Hắn nhìn đường dây bị gã lôi ra, hừ một tiếng.
Nếu như để chúng thành công, vậy thì buổi biểu diễn hôm nay sẽ gặp rác rối to.
“Soạt!”
“Soạt!”
Mấy người lão Bát tiến vào.
“Mang đi, hỏi thứ mà chúng muốn là gì, những cái này các cậu khá rành”
“Đại ca yên tâm”
Mấy người lão Bát lập tức lôi hai kẻ đó đi.
Bên ngoài, buổi biểu diễn hết sức thuận lợi.
Bầu không khí ở hội trường khiến người ta như phát điên.
Tiếng hò reo, âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng kháp sân vận động.
Vốn Tôn Lâm Lâm đ ến chỉ vì muốn tận mắt nhìn thấy Diệp Khinh Vũ bị huỷ hoại lúc này cũng bị bầu không khí ở hiện trường lây nhiễm, kinh ngạc vì Diệp Khinh Vũ lại được người ta yêu thích đến mức độ này.
Nghệ sĩ như vậy, nếu ở dưới trướng của cô ta thì không biết là sẽ kiếm được bao nhiêu lợi nhuận.
Đáng tiếc, Diệp Khinh Vũ sẽ bị huỷ hoại.
Dựa theo kế hoạch của ả, chính là bài hát này.
Bài hát này nhảy rất sôi động, lúc thiết kế sân khấu, khi mà âm nhạc lên đến cao trào sẽ phun sương mù bảy sắc cầu vồng.
Mà lúc đó, chính là lúc Tôn Lâm Lâm ra tay.
Đến rồi Khoảnh khắc này cuối cùng cũng đã đến.
Khoé miệng Tôn Lâm Lâm nhếch lên, cười trên nỗi đau của kẻ khác, ả hơi ngẩng đầu nhìn Diệp Khinh Vũ đang biểu diễn trên sân khấu Dường như ả có thể nhìn thấy một ngôi sao đang lên, nhưng còn chưa bay đến đc nơi cao nhất thì đã bị rơi xuống.
“Diệp Khinh Vũ, đây là buổi biểu diễn cuối cùng của mày rồi”
Tôn Lâm Lâm tính toán, thầm đếm ngược.
“Ba, hai, một… tạm biệt!”
“Đoàng!”
“Đoàng!”
“Đoàng!”
Sương cầu vồng bay vọt lên trời, Tôn Lâm Lâm lại như nhìn thấy ánh lửa xông thảng đến hàng khán giả phía trên cùng.
Ả lại như nhìn thấy cả hiện trường bỗng chốc hỗn loạn, tiếng khóc gào, tiếng kêu cứu, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp sân vận động.
Nhưng cảnh tượng ả dự liệu lại không xuất hiện.
Bầu không khí ở hiện trường lại càng sôi động sau khi sương cầu vồng được b ắn ra.
“Aaaal”
Thậm chí còn có fan hưng phấn đến ngất đi.
“Sao có thể?”
Sắc mặt Tôn Lâm Lâm tái đi: “Sao lại không xuất hiện!
Không thể nào!”