“Huyết Lang, tôi biết anh không tin Thiến Thiến! Thiến Thiến không có gì để nói, nơi này mặc dù nhìn có vẻ đổ nát, nhưng lại là khu vực cấm địa trong căn cứ. Bên trong có gì Thiến Thiến không tiện nói, vẫn là anh nên tự mình vào xem đi!”
“Tin hay không tin cô không phải tôi nói là được, phải xem biểu hiện của cô! Cô Vương, hy vọng cô sẽ không làm tôi thất vọng”, Đông Phương Hạ lạnh lùng nhìn đến Vương Thiến Thiến một cái, nhấc chân đi về phía nhà kho đối diện!
Thấy vậy, Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch lập tức ngăn Đông Phương Hạ lại: “Huyết Lang, để chúng tôi đi vào trước!”
Bạch Vỹ và Trương Vũ Trạch cũng là lo lắng Vương Thiến Thiến lừa gạt, thiết kế hãm hại Đông Phương Hạ! Vì vậy mới ngăn Đông Phương Hạ lại, muốn đi vào trước để kiểm tra! Nào ngờ, Đông Phương Hạ lại lắc đầu. Nhàn Nhạt nói: “Cùng vào đi!”
“Huyết Lang, cậu là chủ soái, không thể mạo hiểm! Chúng tôi vào trước”.
“Cô Vương hiện tại xem như là một nửa người của Lang Quân chúng ta, tôi tin cô ta một lần này!!”, Đông Phương Hạ liếc nhìn Vương Thiến Thiến.
Cửa sắt của nhà kho bị khóa, Vương Thiến Thiến lại không có chìa khóa, sau khi để người của Đông Phương Hạ dùng mìn muỗi cho nổ tung, dẫn đầu bước vào trong!
