Quân Mạc Tà cười hắc hắc, bên tai nàng nói:
– Buông ra làm gì? Nàng là người đầu tiên của ta, hừ hừ, ngày mai là điển lễ Tam thúc thu nghĩa nữ, đợi qua điển lễ, nàng chính là nghĩa nữ của Tam thúc, ta lập tức xin gia gia làm chủ, ban đêm sẽ đem nàng ôm vào trong chăn của ta, xem nàng còn trốn đi đâu! Hắc hắc, nàng yên tâm đi tiểu Hàn, chăn của ta đảm bảo ấm áp vô cùng.
Quản Thanh Hàn kinh hãi kêu lên một tiếng, nàng từu trước đến nay lễ giáo nghiêm khắc, chưa khi nào nghe tán tỉnh rõ ràng như vậy? Nhất thời xấu hổ lúng túng, toàn thân mắc cỡ đến run lên, cũng không biết lấy khí lực từ đâu, đẩy hắn ra, giãy giụa một chút, chạy ra ngoài nhanh như tên bắn.
Quân Mạc Tà cười ha ha, xoay người lại, đã thấy Mai Tuyết Yên đang nhìn mình đỏ bừng cả khuôn mặt, trong mắt như có dục hỏa; về phần Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa còn đang mở to hai mắt nhìn, mục quang như lần đầu nhìn thấy thần tiên.
Thần nhân a! Chính thức là thần nhân a!
Không chỉ làm cho lão đại của chúng ta ngoan ngoãn dễ bảo. Hơn nữa còn dám ở trước mặt lão đại của chúng ta đùa giỡn những nữ nhân khác! Cái này thật sự là can đảm, xem thế là đủ rồi a, thật là bá đạo, quá hung hãn, quá nguy hiểm! Quá trâu bò! Thần tượng của ta!
Quân Mạc Tà khẽ giật mình, trong nội tâm một trận nhốn nháo, không thể tin được.
Những lời kia vừa nói ra, rõ ràng là thân mật vô cùng, không thể tưởng được nhất thời cả bộ mặt lẫn tâm hồn, toàn bộ như quên đi, trực tiếp nói ra, nhìn mấy người kia biểu lộ như thế, rõ ràng cũng nghe được a.
Mai Tuyết Yên tức giận nhìn hắn, trên mặt còn mang theo tia ửng đỏ.
Cách làm của tên này vừa làm mình cảm động một chút, hắn lại ngay trước mặt mình đùa giỡn nữ nhân khác! Lá gan thật sự là lớn a!
Xà vương nhìn Quân Mạc Tà. Trong ánh mắt như muốn ăn tươi, tựa hồ khôi phục nguyên hình trong một khắc để mở miệng, nuốt tên gia hỏa này vào bụng.
Quân Mạc Tà thấy tình thế không ổn, vội vàng ho khan hai tiếng. Hắn biết rõ, ngàn vạn không thể giải thích, càng giải thích thì chính là che dấu, mà nếu là che dấu, không chỉ đen đủi thôi đâu, mà là xui tận mạng, có thể nói như đại sự luôn cũng không quá!
Nhãn châu của hắn xoay động, muốn đem chủ đề này dời đi, liền ho khan hai tiếng, ra vẻ đạo mạo nói:
– Tất cả mọi người đã thống nhất ý kiến, như vậy bốn người các ngươi ở chỗ này ăn đi. Ta vừa vặn không có việc gì, hộ pháp thay các ngươi, hơn nữa huyền công phái ta phát ra đối với các ngươi trợ giúp tiến giai rất có ích, sư phó lão nhân gia có việc khác, thật sự là không tiện quấy rầy, theo ta mà làm nào.
Nói xong, hắn còn thúc giục hai câu, nói:
– Mai cô nương, cái này, cô cũng đã rõ ràng. Thực lực đại biểu cho sinh tử tồn vong, tiến lên chút xíu như vậy cũng đủ để ảnh hưởng kết quả cuộc chiến đoạt thiên, cùng với an nguy tương lai của thiên hạ thương sinh! Sớm tăng lên một phần, chính là một phần nắm chắc a. Nhanh ăn vào đi, nhanh ăn vào đi.
Dứt lời, Quân Mạc Tà khó khăn tặc lưỡi hai cái cười ha ha. Giống như chim cú khóc đêm, giống như lấy gàu hót rác cọ trên mặt cát chói tai cực kỳ.
Hắn hiện tại biết rõ Mai Tuyết Yên nhất định là rất căm tức. Cho nên dù mặt dày mày dạn gọi ” Tuyết Yên”. Đến bây giờ cũng không dám nữa, trực tiếp đổi thành Mai cô nương, rồi lại đem thế giới chụp lên. Mở miệng là đại lục đại thế, ngậm miệng là thiên hạ thương sinh, sắc mặt như ngày tận thế đang đến vậy.
Không thể không nói, lời này nói ra mang theo sự hiệu quả vô cùng!
Nguyên bản Mai Tuyết Yên tức đến sùi bọt mép oán hận hừ một tiếng, ôm bình ngọc, đổ ra ngoài bốn hạt đan dược, đầu tiên là cho Thiên Tầm một khỏa. Sau đó nhìn Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa, chỉ thấy hai tên này còn mở to miệng bày ra vẻ mặt khâm phục, không khí chợt động, ngón tay bắn ra, hai khỏa đan dược trực tiếp đi vào mồm hai tên miệng rộng, tiết kiệm một phen miệng lưỡi.
Đừng xem thường một khỏa dược hoàn nho nhỏ. Mai Tuyết Yên như không tin được, Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa hai người to xác đau đến mức kêu lên một tiếng, hàm răng cơ hồ không va vào nhau, đang cảm thấy kỳ quái đột nhiên cảm giác trong miệng có một cỗ hương thơm. Một cổ dòng nước ấm trong miệng mở ra, hóa thành một cỗ nhiệt lực tràn trề, ào vào xông vào kinh mạch toàn thân, tứ chi bách hải.
Nguyên lực toàn thân tựa hồ là nhận lấy kích thích mãnh liệt, lập tức như nước cuộn trào lên mãnh liệt. Trong kinh mạch núi sông đảo lưu mạnh mẽ, hai đại Thú Vương trong nội tâm rùng mình, trợn mắt nhìn lên. Chỉ thấy Mai Tuyết Yên cùng xà vương đã khoanh chân ngồi trên mặt đất, đang tại vận công tiêu hóa dược lực.
Hùng Hổ hai đại Thú Vương tự nhiên cũng không dám chậm trễ, vội vàng ngồi xuống, ngũ tâm hướng thiên, mắt xem mũi, mũi thông vào tâm, tiến nhập điều tức sâu.
Quân Mạc Tà nhẹ nhàng thở ra, cửa ải cuối cùng này tạm thời đã qua. Đi trước một bước tính một bước, hôm nay thật sự là mất đi sự hưng phấn, lửa nóng hun tâm a. Nhất cử đắc lưỡng tội ( một việc làm gây hai lỗi), thật sự là ngày xui xẻo.
Quản Thanh Hàn da mặt mỏng như vậy, bị mình khi dễ ở nơi đông người, tối thiểu cũng tức giận vài ngày. Mai Tuyết Yên lúc này tựa hồ là vừa mới có một chút tiến triển, nhưng lần này đùa giỡn lưu manh để lại ấn tượng cực xấu với nàng. Trộm gà không được còn mất nắm gạo a, tổn hại nghiêm trọng đây.
– Aiiiiii!
Quân Đại Thiếu bi ai thở dài một tiếng vô hạn ủy khuất. Ta cũng không muốn a, nhưng mà lão tử đã nhẫn nhịn nửa đời người, lại còn phát từ bi nữa sao? Cần biết việc này về lâu dài càng bức bối, không cẩn thận là hỏng, giống như có mỹ nhân sống động thơm tho trước mắt, chẳng lẽ còn muốn dùng “ngũ cô nương” () giải quyết! Không phải phí của trời sao? Ta chỉ là vì người của mình mà cố gắng, ta sai lầm rồi sao? Ta nói sai rồi sao?
Ta kháo, cho các ngươi xuyên việt thử xem? Nhìn một đại mỹ nữ gần ngay miệng, nhưng lại không thể ăn, cũng không có cơ hội để ăn, căn bản chính là tra tấn, thống khổ nhất, tra tấn kinh khủng nhất, đây cũng nhờ định lực của ta cao cường! Đổi lại là người khác coi, không cần đợi lâu, chắc chắn sẽ thành Đông Phương Bất Bại ngay.
Một hồi lâu sau, trên người Mai Tuyết Yên toát ra một luồng khói trắng, bay lên trên đỉnh đầu chậm rãi ngưng tụ, chậm rãi tạo thành sương mù dày đặc hình dáng như đóa hoa, sau đó lại thêm một đóa, đến khi xuất hiện ba đóa, mới đình chỉ ngưng tụ.
Quân Mạc Tà âm thầm cắn lưỡi, không thể tưởng được cái này gọi là “Tam hoa tụ đỉnh, Ngũ Khí Triều Nguyên”, cảnh giới nội lực chí cao ở kiếp trước chưa từng nhìn thấy, nay cũng đã thấy rồi! Nhưng lại không phải là nội lực, cũng không phải Huyền khí, mà là nguyên lực huyền thú!
Điều này cũng làm cho Quân Mạc Tà chính thức ngộ ra đạo lý: Nguyên lai võ học thiên hạ, bất kể là thế giới nào, bất kể tên gọi là gì, khi đến mức cao thâm, đều là trăm sông đổ về một biển.
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành