắn chắc của Thái phó ôm lấy nàng, không lo bị ngã ngựa. Thái phó và công chúa chạy vài vòng trong khu cưỡi ngựa, sau đó sai người mở cửa khu cưỡi ngựa ra, dẫn theo thị vệ, chạy một đường ra khỏi cung.
Lập tức chạy về hướng Vưu Vân Sơn ngoài thành. Theo đường mòn chạy tới đỉnh Vưu Vân Sơn, thu hết hình ảnh kinh thành cách đó không xa vào trong mắt.
Mấy đô thành lớn rất phồn hoa, ngước mắt lên nhìn đó chính là con đường kéo dài uốn lượng đến tận cung đình.
Thái phó nhẹ ôm lấy giai nhân trong ngực, thấp giọng nói: “Đợi đến lúc giang sơn ổn định, chúng ta sẽ đại hôn…”
Trong lòng Niếp Thanh Lân trầm xuống, nàng nghe thấy hai chữ đại hôn Thái phó vừa nói xong.
Chẳng qua là lúc đại hôn Hoàng đế sẽ là ai, không cần nói cũng hiểu. Đột nhiên Thái phó đưa ra lời cam kết này, đổi lại nếu là Quận chúa Lâm Diệu Thanh chắc sẽ vui mừng phát khóc, tạ chủ long ân rồi?
Nhưng nàng là ai? Nàng vừa là công chúa Đại Ngụy, vừa là đương kim Thánh Thượng, cả đời sinh ra và lớn lên trong thâm cung kia, nay chẳng qua chỉ là thay đổi địa vị tên tuổi, sẽ phải tiếp tục ở lại trong thâm cung kia nửa đời sau nữa sao, giúp người nam nhân kia sanh con dưỡng cái…
Kết quả như thế, nàng nên vui mừng phát khóc sao?
Tất nhiên Vệ Lãnh Hầu không hề hỏi ý kiến người trước ngực, cũng giống như lúc trước, việc hắn đã quyết định tuyệt đối sẽ không thay đổi…
Ban đầu trong lòng Niếp Thanh Lân cảm thấy rất nghi ngờ về lời hẹn của Cát Thanh Viễn, thậm chí đã quyết định sẽ không đến chỗ hẹn. Nhưng mấy ngày nay lại có một việc lớn đột nhiên xảy ra.
Vốn ngoài kinh thành phía tây có một khu vực có hơn mười gian trạch viện. Cho dù là ban ngày hay buổi tối đều có người canh gác, mặc dù họ mặc y phục vải xanh bình thường nhưng nhìn tư thế đứng thẳng như trụ của bọn họ thì biết ngay họ không phải là người bình thường. Thỉnh thoảng trong phòng có hán tử tinh tráng ra vào. Từ trạch viện đi qua khoảng hai mươi dặm chính là núi Tây Ốc.
Mặc dù núi này gần kinh thành, nhưng một năm bốn mùa đều không có bóng người, bởi vì cả ngọn núi đều trơ trọi một mảnh, không có cây cỏ sinh sôi, cũng không có động vật sinh sống, cho nên không có người nào ở đây. Ngọn núi này thoạt nhìn có vẻ không có gì, nhưng thật ra chính là mộtngọn núi bảo vật, đây chính là nơi Ngụy triều nhiên cứu khai thác tinh luyện sắt. Dưới chân núi có hơn một ngàn thanh niên trai tráng đang lao lực khai thác núi, đập vỡ những tảng đá lớn thành những hòn đá nhỏ, rồi đưa đến lò luyện cách đó không xa, đúc thành những thỏi sắt đưa đến trạch viện.
Buổi tối hôm qua, bầu trời không nhìn thấy một ngôi sao nào, cả vùng đất được bao phủ trong bóng tối, ánh lửa ở trạch viện phía tây dường như là ánh sáng duy nhất trong đất trời, thu hút không biết bao nhiêu loài côn trùng bươm bướm tự chui đầu vào lưới.
Ở bên ngoài trạch viện có một vài bóng đen. Bóng đen đó lấy ra một vài thứ, sau một thời gian lắp ráp thì hình thành bốn chiếc nỏ đặc chế. Bóng đen phân tán ra, đứng ở bốn hướng của trạch viện, đồng thời dùng nó bắn ra vài viên cầu, rơi vào sân bên ngoài cách trạch viện không xa. Viên câu đó không biết được tạo ra từ vật liệu gì, sau khi rơi xuống thì phát ra một tiếng phù rất nhỏ, rồi toát ra một làn sương trắng, nương nhờ bóng đêm tối vào trong trạch viện. Sau khi sương trắng bay lên, rất nhanh liền trở nên vô sắc, bao phủ khắp nơi trong trạch viện.
Phần lớn các binh sĩ trong trạch viện đều đang ngủ, chỉ có mười mấy người có nhiệm vụ canh giữ tuần tra bên ngoài trạch viện. Bọn họ cảm thấy hình như ngửi thấy mùi gì đó, sau đó liền thấy choáng váng đầu rồi ngã lăn trên mặt đất. Qua thời gian một nén nhang, những bóng đen bên ngoài trạch viện nhanh chóng chạy vọt vào bên trong. Khi bọn họ tìm kiếm ở chung quanh trạch viện, mở một gian phòng ra, đột nhiên một luồng ánh đao sáng lên, chém vào tên Hắc y nhân tiến vào đầu tiên, thì ra còn có một người không bị ngã xuống. Nhưng sau khi chém chết mấy tên hắc y nhân, binh sĩ thanh tỉnh duy nhất này cũng ngã xuống vũng máu. một hắc y nhân đứng ở ở cửa, lấy ra một cái chén màu đỏ, lắc lắc hai cái, một lúc sau, thì có mộtloạt xe ngựa chạy tới đây.
Hắc y nhân chuyển toàn bộ những thỏi sắt đã được tinh chế lên trên xe, chạy mất hút vào bóng đêm…
Nhận được tin tức thiết phường bị cướp khiến Thái phó vô cùng tức giận, nhiều xe chở sắt như vậy không thể vô duyên vô cớ biến mất? Nhưng điều tra kỹ cũng không có bất cứ một manh mối nào.
hiện giờ Thái phó không để cho Niếp Thanh Lân tự ý ra vào thư phòng nữa, hình như là không muốn nàng nghe quốc sự, nàng cũng chỉ nghe các vị phu nhân nói chuyện mới biết, dù chỉ mới nghe vài câu, trực giác nói cho nàng biết đây là chuyện lớn…
Sau khi hồi cung, trằn trọc mấy đêm, rất nhanh đã đến ngày hẹn với Cát Thanh Viễn, Niếp Thanh Lân suy nghĩ kỹ càng, quyết định đến chỗ hẹn.