Bà Bạch theo bản năng đưa tay há miệng định gọi cô đứng lại, cuối cùng lại vẫn thất bại rụt tay lại không nói lời nào. Thật ra bà cũng muốn đứa con gái xa lạ nhưng lại rất quen thuộc này có thể gọi bà một tiếng mẹ, nhưng bà biết mình có lỗi với con gái, nay lại bởi vì lý do này mà gọi cô trở về, có lẽ cô đã sớm hết hy vọng đối với nhà họ Bạch rồi.
Có lẽ bà là người mẹ không đủ tư cách nhất trên thế giới này!
Ngày hôm sau, khi Bạch Vân Thiên vừa tới thành phố W liền nhận được một “niềm vui bất ngờ” to lớn. Tất cả các tòa soạn báo đều thi nhau đăng tin tức Bạch Thấm tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ hoàn toàn với nhà họ Bạch tối hôm qua. Tin tức này trở thành tiêu đề trang bìa cho giới truyền thông kinh tế, gây xôn xao dư luận khắp nơi.
Bạch Vân Thiên còn chưa kịp tới tìm Bạch Thấm thì đã bị mấy cuộc điện thoại từ công ty thúc giục phải trở về, hành động lần này của Bạch Vân Thiên được coi là “làm cùng vợ lại gãy binh”.
*làm cùng vợ lại gãy binh: “làm” là hành động xxoo cấm trẻ em dưới 18 tuổi, còn “gãy binh” là gãy “hung khí gây án”, và nó gãy theo đúng nghĩa của từ “gãy”, tức là “pặc” phát rồi thôi đấy… tha thứ cho editor vốn từ hạn hẹp, không có cách nào tìm thành ngữ để thay thế….
Mất hết mấy ngày, thật vất vả Bạch Vân Thiên mới có thể ổn định công ty một chút, ông ta không để ý đến sự ngăn cản của vợ, gọi điện thoại chất vấn Bạch Thấm, lại bị cô lạnh lùng trả lời: “Ông Bạch lấy tư cách gì mà nói chuyện với tôi như vậy? Đúng vậy, là các người sinh ra tôi, có công ơn nuôi dưỡng tôi bảy năm, nhưng từ khi các người đưa tôi đến nhà họ An đổi lấy lợi ích thì đã tiêu hao gấp trăm ngàn lần ơn nghĩa đó rồi!”
“Vô liêm sỉ, làm gì có chuyện có thể tính toán như vậy chứ!” Bạch Vân Thiên tức giận hét lên.
“Ồ? Ông Bạch có thể đổi con gái nhỏ ruột thịt với người khác để lấy được lợi ích cho công ty mình, thì sao lại không cho phép tôi được dùng cách tương tự để tính toán chứ?” Bạch Thấm cười lạnh.
“Mày…!” Bạch Vân Thiên chán nản, nhưng lại không tìm được lý do để phản bác.
Đúng vậy, cách xử lý như vậy là do ông bắt đầu trước, ông không có tư cách chửi mắng người khác!
“Nhưng mẹ con vất vả khổ sở mang thai mười tháng mới có thể sinh ra con, huống chi con sống ở nhà họ An không hề bị người ta đối xử tệ bạc, thậm chí còn sống tốt hơn nhiều so với khi còn ở nhà mình!” Khó khăn lắm Bạch Vân Thiêm mới nghĩ ra được lý do để bao biện, ông đây cũng là vì muốn cho con gái mình một cuộc sống tốt hơn mà thôi!
“Ha ha…” Bạch Thấm cười lạnh, sau đó bỗng nhiên giọng nói lại biến thành nức nở: “Cũng bởi vì trong người tôi chảy máu của các người, nên công ty nhà họ Bạch mới có thể bình an vô sự cho đến tận bây giờ! Từ nay về sau tôi và các người sẽ không còn liên quan đến nhau, công ơn sinh thành và nuôi dưỡng tôi đã tính toán rõ ràng với mấy người rồi.” Nếu ông vẫn còn tiếp tục muốn dây dưa không chịu buông ta, công ty nhà họ Bạch lại chẳng là cái thá gì trong mắt An Thị!
Nghe hiểu được ẩn ý trong lời nói của Bạch Thấm, Bạch Vân Thiên sợ hãi đến mức đổ mồ hôi lạnh, phải biết rằng công ty nhà họ Bạch là tâm huyết cả đời của ông ta, còn quan trọng hơn mạng của ông ta rất nhiều! Từ đó về sau Bạch Vân Thiên cũng vội vàng chặt đứt suy nghĩ tham lam, không dám trêu chọc Bạch Thấm nữa.
An Tử Thiên ôm bảo bối còn đang ngơ ngác vào trong lòng, yên lặng an ủi cô.
Bạch Thấm dần lấy lại tinh thần, nhẹ nhàng cọ cọ vào lồng ngực ấp áp của anh: “Em không sao, anh không cần lo lắng. Nếu đã nói rõ ràng, từ nay về sau em sẽ không còn liên quan gì đến nhà họ Bạch nữa!”
An Tử Thiên im lặng nhìn cô, cuối cùng nhỏ giọng nói: “Cứ coi như em không hề có cha mẹ.” Giọng nói nam tính hơi khàn khàn quanh quẩn ở trong phòng, Bạch Thấm nghe được mà không hiểu sao trong lòng lại có cảm giác tê rần, không phải vì chính cô, mà giống như là đang nói đến cha mẹ An Tử Thiên.
Cô ôm lấy cổ hắn, áp trán mình vào trán anh, nhìn anh với ánh mắt chân thành: “Ừ, coi như không có!”
Trong phòng, hai người im lặng nhìn nhau, tấm lòng rộng mở dành cho nhau, không biết từ khi nào không khí đau xót nặng nề dần dần biến thành ấm áp thản nhiên.