“Cô ta sợ ông là bởi vì tính tình của cô ta quá yếu đuối chứ không phải nhà họ Liên chúng ta bắt nạt cô ta. Nếu cháu gả đến nhà họ Liên của ông, cháu sẽ sợ ông sao?” Ông cụ Liên hơi cau mày nhưng cũng không nghĩ gì nhiều.
Nghe những lời này ngược lại Tô Khiết cũng không phản bác, cô quả thật sẽ không sợ ông. Ông cụ Liên thoạt nhìn có vẻ nghiêm khắc nhưng thật ra con người ông rất tốt.
“Ông cụ Liên, con có chút việc cần làm cho nên phải rời khỏi đây, không thể ở lại ăn cơm tối với ông được rồi.” Tô Khiết nghĩ hiếm lắm Nguyễn Hạo Thần mới đi công tác, cô phải thừa dịp này ở bên cạnh hai cục cưng mới được.
Bây giờ thời gian đã không còn sớm nữa, nếu cứ rề rà ở chỗ này hai cục cưng của cô sẽ ngủ mất.
“Nhóc con này, cháu đúng là hẹp hòi mà!” Ông cụ Liên hơi khó chịu trừng mắt với cô, nhưng ông nhìn ra được hình như Tô Khiết quả thật có chuyện gấp cho nên ông cũng không muốn miễn cưỡng cô.
“Bây giờ cháu đi cũng được, có điều cháu còn phải đánh cờ với ông một lần nữa. Thời gian do cháu quyết định. Mấy người trẻ tuổi các cháu bận rộn, nhưng ông già như ông đây thì có rất nhiều thời gian.” Ông cụ Liên thật lòng thích Tô Khiết cho nên ông rất mong có cơ hội gặp lại cô, đồng thời cũng muốn tạo thêm nhiều cơ hội cho cháu trai của ông.
“Dạ được.” Tô Khiết thật sự không thể từ chối yêu câu này của ông cụ Liên.
“Ông nội à, tình hình thế thế nào rồi?” Liên Cung đã ở bên ngoài đợi cả buổi vì thế sau khi thấy hai người bước ra anh ta liền vội vàng bước tới, trên mặt mang theo mấy phần sốt sắng.
“Đi thôi, về nhà.” Ông cụ Liên nhìn anh ta, âm thầm lắc đầu.
“Hả? Về nhà? Ông ơi, tình hình thế nào rồi?” Liên Cung hơi nghệt mặt ra. Lúc ông nội tới đây “Khí thế hùng hổ”, sao mà vừa đánh cờ xong lại ủ rũ ra về chứ?
“Chuyện của bọn trẻ các con thì các con tự giải quyết đi, ông già như ông sẽ không nhúng tay vào làm gì.” Đương nhiên ông cụ Liên sẽ không nói cho Liên Cung biết bởi vì ông đánh cờ thua Tô Khiết cho nên mới không thể giúp anh ta cầu hôn được.
“Ông nội, thái độ của ông thay đổi quá nhanh thì phải. Đã xảy ra chuyện gì sao? Không phải ông bị mắc bẫy của cô ấy đấy chứ?” Liên Cung hiểu Tô Khiết, cũng hiểu ông cụ cho nên liên đoán ra được tình hình đại khái.
“Thằng nhóc thối tha, cháu nói chuyện kiểu gì thế? Sao con lại dám nói ông mắc bẫy của con bé chứ? Tô Khiết là một cô bé hiểu chuyện như vậy lẽ nào con bé có thể lừa phỉnh ông sao? Ông chỉ cảm thấy con cháu có phúc của con cháu, có một số chuyện ông già như ông cũng không tiện can thiệp quá nhiều.” Ông cụ Liên trừng mắt liếc nhìn Liên Cung.