Thân hình Hoàng đế rất cao lớn, lúc tuổi trẻ chắc chắn cũng là một vị mỹ nam tử, có điều cuộc sống đế vương lâu năm đã làm trên người ông có thêm một loại khí chất làm người khác không tự chủ được sinh ra sợ hãi. Ông ngồi xuống, ánh mắt tự nhiên nhìn chằm chằm thiếu nữ phía dưới kia.
Lúc ánh mắt của Lí Vị Ương và Hoàng đế chạm nhau thì không hề rụt rè chút nào, ngược lại còn đảo mắt một cách bướng bỉnh, sau đó thoải mái nở nụ cười. Đôi mắt nàng như bóng đen xen giữa ánh sáng loá mắt, vừa di chuyển, đã làm Hoàng đế cảm thấy trước mắt như sáng rọi, đánh giá nàng tỉ mỉ hơn.
Mười ba mười bốn tuổi, dáng người tuy cao gầy, nhưng hiển nhiên là chưa trưởng thành, chỉ là một đứa trẻ.
“Ngươi nói năm biện pháp cứu tế có vấn đề?” Hoàng đế nhìn Lí Vị Ương nói.
Lí Vị Ương cúi đầu không hoảng hốt không vội vàng: “Dạ.”
“Nói thử xem.”
“Hai ngày nay phụ thân trở về than thở, nói đã cô phụ Hoàng ân, không thể phân ưu thay bệ hạ, thần nữ thấy phụ thân ưu sầu, không đành lòng, cho nên hỏi kỹ càng tình hình thực tế của nạn dân, sau này còn tiến hành phân tích sách lược của Đại tỷ, phát hiện năm biện pháp cứu tế đúng là có rất nhiều chỗ sơ hở, nếu bệ hạ muốn nghe, thần nữ sẽ nói rõ ràng với bệ hạ.”
Hoàng đế không ngờ một tiểu nha đầu người nhỏ sức yếu lại có thể nói rõ ràng đâu vào đấy, thêm hai phần hứng thú: “Ngươi nói đi.”
“Năm biện pháp cứu tế Đại tỷ nghĩ ra, vốn có thể thuyên giảm đi tình hình thiên tai, nhưng phụ thân lại nói với thần nữ, chỗ nạn dân sinh ra bạo động, còn tự nói không nhận được bất kỳ cứu tế gì, nhưng lương thực cứu tế của bệ hạ rõ ràng đã đến khu thiên tai. Ngẫm lại cẩn thận, sai sót này có lẽ đã xảy ra trong khâu đoạn nào đó. Biện pháp thứ nhất là đăng ký nạn dân, cam đoan chứng thực cứu tế có thể đến được từng người, nhưng mà trong quá trình cứu trợ thiên tai, bệ hạ cùng Ngự sử giám thị không thể trực tiếp phát lương thực cứu tế đến tay nạn dân, mà theo tầng tầng lớp lớp phân xuống, cuối cùng quyền lợi phân phát thuộc về quan lại nhỏ, chính vì trong tay bọn họ, bọn họ mới có thể mưu lợi từ tình hình thiên tai, giấu giếm không báo lại, hoặc báo sai so với sự thật, nói dối nạn dân.”
Lí Vị Ương nhẹ nhàng nâng mắt lên, phát hiện Hoàng đế đã ngồi thẳng lưng, lộ ra bộ dáng như đang đăm chiêu.
Nàng nói tiếp: “Biện pháp thứ hai là chế độ khuyến khích phân chia, để nhà giàu cứu tế nạn dân không hoàn lại, hoặc giảm giá bán lương thực cho nạn dân. Về lỗ hổng ở biện pháp này, cần bệ hạ đặc xá cho lỗi lầm của thần nữ, thì thần nữ mới dám nói.”
Hoàng đế nhíu mày: “Trẫm không trách ngươi, nói đi.”
Thái hậu ngạc nhiên nhìn tiểu cô nương này, công chúa quận chúa bên người bà rất nhiều, mà chưa thấy ai tuổi còn nhỏ đã biết tính toán như vậy.
Lí Vị Ương cười rất dịu dàng: “Dạ, lỗ hổng ở biện pháp thứ hai, bệ hạ thực hiện chế độ khuyến khích phân chia, rất nhiều quan viên địa phương đã vụng trộm tàng trữ lương thực chẩn tai bệ hạ ban làm của riêng, sau đó bắt buộc phú hộ địa phương bỏ tiền bỏ lương thực ra, cứ như vậy, phú hộ địa phương tất nhiên có sự bất mãn trong lòng, châm ngòi nạn dân náo loạn là chuyện không thể tránh khỏi!”
Vừa rồi chỉ nói là quan lại nhỏ, mà hiện tại đã liên luỵ đến cả quan viên triều đình.
Hoàng đế nheo mắt: “Ngươi đang nói quan viên của trẫm ở giữa kiếm lời làm của riêng?”
Lí Vị Ương cúi đầu, nghiêm cẩn nói: “Không phải tám chín phần mười, nhưng mà ba bốn phần mười thì có, lương thực trong kho hàng càng phong phú, thì con chuột càng béo mọng, bệ hạ là minh quân, tất nhiên trong lòng đã hiểu rõ.”
Lão phu nhân có chút sốt ruột lo lắng, nhưng nhìn Hoàng đế, bộ dáng cũng không giống như đang tức giận, tạm thời an tâm nghe nàng nói tiếp.
“Biện pháp thứ ba là thiết lập xưởng cháo. Thiết lập nơi nấu cháo ở tất cả các nha môn, lấy cháo cứu tế nạn dân. Bệ hạ khẩn cấp phái đại thần vận chuyển lương thực đến khu thiên tai, quan viên địa phương cũng thiết lập xưởng cháo để chẩn tai. Nhưng có điều trong tình trạng lương thực cứu tế đầy đủ dồi dào, vẫn có rất nhiều nạn dân đói chết. Sự huyền bí trong đó, vẫn là ở trên người quan lại địa phương.”
Mở miệng là quan viên tham ô, mày của Hoàng đế nhíu lại càng chặt, tức giận: “Nói năng bậy bạ!”
Lí Vị Ương quỳ rạp xuống đất, nhưng trên mặt nàng không hề có sự sợ hãi, chỉ có sự bình tĩnh.
Nàng đang đánh cược một lần, chỉ cần cược thắng, nàng sẽ đạt được lợi ích lớn nhất.
Thua, cùng lắm là chết. Dù sao cái mạng này cũng là nhặt trở về, thì còn gì đáng sợ chứ? Hơn nữa, nàng rất hiểu tính cách của vị Hoàng đế bệ hạ này, tuy tính khí ông nóng nảy dễ cáu giận, nhưng mà vẫn là một Hoàng đế anh minh, nếu không phải như thế, Đại Lịch sẽ không dồi dào cường thịnh như hiện giờ.
Nàng cúi đầu, không nói gì cả, chỉ quỳ thẳng lưng, biểu cảm kiên định.
Trong thời gian ngắn đại sảnh thật tĩnh lặng, cuối cùng, nghe thấy Hoàng đế lạnh lùng nói: “Nếu ngươi không nói rõ nguyên do, trẫm sẽ lấy tội danh vu cáo trung lương ban cho ngươi tội chết.”
Giờ khắc này, phía sau lưng lão phu nhân đã ướt đẫm…
_________________________________