Sau khi anh ta đi, cô nhìn Chu Thời Uẩn với ánh mắt khó tin:
– Em trai anh?
– Ừ.
– Đây là đột biến gen à?
Cô nhớ tới Chu Chính Hiến rồi nhớ tới Chu Thời Uẩn, cảm thấy người tên Chu Duy Ân này thực quá “đặc biệt”.
Chu Thời Uẩn đi về phía trước:
– Lần sau cậu ấy nói chuyện em cứ lơ đi là được.
– Ừm… hóa ra Chu gia các anh cũng không phải quá khuôn phép.
Chu Thời Uẩn quay đầu nhìn cô:
– Anh quá khuôn phép à?
– Phải.
Nói xong, Tô Căng Bắc ngớ người hai giây, thình lình đổi giọng:
– Ờ ha, ở phương diện kia thì không khuôn phép lắm.
Chu Thời Uẩn:
-…
Sau khi ở Bắc Kinh một tuần, Tô Căng Bắc và Hà Địch cùng các nhân viên bay đến nơi quay phim.
Phim điện ảnh “Giải cứu” của Thẩm Thanh Châu chính thức khai máy, đây là bộ phim hồi hộp gay cấn, Tô Căng Bắc đảm nhiệm vai nữ chính là một nữ cảnh sát nổi tiếng.
Ngày quay phim thứ mười, cô quay rất mệt mỏi, không chỉ chạy tới chạy lui trong hẻm mà còn phải “nhảy lầu”.
Rất nhiều động tác nguy hiểm đều là cận cảnh, nếu dùng diễn viên đóng thế sẽ rất dễ bị lộ. Với sự nghiêm khắc nổi tiếng của Thẩm Thanh Châu, các tiết mục này diễn viên không thể nào tránh được, bất kể tên tuổi to đến mấy, nếu dám ra vẻ siêu sao trước mặt Thẩm Thanh Châu thì gần như xác định sẽ phải rời đội.
Cho nên sau khi Tô Căng Bắc đóng cảnh súng thật đạn thật cả ngày là nằm nhoài ra không dậy nổi.
Qua một lát, cô lấy điện thoại di động ra chụp selfie rồi up trên weibo: “Đoán xem lần này tôi diễn gì nè?”
Tô Căng Bắc trong hình chưa tẩy trang, cảnh trước đó cô đóng là cảnh bị thương nên trên má phải còn dính “vết máu”.
Ảnh vừa up, các fan thi nhau bình luận. Lúc cô đang lướt xem bình luận của các fan thì weixin “ting” một tiếng.
Mở ra, là tin nhắn của Chu Thời Uẩn.
Chu Thời Uẩn: “Mặt sao thế, giả hả?”
Tô Căng Bắc phì cười, nếu là thật thì cô còn ngồi up weibo à. Nhưng cô trả lời thế này: “Bị thương, muốn Chu bảo bối thổi thổi, cũng muốn bác sĩ Chu đến khám bệnh.”
Chu Thời Uẩn trả lời: “Tô Căng Bắc, đừng gạt anh.”
Tô Căng Bắc: “Anh đoán xem có phải em đang gạt anh không, em chỉ hỏi anh có tới đây thăm em không thôi.”
Cô không quên cảnh lần trước quay “Thành nguy cơ”, anh ngàn dặm xa xôi chạy tới đưa thuốc cho cô.
Hồi lâu Chu Thời Uẩn mới trả lời: “Không tới”.
Tô Căng Bắc gửi một loạt icon gào khóc, dứt khoát viết: “Ngủ với người ta là không quan tâm người ta nữa!”
Chu Thời Uẩn:
-…
Trưa hôm sau, Tô Căng Bắc xuất phát từ khách sạn đi tới trường quay.
– Căng Bắc, cô đến rồi.
Người đi tới là nam chính Giang Ngôn trong phim, ngoại hình xuất chúng, khí chất lạnh lùng, nhưng kỳ thực tính cách rất hòa nhã, hơn nữa còn rất vô lại.
Trước kia Tô Căng Bắc từng gặp anh nhưng đây là lần đầu tiên hợp tác. Tuy là lần đầu hợp tác nhưng hai người rất ăn ý, Giang Ngôn vào nghề lúc trẻ, hiện tại tuổi tác không lớn nhưng đã rất có thâm niên, thường xuyên có thể dẫn dắt tâm trạng Tô Căng Bắc, cho nên mấy ngày nay cô đều nghiên cứu thảo luận với anh về diễn xuất.
– Phân cảnh hôm nay có nhiều chỗ tôi cần thương lượng với anh, anh rảnh không?
– Được, qua đây.
Hai người nghiên cứu kịch bản bên bàn nghỉ ngơi của phim trường.
Lúc này ở khu đạo diễn.
Biên kịch Du Vãn Thanh nói:
– Anh Chu, vô cùng cám ơn anh mang bánh và cơm trưa cho mọi người. À đúng rồi, Căng Bắc hình như đã tới, anh có qua đó không?
Chu Thời Uẩn nói:
– Sắp bắt đầu quay nhỉ, tôi không quấy rầy đâu, xem đến khi cô ấy kết thúc thôi.
Du Vãn Thanh gật đầu:
– Vậy cũng được.
Bên này có máy quay, Chu Thời Uẩn có thể nhìn rõ cử động của Tô Căng Bắc bên ngoài, lúc này cô đang ngồi đối diện một người đàn ông, hai người không biết đang nói gì mà khi thì nghiêm túc khi thì nhìn nhau cười.
Chu Thời Uẩn hơi nheo mắt, tướng tá gã đàn ông này hình như là kiểu cô ưa thích.
Chính thức quay phim.
Chu Thời Uẩn ngồi ở khu bên trong nhìn, đạo diễn Thẩm Thanh Châu ngồi trước máy camera quan sát, cầm cái loa bên cạnh lên:
– Thợ quay phim chuẩn bị, đợi đã… thợ trang điểm trang điểm thêm cho Tô Căng Bắc, nhạt quá.
Nhân viên bước lên nhanh chóng xử lý, chính thức bắt đầu quay phim.
Cảnh phim này là Tô Căng Bắc và Giang Ngôn cùng chạy vào một nhà xưởng bỏ hoang, sau đó có cảnh đánh nhau với vai phản diện bên trong.
Chu Thời Uẩn luôn nhìn máy camera quan sát, thấy Tô Căng Bắc leo lên leo xuống, một vài động tác còn rất nguy hiểm. Có lúc cô thật sự bị đánh, vẻ mặt cô hiện vẻ đau đớn lóe qua trong nháy mắt nhưng liền sau đó cô mau chóng lại nhập tâm vào nhân vật.
Mày Chu Thời Uẩn dần dần nhíu lại.
Bên kia, Tô Căng Bắc đối chiếu lại một lần với thầy chỉ đạo võ thuật, cô quay phim cực kỳ nghiêm túc, hoàn toàn không nhận ra Chu Thời Uẩn đến.
Cảnh cuối cùng, cô phải nhảy từ bên cầu thang xuống.
– Action!
Tô Căng Bắc và Giang Ngôn ở cầu thang bắt đầu đánh võ với người ta, đến chỗ đặc biệt, cô phải nhảy xuống khỏi cầu thang.
Nhưng lúc cô nhảy, không biết có phải do tư thế không đúng hay không, cô va phải lan can bên hông rồi mới rơi xuống tấm đệm xốp bên dưới.
– Á…
Tô Căng Bắc kêu lên, nằm trên đệm xốp hồi lâu không dậy nổi.
– Căng Bắc.
Giang Ngôn vội vã chạy xuống đỡ cô dậy.
Tô Căng Bắc che cánh tay:
– Không sao không sao, quẹt bị thương thôi.
– Đã chảy máu rồi còn bảo không sao, Đinh Đinh, lấy hộp y tế qua đây.
Nói rồi, Giang Ngôn bế ngang Tô Căng Bắc lên đưa tới khu nghỉ ngơi lớn nhất.
– Nè nè, tôi không sao thật mà, để tôi xuống.
– Cô đừng ẩu, bị thương là không được đâu.
Giang Ngôn vội vàng đưa Tô Căng Bắc đi, hô lớn ra sau:
– Đạo diễn Thẩm, tạm nghỉ một lát!
Thẩm Thanh Châu ra hiệu tạm ngừng với mọi người, cầm lấy loa, định bảo nhân viên gọi bác sĩ tới khám thì có một người đi lướt qua.
Du Vãn Thanh:
– Em đi gọi bác sĩ.
Thẩm Thanh Châu kéo cổ tay cô ấy:
– Không cần đâu.
– Hả?
– Bác sĩ nhà cô ấy đã tới rồi.