– Vậy còn không phải vô nghĩa, ngươi nói nhảm cái gì, mau nhanh luyện đan cho ta!
– Tiểu tử ngươi sao mà gấp gáp như thế, bổn đại gia còn chưa nói hết lời mà! Hỏa Thần Lô đúng là thèm ăn đòn. – Tuy rằng tiểu tử ngươi không thể cung cấp đầy đủ lực lượng cho bổn đại gia, nhưng trong thân thể bổn đại gia còn tồn trữ một ít Lục Dục Linh Hỏa, muốn đốt một cái Nhật Diệu Vương thành tro bụi cũng dễ như trở bàn tay!
– Ngươi sẽ không khoác lác đó chứ? Chu Hằng nửa tin nửa ngờ, hắn không có hoàn thành chủ trình tự nhận chủ với Hỏa Thần Lô, không chừng bếp lò đê tiện này đang gạt hắn!
Nếu hắn bị một cái lò luyện đan lừa đảo, thậm chí còn vì thế mà chết, vậy hắn có thể sáng lập kỷ lục ngu xuẩn nhất lịch sử.
– Xì, bổn đại gia không hề khoác lác! Nhưng mà, trong cơ thể bổn đại gia cũng chỉ có chút linh hỏa này, phun xong là không còn, về sau chỉ có thể luyện đan, trừ khi tiểu tử ngươi có thể cung cấp đầy đủ lực lượng, hoặc là cho bổn đại gia cắn nuốt chút linh hỏa! Hỏa Thần Lô hận không thể mọc ra cái tay vỗ ngực.
– Linh hỏa là cái gì? Đột nhiên Chu Hằng chuyển đổi đề tài.
– Trong thiên địa tự nhiên thai nghén sinh ra ngọn lửa, đừng nói Nhật Diệu Vương nho nhỏ, ngay cả Sáng Thế Đế cũng có thể nhẹ nhàng đốt sạch! Hỏa Thần Lô đắc ý nghênh ngang nói: – Ôi, bảo bổn đại gia dùng Lục Dục Linh Hỏa đi phun một cái Nhật Diệu Vương, bổn đại gia cũng cảm thấy lãng phí mà!
Tuy rằng khí linh Hỏa Thần Lô đê tiện không kém gì con lừa đen, không đáng tin cậy, h Chu Hằng lại có một loại cảm giác, chính là ít nhất lần này Hỏa Thần Lô không có gạt hắn.
Nếu như Lục Dục Linh Hỏa quả thật có thể đánh chết Nhật Diệu Vương, vậy mượn uy lực đó, dù cho còn một Nhật Diệu Vương thứ hai cũng sẽ không dám ra tay!
– Nói thử xem, phải làm sao để phóng ra Lục Dục Linh Hỏa?
Chu Hằng nhanh chóng đưa ra quyết định.
– Đơn giản, chỉ cần dùng thần thức khóa chặt mục tiêu, thông báo cho bổn đại gia thông báo một tiếng, bổn đại gia lập tức sẽ đốt hắn thành tro bụi!
– Được, vậy thì xuất phát!
Chu Hằng là người làm việc quyết đoán, nếu đã đưa ra quyết định, hắn liền ấn theo mà làm. Nhưng hắn cũng không sơ ý, tay trái cầm Hỏa Thần Lô, tay phải cầm hắc kiếm, điều chỉnh trạng thái đến mức tốt nhất.
Quả nhiên quỷ dị!
Mấy ngày trước, Mông gia đã co rút toàn tuyến, lui vào cố thủ trong nhà chính, nhưng hôm nay lại đi chạy ra ngoài!
Dựa vào cái gì mà to gan như vậy?
Nhất định là Mông gia có viện trợ mạnh mẽ, lúc này mới làm người Mông gia có chỗ dựa mà bắt đầu hoạt động.
Vậy để xem rốt cuộc là ai cho ai một bất ngờ.
Chu Hằng vung kiếm, như ác ma trong đêm đen, triển khai giết chóc vô tận.
Hắn nghiền ép tất cả Nguyệt Minh Hoàng, nhưng Mông gia rõ ràng có chuẩn bị, mỗi tổ đều có trên 10 người, Chu Hằng không có khả năng lần nào cũng hoàn toàn miểu sát người trong một tổ. Khi hắn đánh tới nhóm thứ tư, rốt cục đã có người khởi động Truyền tấn thạch.
Chu Hằng muốn rút lui, nhưng một cỗ lực lượng quỷ dị đột nhiên xuất hiện, phong tỏa mọi tuyền đường lui lại.
– Tiểu tử, rốt cục ngươi xuất hiện! Một tiếng hừ lạnh, một lão nhân dáng người khỏe mạnh đạp không bước đi, xuất hiện ở bên trên Chu Hằng.
Vù vù vù, chỉ rơi ở đằng sau trong nháy mắt, lại có ba bóng người bay tới, bởi vì toàn lực triển khai thân pháp, đằng sau bọn họ đều giơ cao vầng trăng, đều là trăng tròn!
Mông Thiên Quân, Mông Dã, Mặc Ngọc Nghiên!
Ánh mắt Chu Hằng co rút, hắn đều không nhìn thấu tu vi của bốn người, nhưng có thể cảm ứng rõ ràng khí tức của lão nhân to khỏe kia mạnh mẽ vượt xa ba người kia cả mảng lớn.
Đó là một loại hùng mạnh về chất!
Nhật Diệu Vương, tuyệt đối đúng!
Quả nhiên người Phạm gia đã tới, Chu Hằng thì thầm, nhưng mặt ngoài không đổi sắc, nói: – Lão già, ngươi là thứ gì?
– Khốn kiếp! Phạm Duyệt Hoành giận dữ, Nguyệt Minh Vương cỏn con này dám làm càn trước mặt hắn, đúng là ăn gan hùm mà!
– Tiền bối, để cho ta bắt giữ kẻ này, dâng lên trước bàn của tiền bối! Mông Dã nói.
Đầu tiên là vì lấy lòng Phạm Duyệt Hoành, cố gắng kiếm thêm điểm cho Mông gia, thứ hai là mấy ngày qua bị Chu Hằng làm thịt không biết bao nhiêu tộc nhân cùng thuộc hạ, Mông Dã cũng hận không thể tự tay làm thịt Chu Hằng.
Phạm Duyệt Hoành không nói, chỉ khẽ gật đầu, bằng thân phận địa vị của hắn quả thật khinh thường tự hạ mình bắt Chu Hằng.
Hắn đã dùng đại năng lực bày ra thiên la địa võng, Chu Hằng căn bản không có chỗ để trốn!
– Tiểu tử, nằm xuống cho ta! Mông Dã quát lớn, thân mình nhảy ra đánh về phía Chu Hằng, một vầng trăng tròn chói sáng đằng sau hắn – Đối phó một tên Nguyệt Minh Vương, dù cho là 13 vầng trăng thì sao chứ, chiến lực Nguyệt Minh Đế 1 luân là có thể nghiền ép tuyệt đối.
– Chưa chắc! Chu Hằng toàn lực phát ra lực lượng trong cơ thể, từng vòng trăng khuyết hiện ra ở đằng sau.
10 luân, 13 luân, 14 luân, 15 luân, 16 luân… 21 luân!
Cái gì!
Mông Dã đương trường cả kinh kiềm hãm công kích, còn Mặc Ngọc Nghiên, Mông Thiên Quân, Phạm Duyệt Hoành thì thiếu chút trừng lọt tròng mắt, bốn người đều không thể tin nổi nhìn trăng khuyết tỏa sáng đằng sau Chu Hằng.
21 vầng trăng, chưa từng thấy, chưa từng nghe qua!
Rốt cuộc tiểu tử này là yêu nghiệt thế nào!
– Hừ! 21 vầng trăng thì sao, giết con yêu của ta, đã định sẵn chỉ còn đường chết! Phạm Duyệt Hoành lạnh giọng. – Còn không mau bắt hắn!
Mông Dã miệng thưa một tiếng, nhưng trong lòng lại phát lạnh.
Là hạng người gì mới có thể hình thành 21 vầng trăng? Đương nhiên là con cưng được thiên địa yêu quý!
Người được thiên địa yêu quý, ngươi dám đắc tội hả? Không sợ bị trời phạt?
Nhưng đằng sau lưng là một vị Nhật Diệu Vương, hắn dám không ra tay hay sao? Bằng không, chưa chờ thiên địa giáng tội, hắn đã bị một bàn tay đập chết rồi!
Người sống càng lâu, lại càng sợ chết!
Ai lại ngại sống lâu, ngược lại bởi vì không có bao nhiêu thời gian để sống, mỗi một ngày đều vô cùng quý giá.
– Chu Hằng, ngươi có yêu nghiệt đi nữa cũng chỉ là Nguyệt Minh Vương, hiện tại ở đây có ba Nguyệt Minh Đế, còn có một vị Nhật Diệu Vương, ngươi căn bản không có cơ hội trở mình, còn không mau bó tay chịu trói, bớt chịu tội! Mông Dã quát lớn.
– Bớt nói nhảm, muốn đánh cứ đánh! Chu Hằng tay trái cầm Hỏa Thần Lô, tay phải cầm hắc kiếm, tạo hình này nhìn sao cũng thấy cổ quái.
———-oOo———-