“Thế thì làm theo lời em vậy, chúng ta tổ chức lễ cưới trước, mừng năm mới xong chúng ta lại đi du lịch hưởng tuần trăng mật được không?”
“Được, quyết định thế đi. Ngày mai là chủ nhật, Ủy ban không làm việc nên thứ hai chúng ta sẽ đi lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi lại đi mua nhẫn được không?”
“Ừ! Nghe lời em.” Lệ Nghiêm xoa đầu cô ấy.
Cố Yên thở phào nhẹ nhõm, một khi chuyện này được hoàn thành thì sợi dây căng thẳng như dây đàn trong lòng cô sẽ được buông lỏng.
Ngày hôm sau, Cố Yên đến tìm Lệ Nghiêm. Hôm nay Lệ Nghiêm có vẻ không còn dè dặt và lúng túng như hôm qua nữa, anh ta nghĩ đến ngày hôm qua mình đến thăm Mai Uyển Phương với hai tay trống trơn có vẻ thực không được lịch sự lắm nên đi một ít trái cây và hoa tươi, Cố Yên thấy hắn có thể suy nghĩ theo hướng tích cực kì trong lòng cũng rất vui.
Nhưng mà có lẽ còn phải chờ một khoảng gian nữa anh ta mới có thể gọi Mai Uyển Phương một tiếng “mẹ”.
Không sao cả, rồi cũng đến một lúc nào đó trời quang mây tạnh, nắng sẽ lên thôi.
Tất cả mọi thứ đều sẽ tốt lên thôi.
Bọn họ đang đi tới phòng bệnh số hai, chưa kịp đến nơi thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóc la xé ruột xé gan của Tiền Cao Ban.
“Mẹ!”
Lệ Nghiêm nghe tiếng hét đó thì tim anh chợt níu lên, lập tức vọt vào trong.
Mai Uyển Phương lẳng lặng nằm trên giường với gương mặt xanh xao vàng vọt, màu sắc của tử vong.
Anh ta có thể nhận ra bà đã qua đời được vài tiếng đồng hồ rồi, mất vào tối hôm qua.
Miệng bà ấy vẫn còn cong cong, có thể thấy là qua đời trong sự vui vẻ và thỏa mãn.
Tiền Cao Ban vừa mới ngủ dậy, trong khoảng thời gian gần đây câu ta đã bận rộn đầu tắp mặt tối nên quá mệt mỏi, tối hôm qua Mai Uyển Phương tâm trạng cực kì tốt, uống thuốc rồi ngủ thiếp đi rất nhanh, cũng chẳng thấy gào thét kêu đau.