Đau đớn cùng khoái cảm trước sau ập tới.
Thân thể nhiễm hơi thở của nhau, rõ ràng là mùi rượu vang đỏ rất nhạt, lại bá đạo sắc bén, làm Tiêu Chiến cam tâm tình nguyện thần phục, không muốn cãi lời đối phương bất luận là mệnh lệnh gì.
Cậu không ý thức nuốt nước miếng, loại cảm giác chưa bao giờ có này làm đại não trong nháy mắt trống rỗng, đầu dựa vào bả vai của Vương Nhất Bác, thở hổn hển.
Lúc Vương Nhất Bác đã cảm thấy hài lòng rời khỏi tuyến thể của Tiêu Chiến ánh mắt u ám đi rất nhiều, hắn khắc chế hô hấp, đem cậu bế lên đi ra khỏi phòng linh thực
Tiêu Chiến lấy lại chút tinh thần, cười khẽ: “Nguyên lai là như thế này.”
Ngẫm lại cũng đúng, nếu chỉ là nhẹ nhàng chạm vào một chút đã bị đánh dấu, Omega làm thế nào chịu được, vô luận học tập hay là làm việc, bọn họ đều khả năng cùng Alpha phát sinh đụng chạm.
Vương Nhất Bác đem Tiêu Chiến đặt lên sô pha trong phòng khách, tay nhẹ nhàng xoa tóc cậu lau đi mồ hôi, để cậu giảm bớt cảm xúc khi vừa mới đánh dấu xong.
“Tôi đã muốn làm như vậy từ lâu, chỉ là chờ cơ hội thích hợp.”
“Không cần chờ cơ hội, em thích anh làm như vậy, đây là chuyện những người yêu nhau phải làm. Chính là phản ứng… làm em có chút ngượng, quá không bình tĩnh.”
Hoàn toàn điên đảo tam quan của một người đàn ông!
Trong mắt Vương Nhất Bác mang theo cười, dáng vẻ này của thiếu niên làm hắn vô cùng yêu thích, bàn tay khẽ chạm nhẹ lên mặt của đối phương vuốt ve.
“Đây là bản năng, em đã làm rất tốt.”
“Anh cũng rất tuyệt, em thích thân cận cùng anh, như thế này cảm giác rất tốt.”
Vương Nhất Bác thuận thế ngồi ôm chặt Tiêu Chiến, trên người của cậu đều là hơi thở của hắn, quẩn quanh mùi rượu vang đỏ, cảm nhiễm say đắm. Tâm tình hắn sung sướng lại thả lỏng, dục vọng chiếm hữu trong lòng bạo trướng, muốn một ngụm ăn sạch sẽ thiếu niên vào trong lòng.
Sao lại không nói lời nào?
Sẽ không nghĩ đến ‘ chuyện thương tâm ‘ đâu nhỉ?
Tiêu Chiến đánh giá biểu tình của Vương Nhất Bác, thực nhẹ nhàng, không giống phát sinh suy nghĩ liên quan đến chuyện kia không được, cậu thở phào nhẹ nhõm, tâm tư không quá mẫn cảm là tốt rồi.
Hai người ở trên sô pha ôm ấp một hồi lâu, Tiêu Chiến cảm thấy vô cùng an tâm, trái tim của Vương Nhất Bác đã bị cậu chiếm lấy rồi, cảm thấy đặc biệt thoải mái vui vẻ nha.
Từ đây về sau nam nhân tốt này chính thức là của cậu!
Tiêu Chiến nhìn thời gian, từ trong lòng ngực Vương Nhất Bác ngồi dậy: “Có đói bụng không? Đi ra ngoài ăn một bữa hoành tráng đi, chúc mừng hai chúng ta cùng nhau thoát kiếp độc thân.”
Trong mắt Vương Nhất Bác mang theo ý cười: “Được, em muốn ăn gì?”
“Cá hầm ớt, sườn xào chua ngọt, móng heo nướng tương, thịt kho tàu, cánh gà, tôm hấp dầu……” Tâm tình tốt sẽ muốn ăn thật nhiều, Tiêu Chiến nhảy xuống sô pha, nói ra liên tiếp mấy tên món ăn cậu nghĩ được.
Vương Nhất Bác đứng dậy, vô cùng tự nhiên đưa tay vuốt tóc rối lại cho Tiêu Chiến: “Không cần phải ăn kiêng nhưng ít nhất đến gọi một món chay phối hợp, vậy mới tốt cho sức khoẻ.
Tiêu Chiến có điểm xấu hổ, giống như lại trở bị xem là đứa nhỏ như lúc trước.
“Em chỉ tuỳ tiện nói thôi, một bữa cơm khẳng định không ăn hết nhiều món như vậy, ba món một canh là được.”
Nói xong, cậu đến phòng linh thực đem nhóm linh thực thu vào nhẫn không gian.
“Muốn ăn gì thì cứ gọi, em không tin tưởng năng lực của bạn trai em sao?”
Mặc dù Vương Nhất Bác đã nói như vậy, Tiêu Chiến vẫn chỉ gọi ba món một canh, tất cả đều là món mà hai người đều thích.
Đến tối, thời điểm dùng cơm, trên bàn ăn tại biệt thự lưng chừng núi, thức ăn đều là những món giữa trưa Tiêu Chiến đã nói qua.
Toàn bộ quá trình ăn cơm cậu đều thật vui vẻ, trong lúc cậu vô ý nhìn thấy biểu tình của mình phản chiếu từ ly thuỷ tinh bên cạnh, cảm thấy bản thân giống như một đứa ngốc.
Quả nhiên yêu đương sẽ làm mờ lý trí!
Tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng tươi cười trên mặt Tiêu Chiến không có chút thay đổi nào, cơm nước xong, tâm tình sung sướng hôn Vương Nhất Bác một cái: “Em có thể nói với mọi người chuyện của chúng ta không?”
Vương Nhất Bác vốn dĩ đã vui vẻ, bị cậu cảm nhiễm đến không tự giác mà cười: “Có thể.”
Vì thế Tiêu Chiến lập tức hý hoáy vào màn hình thực tế ảo phát đi hai tin nhắn.
“Naru thúc, con có bạn trai rồi nha, là Vương tổng đó.”
“Mông Mông, tôi cùng Vương tổng yêu đương rồi.”
Tin nhắn vừa mới gửi đi, vòng tay lập tức vang lên, là Naru thúc gọi đến.
Cậu nhận cuộc gọi, ngữ khí mang theo vui vẻ: “Naru thúc.”
Naru tốc độ nói chuyện rất nhanh: “Con say rượu?”
Tiêu Chiến mạc danh nghĩ đến mình chỉ ăn hơi nhiều một chút, đâu có uống rượu chứ. Chẳng lẽ say cơm?
Cậu bất đắc dĩ nói: “Không có, con rất thanh tỉnh cũng không có nằm mơ. Naru thúc, phản ứng như vậy sẽ làm con tổn thương đó nha, không tin tưởng con như vậy sao?”
Naru ho nhẹ một tiếng: “Không không không, A Chiến rất ưu tú, đừng nói cùng Vương tổng yêu đương, cùng Nguyên Soái Đế Quốc yêu đương cũng không có vấn đề gì.”
Tiêu Chiến cười khẽ: “Vậy thì quên đi, con không có hứng thú, con chỉ thích Vương tổng thôi. Hiện tại con đang rất vui vẻ, muốn cùng thúc chia sẻ tâm tình này.”
Naru khoing nhịn được mà nói: “Chúc mừng, nhưng Vương tổng như thế nào lại đáp ứng rồi? Con đã cùng hắn nói rõ ràng sao? Không có hiểu lầm ý tứ của hắn chứ?”
Tiêu Chiến: “……”
Này quả thực đối với cậu không có chút tin tưởng mà!
Cậu dứt khoát lôi kéo ống tay áo của Vương Nhất Bác: ” Vương tiên sinh, anh hãy phát biểu đi.”
“Con sao lại đột nhiên kêu hắn là Vương tiên sinh……” Naru còn chưa hỏi xong, liền nghe được một đạo âm thanh trầm ổn từ tính.
“Chào Naru thúc, tôi là Vương Nhất Bác, bạn trai của A Chiến. Thúc yên tâm, tôi rất nghiêm túc, sẽ đối xử tốt với em ấy.”
Naru bị lời nói nghiêm túc trịnh trọng của Vương Nhất Bác làm cho sợ đến ngây người, mạc danh có loại cảm giác sắp phải gả con trai ra ngoài. Ông nửa ngày mới hoàn hồn: “được được, chúc mừng hai người, tôi tin tưởng cậu.”
Vương Nhất Bác liền đáp: “Cảm ơn.”
Tiêu Chiến cười rộ lên, đem chuyện cậu muốn đến hiệp hội ở vài ngày nói với Naru thúc: “Có việc gì cứ liên hệ với con.”
Sau khi cúp máy, Naru vẫn có cảm giác không chân thật lắm.
Kia là Vương tổng mắc chướng ngại tính dục, lãnh cảm vô tình mà bên ngoài đồn đãi sao?
Có chút không giống lắm.