“Vâng, nhi thần đến thăm Phụ hậu, bây giờ chuẩn bị đi.” Mộc Tuyết cung kính nói.
Không biết có phải là ảo giác của Ninh Thư hay không, rõ ràng Mộc Tuyết cực kỳ cung kính, nhưng Ninh Thư cứ có cảm giác thái độ của Mộc Tuyết cũng không cung kính như vậy.
Ninh Thư ừ một tiếng, Mộc Tuyết nói một tiếng xin phép cáo lui rồi rời đi, Ninh Thư nhìn bóng lưng của Mộc Tuyết, thực sự là càng nhìn càng giống đàn ông, nữ nhân dáng người mềm mại, bước đi không thể tránh khỏi hơi lắc lư cái mông.
Nhưng Mộc Tuyết lại đi rất thẳng, Ninh Thư suy đoán nàng hẳn đã co thắt mông lại mà đi.
Ninh Thư nhìn thoáng qua Phượng Tê điện, không định tiến vào, mỗi lần đối mặt với Liễu Trường Thanh đều cảm giác hơi xấu hổ.
Cô dù sao cũng không phải Mộc Nghê Thường, bị Liễu Trường Thanh nhìn ra điều gì cũng không ổn.
Ninh Thư xoay người rời đi, chuẩn bị trở về cung điện của mình.
Trở lại cung điện, Ninh Thư lại phái vài ám vệ hoàng gia ra, để bọn họ quan sát Hoàng nhị nữ Mộc Mộng và Hoàng tam nữ Mộc Nhu, coi hai người đó có thể làm Nữ hoàng hay không, thực sự không được thì tìm đứa nào tuổi còn nhỏ một chút, sắp xếp nhiều hơn để bảo đảm giang sơn ổn định.
Dù sao Ninh Thư đã nhìn ra được, ý của Mộc Nghê Thường là không thể để nam nhân cướp mất giang sơn, còn phải bảo đảm giang sơn ở trong tay Mộc gia.
Trong khoảng thời gian này, Ninh Thư vẫn luôn không hề từ bỏ việc tu luyện Tuyệt Thế Võ Công, nhưng cũng không tu luyện ra được kình khí.
Thông thường trong thế giới hiện đại linh khí ít, mới không thể tu luyện ra kình khí, tại cổ đại bình thường đều có thể tu luyện ra kình khí dù hơi yếu, nhưng thân thể này Ninh Thư đã bỏ ra rất nhiều thời gian tu luyện rồi.
Nhưng vẫn không có cái ngóe gì, lúc tu luyện ra được một thân mồ hôi, có thể bài trừ được chút độc từ thuốc trong thân thể, nhưng đối với Ninh Thư thì không đủ.
Mà ám vệ Ninh Thư phái ra ngoài quan sát Mộc Tuyết cũng đã trở về, đem những gì mình quan sát được nói hết cho Ninh Thư.
Ninh Thư sắp xếp lại những gì ám vệ nói, trong phủ của mình Mộc Tuyết đều mặc trang phục màu đen, chưa bao giờ mang đồ trang sức, cơ bản không cho hạ nhân bên người hầu hạ, hơn nữa cũng không vào hậu viện.
Bộ ngực nở ra cũng bị bó thắt lại.
Những điều này giúp Ninh Thư xác định chắc chắn trong thân thể của Mộc Tuyết là đàn ông, còn là một người đàn ông theo chủ nghĩa nam quyền tương đối nghiêm trọng.
Thực sự là càng ngày càng náo nhiệt!
Có điều Mộc Tuyết cũng làm một chuyện tốt, chính là tạo ra dấu chấm câu, hiện tại cô xem tấu chương cũng nhẹ nhàng hơn nhiều rồi, xử lý chính sự cũng nhẹ nhàng hơn nhiều.
Hiện tại Ninh Thư phải đi con đường cũ của Mộc Nghê Thường, lột bỏ tước vị Thái nữ của Mộc Tuyết, có phải Mộc Nghê Thường phát hiện gì rồi nên mới mạo hiểm chấp nhận làm dao động nền tảng lập quốc mà tước bỏ vị trí Thái nữ của Mộc Tuyết không?
Phát hiện trong thân thể Mộc Tuyết là linh hồn của đàn ông?
Kịch bản cũng không cho Ninh Thư nhiều điều để dùng.
Nói chung, nhiệm vụ này không đơn giản.
Khổ cho cô lúc trước còn đơn thuần cảm thấy nhiệm vụ này đơn giản.
Ninh Thư cảm giác nhiệm vụ của mình càng ngày càng khó, là vận may của mình kém hay là hệ thống cố ý gây nên?
Trong khoảng thời gian Ninh Thư không đến hậu cung này, Liễu Trường Thanh thỉnh thoảng sẽ mang canh bổ đến cho Ninh Thư, lạnh nhạt nói để Ninh Thư chú ý thân thể, giống như làm cho có lệ vậy, làm cho Ninh Thư cảm giác hơi thốn.
Mỗi lần nhìn thấy cây sáo trúc Tương Phi bên hông Liễu Trường Thanh, Ninh Thư sẽ cực kỳ muốn biết lai lịch của cây sáo này, thấy dáng vẻ Liễu Trường Thanh dường như rất quý trọng nó, ngoại trừ lúc ngủ ra thì đều mang theo người.
Ninh Thư ngứa ngáy trong lòng, không nhịn được lên tiếng hỏi: “Phượng hậu, cây sáo này có ý nghĩa gì sao?”
Liễu Trường Thanh gỡ xuống cây sáo bên hông, nói với Ninh Thư: “Đây là cây sáo Trường Thanh tự mình làm ra.”
Trên trúc Tương Phi có một ít vết tích bờn bợt, giống như có người rơi nước mắt trên đó, Ninh Thư gật đầu nói: “Tay nghề của Phượng hậu không tồi.”
Liễu Trường Thanh mím môi một cái, vẻ mặt hơi trầm xuống, nói với Ninh Thư một câu bệ hạ nhớ uống canh liền đi mất.
Ninh Thư vẻ mặt ngơ ngác, cô nói sai cái gì sao? Làm sao lại cảm giác như Liễu Trường Thanh tức giận chứ.
Lẽ nào cô không nên khen tay nghề tốt, mà nên khen trúc đẹp à?
“Bệ hạ, người và Phượng hậu lúc nhỏ có trồng một lùm trúc Tương Phi.” Thu nữ quan bên cạnh không nhịn được nói.
Ninh Thư: (⊙ 0⊙)
Thì ra là thế!