Có lẽ anh không biết rằng cảm xúc của mình thể hiện ra bên ngoài rất rõ ràng, cho nên hoàn toàn coi Tạ Khôn như không khí, đưa mắt nhìn qua tựa như bên cạnh không có một ai.
Tuy Tạ Khôn thần kinh thô nhưng cũng không thể chịu đựng được ánh mắt giết người của anh, anh ta kéo dịch ghế lại gần Đường Mộ Bạch: “Tiểu Bạch, có ai mượn tiền cậu chưa trả à?”
Đường Mộ Bạch không nhìn anh: “Không có.”
“Vậy thì… Hôm nay lại có người nhà bệnh nhân sờ vào tay cậu à?”
Giọng nói của anh không lớn không nhỏ, cũng không cố ý đè nén âm thanh của mình, Lục Dĩ Ngưng vốn dĩ đang uống nước, vừa nghe thấy câu này của anh hô hấp liền ngừng lại, nước nghẹn ở trong cổ họng, sau đó đương nhiên là —— bị sặc.
Bình thường Lục Dĩ Ngưng ăn cơm đều ăn chậm nhai kỹ, ở nhà lúc ăn cơm lại không có ai nói chuyện, cho nên rất ít khi gặp phải tình huống như vậy, lần này cô lại còn đột nhiên bị sặc, cho dù có dùng tốc độ nhanh nhất che miệng lại nghiêng đầu đi thì vẫn sẽ có vài giọt nước trà bắn đến cổ tay chiếc áo sơ mi trắng mà Đường Mộ Bạch đã mất công lựa chọn cả nửa ngày.
“……”
Lục Dĩ Ngưng cảm giác Đường Mộ Bạch sắp phát điên rồi.
Cô cong người cúi xuống ho dữ dội, cổ họng, lỗ mũi và phổi đều có chút khó chịu, Khương Nại ở bên cạnh sửng sốt, vội vàng nghiêng người tới nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô: “Ngưng Ngưng, cậu không sao chứ?”
Lục Dĩ Ngưng ho khan ước chừng khoảng hai ba phút, ho đến nỗi cả khuôn mặt đỏ bừng lên, lúc này cô mới có thể hô hấp bình thường lại, cô thở ra một hơi rồi dựa vào lưng ghế, không còn đụng đến chén trà căn nguyên của mọi tội ác kia nữa.
Đường Mộ Bạch ngẩng đầu nhìn cô, thấy cô phản ứng dữ dội như vậy, lúc này dường như đã ho đến không còn sức lực, toàn thân thoạt nhìn nhu thuận hơn rất nhiều, tâm trạng u ám cả nửa ngày của anh bỗng nhiên trở nên tươi sáng hơn, khóe môi khẽ cong, cười như không cười: “Em kích động cái gì?”
Lục Dĩ Ngưng ngước mi, nhẹ trừng anh một cái, không nói gì.
Khương Nại vẫn chưa yên tâm lắm, “Ổn hơn chút nào chưa?”
Lục Dĩ Ngưng gật đầu, rồi liền nghe thấy cô ấy hỏi tiếp một câu: “Thế rồi cậu đang kích động cái gì?”
“… Chỉ là đột nhiên nghĩ đến một truyện cười thôi.”
Khương Nại “Ồ” một tiếng, cũng không nghĩ sâu hơn nữa, ấn chuông nhắc nhở nhân viên phục vụ mau chóng mang đồ ăn lên, Lục Dĩ Ngưng cứ nghĩ rằng chuyện này liền có thể cho qua như vậy, kết quả Khương Nại vừa nói dứt lời, Đường Mộ Bạch liền hỏi: “Truyện cười gì?”
Lục Dĩ Ngưng: “……”
Sao trước giờ cô không phát hiện ra lòng hiếu kỳ của anh lại lớn đến như vậy nhỉ?
Khóe miệng Lục Dĩ Ngưng giật giật, ánh mắt trừng anh cố tình trở nên hung dữ hơn rất nhiều.
Nhưng mà cũng chỉ có cô cho rằng là hung dữ, trong mắt Đường Mộ Bạch, nhìn thế nào cũng chỉ giống như đang làm nũng sau khi giận dỗi.
Cũng giống như Lục Dĩ Ngưng trước đây chưa từng nhìn thấy một Đường Mộ Bạch như vậy, Đường Mộ Bạch từ trước đến nay cũng chưa từng nhìn thấy một Lục Dĩ Ngưng như vậy bao giờ.
Lúc này anh mới muộn màng ý thức được rằng anh đã bỏ qua quá nhiều cảm xúc nhỏ nhặt khiến người khác rung động từ cô.
Lục Dĩ Ngưng hoàn toàn không chú ý tới sự thay đổi trong cảm xúc của anh, cả ba người đều đang nhìn cô, cô chỉ có thể vào trình duyệt search ra một câu chuyện cười, trong lúc đợi đồ ăn lên liền bất chấp kể: “Một bà già không biết chữ nhưng rất thích nghe radio, hằng ngày đều nhất định phải nghe dự báo thời tiết. Một hôm trong bữa cơm bà hỏi mọi người: ‘Tôi có câu hỏi muốn hỏi mọi người, mọi người có biết khu vực cục bộ ở chỗ nào không? Ở nơi mà hầu như ngày nào cũng có mưa.'”
So với nói cô đang kể chuyện cười, thà rằng nói cô đang đọc truyện cười thì đúng hơn.
Giọng nói Lục Dĩ Ngưng rất nghiêm túc giống như một học sinh tiểu học đang đọc bài khóa vậy, đọc xong còn phải hỏi thăm cảm nhận của người nghe: “Không buồn cười à?”
“……”
Đối với ba người trưởng thành mà nói, câu chuyện cười này hiển nhiên là rất nhạt nhẽo và vô vị.
Thế nhưng sau vài giây im lặng, mấy người vẫn rất phối hợp cười giả tạo vài tiếng, Khương Nại và Tạ Khôn thì vẫn ổn, diễn cái gì cũng giống y như thật, mấu chốt là Đường Mộ Bạch, anh cong môi nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô một lúc lâu, giọng nói không hề dao động: “Buồn cười.”
Lục Dĩ Ngưng không nói gì nữa.
Suy cho cùng cũng là một nhà hàng lớn, nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên rất nhanh.
Quá trình dùng bữa ngược lại cũng khá thoải mái và nhanh chóng, hơn tám giờ tối, một nhóm bốn người đều đã ăn uống no nê ra khỏi nhà hàng.
Dù sao Tạ Khôn và Khương Nại cũng là đối tượng xem mắt của nhau, bất kể có thành công hay không thì cũng vẫn phải làm ra vẻ một chút, vừa đi ra được vài bước, Tạ Khôn đã chủ động nói: “Anh đưa em về nhà nhé?”
Lời này là nói với Khương Nại.
Lục Dĩ Ngưng cũng không có ý định chen chân vào, đưa tay ra dấu ok với Khương Nại, “Hai người về trước đi, tớ gọi xe về là được.”
Tạ Khôn liếc nhìn Đường Mộ Bạch, “Tiểu Bạch có đi xe không?”
“Có.”
Tạ Khôn thở phào nhẹ nhõm, nhướng mày, ra dáng anh em tốt khoác tay lên vai Đường Mộ Bạch, “Vậy cậu đưa học muội về nhà nhé?”
Tuy rằng Tạ Khôn vẫn giữ quan điểm cũ, hai người theo đuổi Lục Dĩ Ngưng là Đường Mộ Bạch và Trần Kế đều là bạn của anh, có điều bạn bè thì cũng có sự khác biệt thân và sơ, xa và gần, huống hồ địa vị hai người này trong lòng nữ chính còn không giống nhau, một người là mới quen biết, còn một người là ánh trăng sáng học trưởng trước kia đã yêu thầm nhiều năm, có thể tưởng tượng được ai sẽ là người giành chiến thắng trong trận chiến này.
Tạ Khôn vô cùng hài lòng, thu lại cánh tay của mình: “Vậy bọn tôi đi trước đây.”
Dứt lời căn bản không đợi Lục Dĩ Ngưng kịp nói gì, anh đã dùng tốc độ nhanh nhất kéo Khương Nại rời khỏi hiện trường.
Hai người họ đi cực nhanh, bóng dáng nhanh chóng biến mất ở ven đường.
Đường Mộ Bạch nhướng mày, “Anh đưa em về.”
Lục Dĩ Ngưng bẻ ngón tay, không từ chối, cô thành thành thật thật đi theo sau lưng Đường Mộ Bạch, trong đầu vẫn đang tái hiện lại vẻ mặt của ba người này khi cô đọc truyện cười lạnh lúc nãy, không hiểu sao cô lại thấy hơi buồn cười, hiếm khi chủ động hỏi anh: “Vừa rồi em ngu ngốc lắm đúng không?”
“Đâu có,” bước chân Đường Mộ Bạch dừng lại, quay đầu sang rũ mi nhìn cô, ánh mắt rất dịu dàng, vẻ mặt nghiêm túc, “Rất dễ thương.”