Tiên nang trung, hạ đẳng, chỉ có thể chuyên chở yêu vật. Thế nhưng, tiên nang thượng đẳng lại có thể chuyên chở một ít tạp vật khác, ví dụ như thạch tệ, đan dược…
Tiên nang bậc trung cũng đã là vô giá, ngàn vàng khó được. Tiên nang thượng đẳng, trên thị trường căn bản là không có lưu thông. Người bình thường cả đời cũng chưa hẳn có thể thấy qua một cái tiên nang thượng đẳng.
Đông Dâm là lão tiền bối cường giả Quân cấp, ngang dọc mấy trăm năm, thế nhưng trên người hắn cũng chỉ có được ba cái tiên nang trung đẳng. Trong số cường giả Vương cấp, mười người, vị tất có một người có được tiên nang thượng đẳng. Thế nhưng, trên Vương, tức là cường giả Đế Hoàng cấp, mỗi người đều có một tiên
nang thượng đẳng.
Tiên nang thượng đẳng của Dạ Đế tên là “Dạ Mạc” (Màn Đêm), chính là một tiên nang thượng đẳng đại danh đỉnh đỉnh. Đáng tiếc, khi tại thành Dạ Đế, Tiếu Tiểu Hiền không thể lấy được.
Bởi vậy có thể thấy được, một kiện tiên nang thượng đẳng trân quý cỡ nào.
Sở Vân cố kìm nén tâm tình kích động, lấy tiên nang bên trong hộp báu ra. Trên tay nhất thời truyền đến cảm giác mềm mại nhẵn nhụi, như bông như lụa.
Không gian trong này sẽ có bao nhiêu? Có bố cục gì? Bên trong trống không hay là có chứa yêu vật?
Sở Vân rất muốn lập tức mở ra kiểm tra một phen, thế nhưng không được.
Tiên nang cũng là một loại yêu binh, tuy rằng nhu cầu linh quang ít hơn, nhưng linh quang của Sở Vân cũng đã đến cực hạn rồi.
Không có cách nào, hắn không thể làm gì khác hơn là tạm thời thu tiên nang vào trong người, gác lại sau này sẽ kiểm tra.
Hắn tiếp tục mở hộp báu thứ ba.
Lại là một quả trứng yêu thú.
– Lục Dục Tâm Ma Hạt.
Sở Vân một câu nói thẳng ra luôn. Trứng yêu thú này rất không tầm thường, Trứng yêu thú tuyệt phẩm thường thường nội liễm, nhưng nó lại tản ra linh quang thai động.
Ánh sáng màu lục luân phiên xuất hiện, lúc sáng lúc tối, rất là bất phàm. Đồng thời cùng với mỗi một lần nhấp nháy, Sở Vân liền cảm thấy tâm cảnh bất ổn, xuất hiện cảm xúc không thể giải thích nổi.
– Nếu có thể bồi dưỡng tốt yêu thú này, chưa chắc đã không thể khắc chế được Ngọc Thanh Tâm Liên của Nhị Lang Thiên Quân!
Trong lòng Sở Vân vô cùng vui vẻ, thu trứng yêu thú này lại, tiếp tục mở hộp báu thứ tư.
Đây là một kiện yêu binh, một cái tiểu đỉnh.
Tiểu đỉnh này chỉ nhỏ cỡ lòng bàn tay, miệng đỉnh hình tròn, cũng không phải là đỉnh vuông. Bên cạnh đỉnh có hai tai, đỉnh có ba chân. Toàn thân đều làm bằng đồng xanh, đã bị phong ấn để bảo tồn, không thấy rõ tu vi.
Sở Vân lấy nó ra, cảm thấy tiểu đỉnh cũng không nặng. Xoay sang một góc khác, hắn lại có phát hiện mới.
Chỉ thấy xung quanh tiểu đỉnh, có bốn chữ ngay ngắn được khắc theo phong cách cổ xưa.
– Cân… Tẩy… Tủy… Dịch…
Hắn xoay đỉnh một vòng, lần lượt đọc ra bốn chữ này.
– Cân tẩy tủy dịch? Đây là ý nghĩ gì?
Tiếu Tiểu Hiền nghi hoặc không giải thích được.
Kim Bích Hàm cũng nhíu mày. Nàng cảm giác bốn chữ này tựa hồ đã từng xem qua trên điển tịch nào đó.
Bỗng nhiên, linh quang của nàng chợt lóe, duyên dáng kêu to một tiếng:
– Đây không phải là Cân Tẩy Tủy Dịch, mà là “Dịch Cân Tẩy Tủy”. Trời ạ! Đây chính là đỉnh Dịch Cân Tẩy Tủy đại danh đỉnh đỉnh trong lịch sử Tinh Châu!
Nói tới mấy chữ cuối, nàng nhịn không được tăng âm điệu thêm mấy phần, hưng phấn đến mức hai mắt phát sáng.
– Đỉnh Dịch Cân Tẩy Tủy? Lẽ nào chính là một trong Cửu Đỉnh Thiên Hạ, là kiện vương giả chi khí trong Vương Đỉnh kia?
Vẻ mặt Tiếu Tiểu Hiền cũng dại ra.
– Hẳn là đúng rồi. So với ghi chép trong điển tịch giống nhau như đúc a.
Kim Bích Hàm vô cùng kích động.
– Ta cũng nghĩ vậy. Năm đó Bạch Đế luyện chế ra chín đỉnh, trấn áp các nơi ở Tinh Châu. Đỉnh Dịch Cân Tẩy Tủy này chính là yêu binh để hắn luyện dược. Khá lắm! Nếu như vậy, ta còn cần phải thu thập Long Tình Quả làm gì nữa? Có đỉnh Dịch Cân Tẩy Tủy này là đủ rồi.
Sở Vân cũng vui mừng kêu lên.
Dịch Cân Tẩy Tủy Đỉnh chính là Đế binh, vốn ở trong tay Bạch Đế.
Năm đó Bạch Đế bồi dưỡng người nối nghiệp, tiêu hao tài lực Tinh Châu, thu thập vô số thiên tài địa bảo vẫn còn không đủ, lại tiêu hủy vô số yêu binh, lúc này mới luyện chế ra Thiên hạ cửu đỉnh.
Nó tuy là yêu binh dùng để luyện đan, nhưng lại chỉ có thể luyện chế một loại đan dược duy nhất, đó là Dịch Cân Tẩy Tủy tương.
Hòa loại dược tương này với nước trong sẽ tạo nên nước thuốc. Khi ngâm cơ thể vào trong đó, có thể từ trong ra ngoài, rất nhanh đề thăng tố chất thân thể.
Đáng quý nhất là, dược tương này không có tính kháng thuốc. Cùng loại với thức ăn của trù đan sư, bất kể là ăn nhiều hay ít, mỗi một lần đều có thể tiến hành đề thăng tố chất thân thể.
– Thiên hạ cửu đỉnh đã sớm biến mất trong dòng chảy lịch sử, không ngờ trong bảo tàng truyền thừa của Đa Tình Vương lại có thể gặp được một kiện. Lại trùng hợp chính là kiện cần thiết nhất. Ha ha ha… Thiên vận tại ta a!
Sở Vân nhịn không được cười to ba tiếng.
Ba kiện bảo vật trước cũng không khiến Sở Vân động dung như vậy. Chỉ có Dịch Cân Tẩy Tủy đỉnh mới có khả năng đó. Đây không chỉ bởi vì nó là sản phẩm của Bạch Đế, là thứ độc nhất thiên hạ, mà quan trọng hơn là vì sự xuất hiện của nó giải quyết vấn đề cấp bách của Sở Vân.
– Còn một hộp báu cuối cùng!
Sở Vân thu hồi Dịch Cân Tẩy Tủy đỉnh, đưa tay cầm lên mục tiêu cuối cùng này.
– Ủa? Bảo hạp này không ngờ bị một tầng vách tường đạo lý nhỏ bảo vệ. Ta đeo chiếc nhẫn chưởng môn, cũng không thể thông qua được?
Mật thất truyền thừa của Đa Tình Vương chỉ có năm hộp báu. Trong bốn hộp trước, không phải yêu vật tuyệt phẩm thì cũng là tiên nang thượng đẳng.
Không khó để tưởng tượng thứ đồ vật bên trong hộp báu thứ năm cuối cùng này, nhất định là vật chiếm vị trí đặc biệt trong suy nghĩ của Đa Tình Vương. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
Đến tột cùng sẽ là cái gì?
Mang theo nghi hoặc và chờ mong, Sở Vân đưa tay về phía hộp báu, lại một lần nữa vấp phải cản trở của vách tường đạo lý.
Bức tường vô hình này bao quanh hộp báu vô cùng vững chắc, ngay cả Sở Vân có mang chiếc nhẫn chưởng môn cũng không đủ tiêu chuẩn để mở nó.
– Chuyện gì xảy ra?
Sở Vân nhíu mày, xoa xoa bàn tay vừa bị đẩy ngược trở về.
Tình hình này rất cổ quái.
Lẽ nào ý của Đa Tình Vương, vật phẩm trong hộp báu này không phải lưu lại cho hậu nhân của Thần Thâu Môn sao?
Sở Vân nhắm mắt lại, phát ra linh quang triệu hoán, câu thông với vách tường đạo lý. Rất nhanh, tin tức ẩn chứa trong đó truyền tới đầu hắn.
Hắn lặng lẽ không nói gì, trên mặt hiện ra thần sắc cổ quái.
– Bức tường pháp tắc lưu lại tin tức gì vậy?
Kim Bích Hàm không kiềm chế được hiếu kỳ hỏi.
– Các ngươi tự mình câu thông đi!
Sở Vân lắc đầu, phỏng đoán ý đồ làm như vậy của Đa Tình Vương.
– Bức tường pháp tắc này không thừa nhận chiếc nhẫn chưởng môn, chỉ thừa nhận nụ hôn thâm tình. Chỉ có hai người yêu nhau sâu đậm, cùng hôn nhau nồng nàn mới có tư cách thông qua bức tường pháp tắc, lấy ra bảo vật bên trong hộp báu.
Sau khi câu thông, Tiếu Tiểu Hiền liền đọc lên.
– Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác mà suy nghĩ, theo tính cách của Đa Tình Vương, điều này kỳ thực cũng rất bình thương. Hắn là chưởng môn Thần Thâu Môn, nhưng cũng tự mở ra con đường riêng của mình. Hắn để lại bốn hộp báu trước là vì bang trợ môn phái, dẫn dắt hậu bối. Còn hộp báu cuối cùng, chính là vì muốn tìm được đệ tử chân truyền đích thực của mình.
Kim Bích Hàm trầm ngâm một lát, nhẹ giọng nói.
Sở Vân và Tiếu Tiểu Hiền nghe xong cũng không khỏi gật đầu.
Lời này rất có đạo lý. Có lẽ đúng là như vậy. Một cường giả vương cấp, tìm kiếm, khai sáng một con đường hoàn toàn mới, mất đi truyền thừa đối với họ mà nói, là một loại vô cùng tiếc nuối, đối với Tinh Châu cũng là một tổn thất lớn lao.