– Tiên nhi ngươi ở nơi nào?
Hồi âm lượn lờ, nhưng không có người đáp lời, chỉ nghe được âm thanh sóng nước vỗ bờ mà thôi.
Tần Tiêu tìm kiếm chung quanh bờ hồ, muốn tìm một chiếc thuyền đi ra hồ, không ngờ không có tìm được.
Đang chuẩn bị cắn răng nhảy vào trong hồ nước, sau lưng truyền tới âm thanh non nớt.
– Hầu gia ca ca, là ngươi sao?
Bỗng nhiên Tần Tiêu quay người lại, nhìn thấy tiểu nha đầu Dương Ngọc Hoàn đã một năm không gặp. Chỉ thấy nàng mặc áo bông đỏ thẫm, trên đầu cũng đeo cái mũ che hai tay lại, trên mặt đỏ bừng, thở ra nhiều hơn, trên trán giống như Thượng Quan Uyển Nhi dán hồng mai hoa điền. Một năm không gặp đã cao hơn trước, đang có chút ít sợ hãi nhìn qua Tần Tiêu.
Tần Tiêu đi đến trước mặt nàng, khom người cằm bàn tay nhỏ bé có chút lạnh của nàng, nhỏ giọng hỏi:
– Ngọc Hoàn, ngươi biết Tiên nhi tỷ tỷ đi nơi nào không?
Dương Ngọc Hoàn chu miệng, tràn đầy thương tâm có chút trách cứ nói ra:
– Tiên nhi tỷ tỷ thương tâm rất nhiều, mỗi ngày đều không vui, đều không dạy Ngọc Hoàn khiêu vũ. Ta nghe bọn họ nói người nhà của Tiên nhi tỷ tỷ đã chết hết. Hầu gia ca ca, ngươi là người xấu. Tại sao ngươi lại giết mẫu thân và muội muội của Tiên nhi tỷ tỷ cơ chứ? Các nàng chẳng phải thân nhân của ngươi sao?
Tần Tiêu không khỏi có chút ngơ ngẩn, ngơ ngác sững sờ sau nửa ngày, miễn cưỡng nói ra:
– Ngọc Hoàn, chuyện này không như ngươi tưởng tượng đâu, ngươi còn nhỏ, không hiểu. Ngươi nói cho ta biết, Tiên nhi tỷ tỷ đi nơi nào?
Dương Ngọc Hoàn như trước bỉu môi, cau mày mao lắc đầu:
– Ta không biết. Những ngày này đều không có ai dạy ta khiêu vũ, cũng không có ai dạy ta đánh đàn. Uyển nhi tỷ tỷ cũng đi Trường An, Tiên nhi tỷ tỷ mỗi sáng sớm đều đi ra ngoài, trời đã khuya mới về nhà, đều không quan tâm tới ta. Ngọc Hoàn thật đáng thương, không có người nào ở cùng. Đành phải mỗi ngày đi ra đi vào dạo chơi, hy vọng sớm đợi tới khi Tiên nhi tỷ tỷ trở về.
Dứt lời Dương Ngọc Hoàn chu mỏ lên, trong hốc mắt nước mắt chảy xuống, nhìn như muốn khóc lên.
Tần Tiêu thò tay ôm lấy Dương Ngọc Hoàn vào trong lòng, vỗ lưng và hống nàng:
– Không khóc không khóc, về sau sẽ có người ở cùng với ngươi. Mặc Y tỷ tỷ trở về ngươi biết không? Còn có Hầu gia ca ca không phải cũng quay về sao? Về sau mọi người chúng ta sẽ ở cùng ngươi a!
– Ân!
Dương Ngọc Hoàn lúc này mới gật gật đầu, duỗi bàn tay phấn nộn lau nước mắt, lại giống như trước, ôm cổ của Tần Tiêu và hôn lên mặt của hắn một cái:
– Hầu gia ca ca là tốt nhất! Ngọc Hoàn thích nhất Hầu gia ca ca!
Trên mặt Tần Tiêu mỉm cười, ôm Dương Ngọc Hoàn đi qua phía sơn trang vài bước, sau đó buông nàng ra:
– Ngọc Hoàn nghe lời, tự mình quay về tìm Mặc Y tỷ tỷ được chứ? Nàng mang thiệt nhiều lễ vật trở về tặng ngươi đấy.
– Thực nha? Khanh khách!
Dù sao cũng chỉ là tiểu hài tử mười tuổi, lập tức mỉm cười, vui sướng chạy vào sơn trang:
– Hầu gia ca ca gặp lại! Ta về trước đây!
Tần Tiêu nhìn qua Dương Ngọc Hoàn mặc áo bông dày mà ngây ngốc. Không khỏi thở dài một hơi:
– Kỳ thật chỉ là tiểu hài tử đáng yêu… Có một số việc ta có phải làm quá phận không? Một vương triều hưng suy há vì một người con gái mà biến hóa? Tuy là nhân tố, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là đế vương và người trong triều, là quy luật lịch sử diễn biến tất nhiên… Hồng nhan họa thủy, đây chỉ là nam nhân kiếm cớ, đem sai lầm đổ lên người con gái vô tội mà thôi.
Trong lòng Tần Tiêu có chút loạn, bên tai quanh quẩn âm thanh sóng nước của hồ Sở Tiên, tâm tư lại đặt lên người Tiên nhi.
Nàng đi nơi nào? Hồ lớn như vậy nàng đi nơi nào?
Tần Tiêu chưa từ bỏ ý định đi dọc theo bờ hồ, rốt cục nhìn thấy một chiếc thuyền đánh cá đang cập bờ, Tần Tiêu liên tục chạy lên thuyền.
Phu thê ngư dân hơn bốn mươi tuổi kinh ngạc nhìn qua người trẻ tuổi ăn mặc quần áo bất phàm, có chút kinh hãi nói ra:
– Vị công tử này, đến thuyền hỏng của tiểu dân có việc gì không? Nếu muốn mua cá, cũng chờ chúng ta cập bờ mang lên cho công tử lựa chọn là được.
– Thuyền đại ca ngươi đừng sợ, ta muốn thuê thuyền của ngươi mà dùng.
Tần Tiêu lấy một thỏi bạc lớn ra, chừng mười lượng, nhét vào trong tay người chèo thuyền: