“Đừng giận nữa mà, em sai rồi.”
“Sai ở đâu.”
Dư Tri Ý cười mỉm, “Em không nên bị thương mà không nói gì với anh.”
“Còn gì nữa?”
Dư Tri Ý không nghĩ ra, chỉ có thể miết miết lòng bàn tay hắn.
Lục Cảnh Niên bế anh về phòng ngủ, “Em muốn dọn đồ ở lầu 2 cũng được, anh có thể hỗ trợ em, em làm cái gì anh cũng có thể giúp em, những chuyện như dọn bàn ghế tại sao em không nói với anh, ngày kia là thứ 7, cuối tuần anh đều ở nhà, anh có thể làm, hay là em nghĩ anh làm không được?”
“Không phải, em chỉ muốn cuối tuần anh được nghỉ ngơi nhiều một chút.”
“Vậy nên em nghĩ em làm hết thì anh sẽ vui vẻ? Không phải chúng ta đã nói sẽ làm mọi thứ cùng nhau sao?”
“Anh Niên, em xin lỗi.”
Mấy ngày sau, Lục Cảnh Niên đều sáng dậy sớm nấu cơm, buổi trưa gọi xe về nấu cơm, buổi tối cũng chờ hắn về mới nấu cơm, ban ngày cửa hàng hoa có Úc Lê lại giúp, Dư Tri Ý chỉ có thể ngồi ở quầy thu ngân tính tiền gói hoa.
Lục Cảnh Niên vẫn còn đang giận, Dư Tri Ý lúc đầu còn dỗ dành, sau lại cố ý mặc kệ, để xem hắn giận nhiều hơn hay thương nhiều hơn. (Giận thì giận mà thương thì thương.)
Thứ 6, Lục Cảnh Niên tan làm về nhà, Dư Tri Ý không có ở lầu 1, Úc Lê nói anh thấy khỏe nên đã lên lầu nghỉ ngơi.
Lục Cảnh Niên nhanh chóng chạy lên lầu, vừa mới đến lầu 3 nhìn một cái đã sợ tới mức hai chân mềm nhũn, Dư Tri Ý nằm trên sô pha, một tay buông thõng xuống dưới, cốc nước lăn trên mặt đất nước chảy loang lổ, hắn chạy tới ôm lấy Dư Tri Ý: “Em sao vậy?”
Dư Tri Ý ôm đầu: “Đau đầu, ngực cũng đau, cả người đều đau, có thể là do chân bị nhiễm trùng.”
“Đi bệnh viện.”
“Đợi chút, đợi chút,” Dư Tri Ý cắt ngang lời anh, “Trước khi đi bệnh viện thì giải quyết xong hai chuyện này đã.”
Lục Cảnh Niên bế anh vào trong phòng ngủ, lấy quần áo trong tủ ra, “Trước tiên đi bệnh viện, trên đường lại nói sau.”
“Nhanh thôi, chỉ có hai câu, thứ nhất, anh còn muốn giận em đến khi nào?”
“Anh không giận em, không giận chút nào, anh chỉ là đau lòng em, anh không thể thay em bị thương, anh chỉ đanh phạt mình, phạt không được nói chuyện với em, em nghĩ mấy ngày nay không nói chuyện với em anh sống tốt lắm sao?”
“Câu thứ hai, nếu em nói cho anh biết em lừa anh, anh có giận em không?”
“Không giận, được rồi, nói xong rồi, thay quần áo đi, chúng ta đến bệnh viện.”
Dư Tri Ý nghiêm túc nói: “Nói xong rồi, lúc nãy là em giả vờ, không bị nhiễm trùng, không đau đầu.”
Động tác thay quần áo của Lục Cảnh Niên dừng lại, bật cười thành tiếng: “Em đó, mấy tuổi rồi còn làm cái trò này.”
“Mấy tuổi cũng dùng được, anh chỉ ăn chiêu này thôi.”
Lục Cảnh Niên nhẹ nhàng thở ra, cúi người dùng sức hôn Dư Tri Ý, “Ừm, chỉ cần là em, anh đều ăn.”
Nửa tháng sau, vết thương trên chân lành lại, lầu 2 cũng được trang hoàng xong, lớp học chính thức khai giảng ngày 18 tháng 6.
Ngày 12 tháng 6, Dư Tri Ý treo một biển trước cửa, bên trên viết viết: ‘Ông chủ có việc, nghỉ mấy ngày, hẹn gặp lại vào ngày 18 tháng 6.’
Dư Tri Ý dẫn Lục Cảnh Niên ngồi máy bay về Vũ Hán, anh phải quay về thực hiện lời hứa, học sinh của anh còn đang chờ.
Xuống máy bay, Lục Cảnh Niên trước tiên đến trung tâm thương mại mua một đống đồ từ hoa quả, sữa, bột mè, đến thùng ngâm chân, máy massage, nếu không phải Dư Tri Ý ngăn lại thì hắn còn mua luôn nhân sâm nhung hươu.
“Anh bình thường có phải là người tiêu xài hoang phí đâu, hôm nay bị sao vậy, toàn mua mấy đồ không cần thiết?”
“Không phải lãng phí tiền hay không, mua sẽ tốt hơn không mua, chú gì có dùng hay không là một chuyện, mua mấy thứ này để bày tỏ tâm ý của anh, với cả, anh cũng không muốn để em phải khó xử.”
“Mua thì mua, nhưng mà ý của em là anh mua nhiều quá, đây là cái gì? Máy rửa mặt đúng không? Anh mua cho ai dùng?”
Lục Cảnh Niên sửng sốt, “Lúc nãy anh không nhìn kỹ, tưởng nó là máy massage, lỡ mua rồi thì cứ cầm đi, để cho dì dùng.”
Trước khi về Dư Tri Ý đã nói trước với bố mẹ, anh nghĩ lúc về ít nhất cũng sẽ ăn được bữa cơm, đợi khi tới nhà rồi, trong nhà đầy người toàn các bà cô chú bác, một ông bác đứng trước màn hình máy chiếu chỉ vào máy bảo vệ sức khỏe mới được sản xuất, giảng giải đến mức nước miếng văng tứ tung, đừng nói ăn cơm, ngay cả chỗ để ngồi còn không có, thấy Dư Tri Ý với Lục Cảnh Niên đi vào, mẹ Dư kéo hai người vào trong phòng ngủ, nhỏ giọng nói: “Sao anh lại về đây?”
“Mẹ, hôm trước con mới gọi điện thoại nói sẽ về mà.”
“Mẹ tưởng anh nói muốn về là về Vũ Hán, không nghĩ là về nhà, hay hai đứa trốn trong này một lúc, chờ nửa tiếng nữa bên ngoài xong việc thì hẵng ra.”
Trái tim Dư Tri Ý như bị đóng băng, anh nói: “Không cần đâu, mẹ đây là bạn trai con, hôm nay con về là muốn giới thiệu anh ấy với bố mẹ.”
Lục Cảnh Niên lễ phép gọi một tiếng ‘Chào dì’, mẹ Dư ậm ờ, cầm lấy đồ trong tay hắn để bên cạnh giường.
“Người cũng thấy rồi, con thấy bố với mẹ đang rất tốt, trong nhà còn lắp cả máy chiếu, nhìn hai người con cũng yên tâm, mẹ cứ tiếp tục đi, chúng con đi trước.”
“Ơ, Tiểu Ý, đợi đã.”
Dư Tri Ý dừng bước, anh tưởng mẹ muốn giữ mình lại ăn cơm, cho dù không tiện ở lại nhưng như vậy cũng đã đủ thể hiện tình cảm, nhưng anh chỉ chở được một câu rét lạnh: “Anh có thể đổi những thứ này thành tiền được không? Mẹ sẽ mua mấy thứ khác, chuyên gia dinh dưỡng của bọn mẹ nói người già không thể ăn được loại hoa quả này, dễ bị bệnh tiểu đường, sữa này cũng không được uống nhiều, bố mẹ anh có đủ chất dinh dưỡng rồi, không cần phải bồi bổ thêm mấy thứ này….”
“Anh Niên, chúng ta đi thôi.”
Lục Cảnh Niên đuổi theo Dư Tri Ý, đứng ở cầu thang ôm lấy anh, vuốt ve sống lưng anh, nói “Đừng buồn, không phải ai sinh ra cũng thuận buồm xuôi gió. Em nói muốn ăn mì khô đúng không? Anh chưa ăn bao giờ, em dẫn anh đi nhé?”
“Được, không chỉ mì khô, cả bánh tổ, yến chưng trứng, đậu bì (doupi), cá Vũ Xương, kẹp củ sen nữa.”
“Bây giờ đi?”
“Đi.”
Hai người đi tới phố ẩm thực, ăn từ đầu phố đến cuối phố, ăn đến mức Lục Cảnh Niên phải đầu hàng, “Ông chủ Dư, ăn không nổi nữa, ngày mai lại tại chiến, hôm nay về nghỉ ngơi thôi.”
Buổi tối, Dư Tri Ý dẫn Lục Cảnh Niên đi dạo nơi Dư Tri Ý ở khi còn bé, uống sữa đậu này mà Dư Tri Ý từng uống, đi trên con đường màu xanh Dư Tri Ý từng đi, từ đầu tới cuối bàn tay hai người vẫn đan chặt vào nhau.
Dù sau lưng là vỡ nát, trước mặt là đau thương, đều không sao hết, vì ít nhất còn có một người sẽ luôn đứng ở phía sau, thay bạn chữa lành những vết thương.
Cuối cùng đến ngày hẹn chụp ảnh tốt nghiệp, thứ 7 ngày 14 tháng 6. Tất cả học sinh đều rất vui mừng khi thấy Dư Tri Ý, mấy thành phần nhiệt tình phấn khích chạy ào tới muốn nhấc bổng anh lên, hét lớn, “Thầy Dư, thầy về rồi, thầy thật sự không lừa bọn em!”
Các nữ sinh ngượng ngùng lau khóe mắt, trộm chụp ảnh.
Ngày đó trời rất đẹp, bầu trời trong xanh, bọn họ chụp hình ở trên sân cỏ, bên bờ hồ, trước cổng trường, lưu lại những khuôn mặt tươi cười, tất nhiên cameraman là anh Lục.
Chụp ảnh xong, Dư Tri Ý mời mọi người đi ăn, cả bọn nhao nhao kéo nhau tới quán ăn đã đặt trước, Lục Cảnh Niên nhìn thấy Dư Tri Ý cười đùa với học sinh, trái tim hắn cũng nở nụ cười theo, những tiếc nuối đã được lấp đầy, dù không phải hoàn mỹ nhưng là tốt nhất ở thời điểm hiện tại.