Anh ta còn chưa kịp ở bên bà ấy được bao không, không ngờ bà ấy đã vội vàng qua đời.
Lệ Nghiêm cắn răng thật chặt mới giữ cho mình không sụp đổ, anh bình tĩnh và lý trí hơn Tiền Cao Ban nhiều.
Anh ta đắp chiếc chăn mỏng lên mặt Mai Uyển Phương, tự tay làm giấy xác nhận tử vong cho bà.
“Đưa bà ấy về đi.” Cuối cùng Lệ Nghiêm cũng mở miệng nói, giọng anh khàn khàn và nặng nề mang theo vẻ đau đớn không thể tả được thành lời.
Cuối cùng Tiền Cao Ban chỉ có thể đưa bà ấy về, Cô Yên luôn ở bên cạnh Lệ Nghiêm, sợ anh ta không thể gắng gượng nổi.
Anh ta đi một mình tới lối thoát hiểm, đẩy cánh cửa nặng trịch ra, vùi mình vào trong bóng đêm.
Cố Yên muốn đi vào nhưng lại
bị người phía sau cánh cửa ngăn cản. “Em đừng vào đây, anh muốn được một mình trong chốc lát.”
Cố Yên nghe thế thì cứng đờ rụt tay về.
Lệ Nghiêm muốn bình tĩnh lại thì cô ấy sẽ ở bên ngoài yên lặng chờ.
Cô ấy không thể để anh ta một không gian đơn độc một mình được, cô ấy sợ Lệ Nghiêm sẽ xảy ra chuyện.
Anh vừa mới đưa ra quyết định chấp nhận Mai Uyển Phương, không ngờ bà ấy lại ra đi như thế thì bảo anh không đau thể nào cho được.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Nguyễn Doanh ở trong đó thật lâu mới bước ra, đến nhà họ Tiền.
Chồng Mai Uyển Phương vội vàng trở về, đó là một người đàn ông tầm sáu mươi tuổi xuất, vẻ mặt cực kì mệt mỏi.
Bây giờ Lệ Nghiêm mới biết được tình hình gia đình Tiền Cao Ban, bố cậu ta là một người cực kì nghèo trong thôn, không có người nào bằng lòng gả cho ông ấy nên đến bốn mươi tuổi ông ấy vẫn chưa kết hôn sinh con.
Ông ấy nhìn thấy Mai Uyển Phương mất hồn lạc phách, Mai Uyển Phương vừa mới mất chồng, đã không chịu nổi cú sốc đó rồi sau đấy còn vứt bỏ cả đứa con của mình nên thần kinh hơi bất thường.
Khi đó ông ấy nghĩ bà là một người ngốc nên muốn cưới bà về làm vợ, sinh cho mình một đứa con.