Lô lão Tam thấy Tiêu Bố Y tràn đầy khó hiểu, cất lời giải thích: “Lúc trước khi chúng ta nhìn thấy An Tổng quản chết, đã cảm thấy bản thân đã lâm vào trong nguy cơ thật lớn. Sau khi từ Chiết Thành chạy trốn ra, một đường xuôi theo Kính Thủy yên ồn mà đi”.
Tiêu Bố Y mỉm cười nói: “Đây là chiêu tốt, ai cũng nghĩ đến các ngươi sẽ đi về phía đông quay lại Lạc Dương, nhưng không có nghĩ đến các ngươi đi ngược lại nhằm hướng tây mà đi”.
Lô lão Tam lắc đầu nói: “Đây là chù ý lão đại Biển Bức tạm thời nghĩ ra được, thẳm nghĩ nếu có mai phục, cũng có thể ở trong khu vực Đường quân… Thật ra nói lòi thật, chúng
ta về sau biết được Lý Uyên hướng về phía Đột Quyết dâng biều xưng thần, lại đối với Mạc Hạ Đốt T ất khúm núm, đã cảm thấy Tiết Cử chết, cùng Lý Uyên có quan hệ. Chúng ta không ngờ rằng Lý Uyên hèn hạ như thế. lại chọn dùng phương phép lâm trận ám toán..
“Hai quân giao chiến, phạt tâm, phạt mưu, cuối cùng mới là phạt binh” Tiêu Bố Y thản nhiên nói: “Nếu là không động người nào mà bại binh địch thủ. Thì đó là thù đoạn cao minh nhất, không thể nói hèn hạ. Nếu như nhất định phải tồn binh hao tướng mới có thể phân ra thắng bại. Thi không phải mong muốn cùa thống lĩnh”.
Lô lão Tam thờ dài nói: “Tây Lương vương nói cũng đúng, Tiết Cử vừa chết, đại quân Tiết gia tự sụp đổ, Lý Uyên quả thực cao minh. Nhưng hắn cao minh, thì chúng ta thảm rồi, chúng ta một đường đi về phía tây, vốn tưởng rằng ra ngoài ý định, không ngờ đi hơn mười dặm, đến trước một núi hoang, đột nhiên gặp đạo phỉ đánh cướp, vốn chúng ta tưởng đạo phỉ tấm thường, không ngờ một cao thù lại ẩn thân trong đó. hắn đột nhiẽn đánh ra. một chường thiểu chút nữa đánh chết lão Tứ, sau đó lão Ngũ thân cũng chịu trọng thương..
Tiêu Bố Y nghe giật mình, “Vậy các ngươi sao có thể sống mà trờ về ?” Đột nhiên về nhìn phía Tư Nam, Tiêu Bổ Y chợt nói: “Thì ra là cô âm thẳm xuất thù cứu giúp?” Tư Nam không nói, Lô lão T am lại cảm kích nói: “Đích xác là vị cô nương này xuất thù cứu giúp…” Tiêu Bố Y hiểu rằng cô gái ăn cơm trắng gọi là Tư Nam, nhung điều này hiền nhiên là xung hô giữa hai người, Lô lão Tam chi quen dùng cô nương để xưng hô.
“Chúng ta lúc ấy đều cho rằng hẳn phải chết lúc, không ngờ vị cô nương này bỗng nhiên giết ra Một kiếm đâm bị thương lòng bàn tay cao thù đó… Người nọ hoảng sợ bò chạy, đạo phì còn thừa cũng đã không đủ gây sợ hãi. Vị cô nương này một kiếm đã cứu bốn tính mạng chúng ta, đại ân đại đức. trọn đòi khó quên”.
Nói đến đây, Lô lão Tam đứng dậy thi lễ, Tư Nam vẫn thờ ơ, Lô lão T am cũng lơ đễnh, lại ngồi xuống nói: “Tây Lương vương, đây chính là kết quả sau khi huynh đệ chúng ta đi về phía tây, có thể nói cũng không có nghe ngóng được gi. Đối với cao thủ kia là ai, cũng không có đầu mối. Bời vì lão Ngũ sau dó nói, người nọ dung nhan khô khan, khẳng định là cải trang giả dạng, không muốn để cho người khác nhìn ra mặt thật” Lô lào T am nói đến đây, đột nhiên hướng về phía Tiêu Bố Y ra hiệu, ẩn hàm thâm ý.
Tiêu Bố Y hoi ngạc nhiên, ánh mắt đã roi vào trên người TưNam, chậm rãi gật đầu.
Lô lào Tam mặt hiện lên vẻ vui mừng, hiểu rằng Tiêu Bố Y đã rõ ràng ý tứ cả mình, ngáp một cái nói: “Tây Lương vưang. Thần cũng mệt mòi, kính xin cáo lui mà ngũ vài ngày”.
TiêuBốY cảm ơn nói: “Lão Tam, những ngày này thật vắt vả cho các ngươi, đúngrổi… Lão Tứ, lão Ngũ đều không sao chứ?”
“Bọn họ đã không lo đến tính mạng, nhưng còn phải dường thương mấy ngày. Biển Bức ờ tại Đông Đô coi sóc bọn họ”.
Tiêu Bố Y gật đầu, vỗ vỗ vai Lô lão Tam, “Nghỉ ngoi cho tốt đi, chuyện còn lại, ta tới xử lý” Lô lão Tam đứng dậy đi rà, nhưng vẫn quay đầu nhin qua Tư Nam, thấy Tiêu Bố Y ánh mắt sáng tò, lúc này mới rời đi. Tiêu Bố Y ngồi xuống, Tư Nam cũng không có bất luận động tĩnh gi, không muốn nói chuyện, thoạt nhìn cũng không có ý rời đi.
Tiêu Bố Y đã queo với sự lạnh lùng của nàng, lúc trước ly biệt cảm tình biểu lộ, thoạt nhìn đã bị một năm thòi gian hòa tan.
Đem chén tĩà nóng đưa lên, Tiêu Bố Y nhẹ giọng hòi, “Một năm này. cô có khỏe không?”
“Ngươi thi sao?” Tư Nam không đáp hòi lại, giọng điệu lạnh nhạt.
Tiêu Bố Y nhấp ngụm nước trà, hồi lâu mới nói: “Một năm chinh chiến chém giết, ly biệt ưu hoài mà thôi. Năm trước cùng năm nay, có lẽ ờ trong mắt người khác, khác nhau rất lớn, nhưng ở trong lòng của ta, cũng không có gì khác nhau”.
Hắn sau khi nói xong, cảm xúc rất sâu, thật lâu không nói gì, Tư Nam ánh mắt chợt nghiêng qua, roi vào trên người Tiêu Bố Y, không chút cố kỵ.
Nhưng ánh mắt vẫn giống như năm đó. làm cho người ta nhìn không ra nội tâm của nàng nghĩ cái gì.
Tiêu Bố Y đột nhiên phát hiện, hắn nhiều khi, đã thành thói quen đem mình bao vây ờ trong một lợp vỏ cứng, có đôi khi nói ra thật giả bản thân cũng không rò ràng lắm. chì có ở trước mặt TưNam, hắn mới toát ra thương cảm mòi mệt.
Bời vi Tư Nam cùng hắn, giống như không có bất kỳ xung đột gì.
“Cô đi… là đến Dương Châu? Thích khách giết Dương Quảng, là cô sao?” Tiêu Bố Y phá vờ sự trầm mặc.
“Không sai, là ta” Tư Nam thẳng thắn nhận.
Tiêu Bố Y ngược lại có phần kinh ngạc. “Ta vốn nghĩ cô sẽ không đáp”.
“Vì sao không?” Tư Nam lạnh nhạt nói: “Với ta mà nói, chuyện đã qua. không phải bí mật. Chi có chuyện tương lai, ngang ngược can thiệp, mới có thề phá vỡ quỳ đạo mong muốn. Đối với chuyện tương lai, ta sẽ không nói, nhưng đối với chuyện đã qua, ta không cần phải giấu diểm”.
“Chuyện không can dự tương lai, đây là…. người nọ cứu cô nói sao?” Tiêu Bố Y thừ hòi.
Tư Nam đo dự một chút, rốt cuộc nói: “Ngựơi rất thông minh. Ta hiểu rằng, ngươi cùng ta nói chuyện với nhau, chỉ là muốn hòi một chút chân tướng thích khách..Không để ý tới Tiêu Bố Y khó xừ, Tư Nam trực tiệp nói: “Lô lão Tam che giấu chút ít sự tình, hắn hiểu rẳng ta sẽ nói”.
Tiêu Bố Y đặt chén trà xuống, nghiêm mặt nói: “TưNam, cô nói sai rồi một điểm”.
“ổ?” Tư Nam không chụt gợn sóng hỏi, “Sai ờ đâu?”
“Ta và cô nói chuyện với nhau, không phải bời vì thích khách, mà là bời vì ta xem cô là bằng hữu. Chuyện thích khách, cô nếu không muốn nói, ta sẽ không hòi” Tiêu Bố Y chân thành nói: “Thật ra sò với địch thù là ai, ta càng muốn biết, một năm này, cô sống có tốt không?”
Tư Nam hai mắt lóe lên, một mực nhìn sang hai mắt của Tiêu Bố Y, Tiêu Bố Y cũng không tránh, mặt nở nụ cười.
Thật lâu, Tư Nam mới dời ánh mắt đi, nói một câu long trời lờ đất: “Thích khách này. ngươi đã gặp qua!”