Khuôn mặt của Mộng Khiết đầy nước mắt “phịch” một cái quỳ gối trước mặt Tôn Quốc Mậu, âm thanh khàn khàn kêu: “Nhị gia cứu mạng, tôi đều làm theo lời ông nói. Nhị gia, cứu tôi với, bọn họ muốn giết tôi.”
Mà người của phòng thí nghiệm kia run run đứng một bên, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt cũng đang nhìn Tôn Quốc Mậu.
Khuôn mặt của Tôn Quốc Mậu tựa như đáy nồi, đáy mắt mơ hồ ác độc hơi méo mó.
–
Có Mộng Khiết và người của phòng thí nghiệm làm nhân chứng, Tôn Quốc Mậu hết đường chối cãi.
Tôn Quốc Mậu là người câu kết, nhưng Minh Thù nghĩ còn lợi hại hơn nhiều.
Hắn cho con người uống Yêu đan, dùng những thứ trên cơ thể yêu để đổi lấy cho con người.
Không biết Tôn Quốc Mậu làm thế nào biết được phương pháp cho những người mắc bệnh không thể trị sau khi uống Yêu đan, chẳng những đạt được kỳ tích, còn có thể kéo dài tuổi thọ.
Mà thân thể yêu còn có thể giúp được cho những người gãy tay gãy chân, hoặc những người bị rối loạn chức năng.
Máu yêu không phân biệt nhóm ABC, máu yêu có thể dung hợp vào bất cứ thứ gì trong máu nên hoàn toàn có thể dùng trên con người.
Máu yêu còn có tác dụng làm đẹp, thật sự là không lãng phí chỗ nào cả.
Không chừng… nếu cho Tôn Quốc Mậu mấy năm nữa, hắn có thể nghiên cứu ra một trăm lẻ tám cách ăn yêu.
Dựa vào mấy thứ này, giá trị con người của Tôn Quốc Mậu có thể nói là phong phú.
Ngay từ đầu Tôn Quốc Mậu chỉ lén lút làm, thế nhưng người tới tìm hắn càng ngày càng nhiều. Bị tiền vàng mê hoặc, lá gan của hắn cũng càng lúc càng lớn, bắt đầu trộm bắt yêu ở thủ đô.
Bọn họ không có khả năng đi theo trông coi từng con yêu nên càng thuận lợi cho Tôn Quốc Mậu treo đầu dê bán thịt chó.
Nếu như không phải Minh Thù xuất hiện, đề xuất ra chuyện này, ai sẽ phát hiện yêu ở thủ đô thiếu mất?
“Sao cậu bắt được bọn họ?” Người tổng phụ trách tức đến mức đau đầu, lúc này vẫn không thể không thẩm vấn.
Nhiều yêu như vậy, nếu như phát sinh tranh đấu, sao lại có thể không kinh động đến bọn họ?
Tôn Quốc Mậu bị Minh Thù đánh đến không còn bộ dạng hung ác, cúi đầu trả lời: “Phượng Linh Điệp, dùng Phượng Linh Điệp rất dễ dàng bắt bọn họ lại.”
Để Phượng Linh Điệp mê hoặc bọn họ, không cần nhiều thời gian, một giây hoặc ba giây cũng đủ bắt bọn họ lại.
“Năm đó vì sao ông giết cha tôi, mẹ tôi đã bị đưa đến nơi nào rồi?”
Tôn Quốc Mậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Hoa Giản, hắn nhếch miệng lên cười kỳ lạ: “Kim Đông Nhất lúc đó cũng phát hiện, thế nhưng tôi đã giết con trai và vợ hắn nên hắn đã sợ rồi.”
Kim Đông Nhất ba chữ này làm cho những người lớn tuổi ở đây đều cảm thấy ngột ngạt, trong bọn họ còn có vài người là Kim Đông Nhất đưa đến… ngay cả Tôn Quốc Mậu cũng vậy.
“Ông giết cha tôi là để uy hiếp ông ấy?”
Tôn Quốc Mậu cười rộ lên: “Đúng vậy, thực lực của hắn không tệ, tôi không phải là đối thủ của hắn nên chỉ có thể hạ thủ với Hoa Vân Kính.”
Khi đó, khi hắn vừa mới bắt đầu làm chuyện này, Kim Đông Nhất phát hiện ra, không cho phép hắn dừng tay.
Khi đó Kim Đông Nhất ở văn phòng yêu quái rất có tiếng nói, sợ sự việc sẽ bị bại lộ, Tôn Quốc Mậu đã muốn dừng tay lại, chuẩn bị đi cầu xin Kim Đông Nhất tha cho hắn một lần.
Nhưng thật trùng hợp, hắn chưa thấy Kim Đông Nhất, ngược lại gặp được Hoa Vân kính và vợ của Hoa Vân Kính.
Hắn dùng Phượng Linh Điệp mê hoặc vợ của Hoa Vân Kính để bà ấy giết chết Hoa Vân kính, sau đó mang vợ của Hoa Vân Kính đi, tạo thành thảm án yêu giết người.
Còn con yêu kia đã sớm chết rồi.
Tôn Quốc Mậu cười, cười đến đáng sợ: “Cậu có biết tại sao Kim Đông Nhất không báo thù không, ngược lại lại chọn rời khỏi văn phòng yêu quái, xem như chuyện gì cũng không biết không?”
Hoa Giản bình tĩnh hỏi: “Vì sao?”
Tôn Quốc Mậu điên cuồng cười to: “Bởi vì trước đây người đề xuất ra thí nghiệm này chính là hắn – Kim Đông Nhất.”
Căn phòng đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Vì sao Kim Đông Nhất đưa ra thí nghiệm này không có ai biết, điện thoại của Kim Đông Nhất không gọi được. Hoa Giản kêu người đến nhà tìm người, Kim Đông Nhất cũng không ở nhà.
Những điều Hoa Giản muốn hỏi đã hỏi xong, hắn cúi đầu đi ra ngoài.
Lúc này phải làm ra dáng vẻ thương tâm muốn chết.
Nhưng phía sau cũng không ai đuổi theo. Mãi đến khi hắn đứng trong hành lang, quay đầu nhìn vào bên trong, thiếu nữ vẫn ngồi tại chỗ cắn nửa miếng thịt bò khô, sai bảo và nói gì đó với người tổng phụ trách.
Hoa Giản: “…”
Lúc này không phải cô ấy nên tiến lên an ủi mình sao?
Cô ấy và tên bụng bia kia đang nói gì đó?
Hoa Giản chịu đựng không vọt vào bóp chết cô, mắng một tiếng rồi tức giận rời đi.
Cô không đuổi theo đúng không?
Về sau cô đừng hòng nhìn thấy lão tử nữa!