Khi bước ngang qua Song Tỉnh Phổ, vượt qua một cánh cửa lớn, xuyên qua những ngõ hẻm chật chội quen thuộc, trong tầm mắt có thể nhìn thấy Cư An Tiểu Các cách đó chừng trăm bước chân và một cây táo lớn xanh um như cây rừng.
Kỳ quái chính là Cư An Tiểu Các cách xa những hộ gia đình bình thường khác ở phường Thiên Ngưu nhưng nhiều năm qua, chưa từng có ai xây nhà mới ở gần nó. Mặc dù cũng có nghe là nơi đây phong thủy không tốt, nhưng Tôn Nhã Nhã chẳng tin mấy chuyện ma quỷ này. Nhà của Kế tiên sinh có thể kém về phong thủy được ư?
Đến nơi, Tôn Nhã Nhã nhẹ nhàng thở ra, phiền muộn trong lòng dường như cũng tạm thời tan biến. Chỉ là khi nàng tới trước cửa Cư An Tiểu Các, còn chưa kịp ngồi xuống thì ánh mắt nàng quét qua cửa sân, chợt phát hiện ra tiểu viện không đóng cửa.
‘Chẳng lẽ là…’
Tôn Nhã Nhã đứng ngây người một lúc, tim bỗng nhiên đập thình thịch. Nàng nuốt một ngụm nước bọt, cẩn thận đưa tay chạm vào cánh cửa, sau đó nhẹ nhàng đẩy ra.
“Két~~~” một tiếng, cánh cửa của Tiểu Các đã được mở ra. Hai mắt Tôn Nhã Nhã mở to kinh ngạc, vì trong tầm mắt nàng, một nam tử mặc áo xám rộng, búi tóc bằng cây trâm làm từ mặc ngọc đang ngồi uống trà trong viện. Nàng dùng sức dụi mắt, nhưng cảnh trước mặt vẫn không biến mất.
“Vào đi, đứng sững ra ở cửa làm gì thế?”
Thanh âm ôn hòa bình lặng của Kế Duyên truyền đến. Tôn Nhã Nhã chực trào nước mắt.
“Tiên sinh, người đã trở về? Ta, ta, ta quên gõ cửa…”
Kế Duyên nhìn nàng, gật đầu nói.
“Vào đi.”
“Vâng.”
Tôn Nhã Nhã vội vàng dùng tay áo lau mặt, chẳng có tý chút ưu nhã nào. Nàng hơi câu nệ bước vào bên trong Tiểu Các, đồng thời hai mắt vẫn cẩn thận nhìn Kế Duyên. Dáng vẻ của Kế tiên sinh lúc này vẫn như ngày hôm qua.
Kế Duyên cũng nhìn Tôn Nhã Nhã. Thân hình của nha đầu này đã rõ ràng hơn trong mắt hắn không ít, về những thay đổi khác thì càng không cần phải nói.
“Người ta nói con gái mười tám trổ mã, Kế mỗ suýt chút nữa không nhận ra Nhã Nhã rồi.”
“Khà khà, tiên sinh, ta lớn lên có dễ nhìn không?”
Kế Duyên bật cười, nói đùa một câu.
“Lúc còn bé vẫn đáng yêu hơn, ít nhất là chưa bao giờ khóc nhè!”
“Tiên sinh, đây là do ta vui đến phát khóc, khác nhau mà!”
Tôn Nhã Nhã há miệng phản bác. Chỉ mới nói mấy câu mà cảm giác quen thuộc với Kế tiên sinh đã quay lại. Tiên sinh vẫn là tiên sinh của trước kia, cũng ngồi ở trước bàn đá trong viện. Lúc Kế Duyên đang muốn rót trà cho nàng, Tôn Nhã Nhã vội vàng nâng ấm trà lên.
“Tiên sinh, để ta làm là được rồi, hì hì!”
Ngửi thấy hương trà, lại uống một ngụm trà xanh, Tôn Nhã Nhã cảm thấy tất cả phiền não đều bị ném ra sau đầu, tâm tình cũng thư thái hơn.
Thật lâu sau đó, nàng mở mắt, phát hiện ra Kế Duyên đang đọc cuốn sách mà nàng mang tới. Cuốn sách này tên là “Nữ Đức Luận”. Kế Duyên nhìn sơ qua đã biết nội dung cơ bản cũng tương tự như một bộ tam tòng tứ đức.
Thấy Tôn Nhã Nhã nhìn mình, Kế Duyên đặt sách lên bàn.
“Xem loại sách này làm gì?”
Tôn Nhã Nhã thấy Kế tiên sinh cứng rắn kéo nàng trở về với hiện thực, chỉ có thể cười gượng.
“Chẳng có cách nào, cuốn sách nát này hiện đang rất thịnh hành. Hơn nữa Kế tiên sinh à, Nhã Nhã đã mười tám rồi, dù sao cũng phải lập gia đình, sách này…. Ài, phiền quá, phiền quá, phiền quá!”
Dáng vẻ ôm lấy lỗ tai lắc đầu của Tôn Nhã Nhã đã chọc cười Kế Duyên, tựa như nàng vẫn là đứa nhỏ kia, gì mà mười tám chứ?
“Chắc mấy bà mai mối sắp đạp nát cửa nhà ngươi rồi chứ gì?”
“Cũng không phải. Từ năm mười sáu tuổi đã có rồi, bây giờ càng lúc càng nhiều… Mà ngay cả gia gia ta…”
Tôn Nhã Nhã rất tức giận, dừng lại một chút mới nói tiếp.
“Ngay cả gia gia ta cũng nói, ta đã mười tám tuổi rồi, nếu không gả sẽ không ai muốn… Kế tiên sinh, ngài nhìn nhà của chúng ta, tư thế kia… Ài, không nói cái này nữa. Đúng rồi, tiên sinh, ngài trở về lúc nào vậy, sao không nói cho Nhã Nhã một tiếng?”
“Ta mới trở về, vừa mới quét dọn phòng một chút.”
Tôn Nhã Nhã khẽ gật đầu, lấy cuốn sách trên bàn. Trong lòng càng nghĩ lại càng thấy bực bội, nàng chỉ vào sách rồi nói.
“Tiên sinh, người có biết không, ghê tởm nhất chính là cuốn sách này do một nữ nhân viết ra đấy. Mấy năm trước đã được lưu truyền đến hôm nay. Một nữ nhân viết đó ạ!”
Tôn Nhã Nhã nói mà có chút tức giận, cho Kế Duyên một loại cảm giác “nữ nhân tội gì làm khó nữ nhân”. Nhưng thật ra, sách tương tự như thế đã có từ lâu, có lẽ quyển sách này “tinh diệu” hơn một chút. Mặc dù Đại Trinh có Doãn phu tử, nhưng rốt cuộc xã hội này vẫn tương đối phong kiến, rất nhiều tư tưởng thâm căn cố đế khó có thể thay đổi trong thời gian ngắn.
“Đây cũng không phải là điều đáng tức giận nhất. Tiên sinh, ngài có biết không, trong số những người đến cầu hôn nhà ta có một số người có gia thế không nhỏ. Lúc bà mối cầu hôn, cảm giác giống như là đến đưa tiện nghi cho chúng ta, ta mà phải mặt dày nịnh bợ bọn họ sao? Sau đó, cha mẹ ta thế mà cũng làm như vậy; gia gia ta tốt hơn một chút, nhưng cũng muốn ta gả vào một gia đình phú quý…”
Nói xong, Tôn Nhã Nhã nghiêng đầu áp mặt lên bàn đá, trợn mắt.
“Tiên sinh, ngài có hiểu cảm giác của ta không?”
“Tiên sinh ta cũng không phải thân nữ nhi, sợ là rất khó đồng cảm, nhưng vẫn là lý giải được.”
Tôn Nhã Nhã cười cười, rốt cuộc vẫn là Kế tiên sinh hiểu lí lẽ, sau đó tròng mắt đảo một vòng.
“Đúng rồi, tiên sinh ăn gì chưa? Ngài có muốn ăn mì nước không, ta về nhà lấy cho ngài nhé?”
Tư duy này bật lên rất nhanh, chứng tỏ Tôn Nhã Nhã đã khôi phục tinh thần.
“Ách, Kế Mỗ không đói bụng, tạm thời không cần.”
Kế Duyên mới nói xong, Tôn Nhã Nhã đã lập tức tiếp lời.
“Vậy ngài cũng phải ăn bữa tối chứ? Ngài mới quét dọn phòng ốc, chắc chắn cái gì cũng thiếu, nhất định là không đốt lửa được. Nếu không… tiên sinh có muốn đến nhà ta ăn tối không? Cho tới bây giờ, ngài chưa từng tới nhà của Nhã Nhã, hơn nữa mấy năm nay Nhã Nhã vẫn kiên trì luyện chữ, đúng lúc cho ngài xem thành quả luôn! ”