Thẩm Lệ liền cười nói: “Vậy không tốt lắm, hay là ta thanh toán luôn chỗ của sư phó nhé?”
Chu Hoài Sơn liền hừ hừ nói: “Đây chính là ngươi nói.”
“Ta mời sư phó, vốn phải như vậy.”
Chu Hoài Sơn túm lấy Chu Thanh, nói: “Khuê nữ, lát nữa đừng khách khí, điểm chết hắn! Cho hắn phách lối, không phải chỉ là một ông chủ tiệm văn phòng phẩm thôi sao!”
Chu Thanh.. ông chủ tiệm văn phòng phẩm?
Đối với cách dùng từ của Chu Hoài Sơn, Chu Thanh đơn giản là kính nể! Nếu không phải là chính miệng Chu Hoài Sơn nói ra, lại biết hắn là một Hầu gia của triều đại nào đó xuyên qua, nàng cũng sẽ nghi ngờ không biết có phải là hắn từ hiện đại xuyên đến đây không đấy.
“Cha, sao người lại biết mấy từ tiệm văn phòng phẩm này thế?”
Chu Hoài Sơn đắc ý nói: “Trước đây ta thích xem thoại bản, có một thoại bản đề cập tới a, nói là cửa hàng bán văn phòng tứ bảo, kỳ thực gọi chung cũng là tiệm văn phòng phẩm còn gì.”
Chu Thanh.. Thế mà cũng được?
Thẩm mỗ – ông chủ tiệm văn phòng phẩm.. Ha ha! Thân phận này, không quá ổn a!
Ba người cười cười nói nói, đi thẳng đến tửu lâu tốt nhất huyện Thanh Hà. Tửu lâu Phúc Thuận.
Chuyện Chu Hoài Sơn đại chiến Triệu Đại Thành, đã sớm truyền khắp huyện Thanh Hà, ba người bọn họ vừa vào tửu lâu, lập tức liền nhận được sự chú mục của tất cả mọi người trong đó.
Trong lúc Thẩm Lệ hỏi thăm tiểu nhị một gian phòng riêng, thực khách trong tửu lâu nhao nhao chào hỏi Chu Hoài Sơn.
“Hoài Sơn, cố lên!”
“Chu Hoài Sơn, khảo thí đồng sinh, ta xem trọng ngươi đấy!”
“Đừng để chúng ta thất vọng, đến lúc đó chúng ta sẽ cổ vũ cho ngươi!”
* * *
Trong tiếng cổ vũ nhiệt tình của đám đông, bước chân của Chu Hoài Sơn phiêu phù như dẫm lên bông, thật đúng là phong quang đến mẹ ruột sợ cũng không nhận ra.
“Cha, người đi kiểu gì thế, sao lại thành con cua rồi!” Chu Thanh nhìn không được, túm lấy Chu Hoài Sơn.
Chu Hoài Sơn cười đắc ý nói: “Ta tung hoành bằng bản sự, con cua nào có thể so với ta!”
Chu Thanh liền sâu xa nói: “Có phải người không nghe rõ họ vừa mới nói cái gì không, bọn họ nói, muốn người khảo thí đồng sinh tất thắng! Khảo thí tất thắng!”
Chu Thanh cực lực nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng.
Bước chân phiêu phù của Chu Hoài Sơn lập tức vững vàng lại, hắn đỡ eo, nhíu mày, ai oán nhìn về phía Chu Thanh.
“Mắt thấy muốn ăn cơm, con có thể không nói mấy chuyện làm cho người ta ăn mất ngon đi được không?”
“Vậy cha đi đường cho tử tế vào.”
Chu Hoài Sơn trợn mắt trừng một cái, nói thầm: “Nào có khuê nữ lại đi dạy cha cách đi đường như thế.”
Chu Thanh tức giận cười nói: “Đúng nha, đó là bởi vì cha người ta đi đường nghiêm chỉnh không giống con cua như cha!”
Chu Hoài Sơn đang đi trên hành lang tửu lầu, lập tức ngang ngược đi thành hình chữ S. Lầu này còn có khách nhân khác đi tới đi lui. Chu Thanh nóng tính lại nhìn thấy thái độ gợi đòn này của hắn, trực tiếp vung quyền đánh tới.
“Cha nghiêm chỉnh lại đi!”
Hai người đang nói chuyện, Thẩm Lệ dẫn đường phía trước liền ngừng lại, cười nói: “Sư phó, chúng ta ở nơi này, Thượng Trúc hiên.”
Chu Hoài Sơn liếc mắt nhìn biển tên nhã gian, thấp giọng lẩm bẩm: “Phượng Trúc hiên, cũng không phải có hoàng hậu tới, lại còn phượng, đây cũng chỉ là một huyện thành nhỏ, nếu là kinh đô, nhất định sẽ xong đời.”
Hắn lẩm bẩm trong miệng, Chu Thanh cùng Thẩm Lệ cũng không để ý tới. Ba người vào chỗ, bắt đầu gọi món ăn. Chu Hoài Sơn tuân theo hắn nguyên tắc nói trên đường, nhìn lướt qua thực đơn, rắn rắn chắc chắc gọi 6 món đắt nhất của cửa hàng. Gọi xong, giương cằm lên nhìn Thẩm Lệ với vẻ khiêu khích.
“Ngươi đã nói, tùy ý gọi!”
Thẩm Lệ liền cười nói: “Sáu món ăn mặn, lại thêm mấy món chay a, Thanh cô nương muốn ăn cái gì?”
Chu Thanh vội nói: “Chúng ta chỉ có ba người, sáu món mặn đã là hơi nhiều, nếu không thì, ba món mặn, ba món chay, một tô canh?”
Đây chính là tửu lâu tất nhất huyện Thanh Hà a, hôm nay cha nàng quyết tâm hố Thẩm Lệ, nàng cũng không thể bẫy người nhà a. Chu Thanh nhìn thực đơn, gọi thêm ba món ăn chay một tô canh tên.
Tiểu nhị nhìn về phía Thẩm Lệ hỏi ý kiến.
Thẩm Lệ lại nhìn Chu Hoài Sơn hỏi: “Sư phó, người xem được không?”
Chu Hoài Sơn trợn mắt trừng một cái, đáp: “Đúng là tiện nghi cho tiểu tử ngươi.”
Thẩm Lệ đóng thực đơn, dặn tiểu nhị: “Vậy thì mang thức ăn lên a.”
Tiểu nhị nhanh nhảu rời đi, Chu Thanh đang muốn nói chuyện, chợt nghe được một tiếng kêu khóc vô cùng quen thuộc từ gian bên vọng sang.