Người phụ nữ bước tới, muốn đi cùng xem thử lại bị Phó Thân vệ trưởng cao to ngăn cản.
Phó Thân vệ trưởng mặt không cảm xúc: “Vị này, mời ngài phối hợp với chúng ta tìm hiểu chuyện vừa phát sinh lúc nãy một chút.”
“Ta…” Người phụ nữ cau mày, chỉ vừa chậm một bước mà kỵ binh đã đi xa, nàng bất đắc dĩ thu hồi lực chú ý, gật gật đầu, tươi cười nói với Phó Thân vệ trưởng: “Được, ta sẽ phối hợp với ngài… Lời nói của ta có thể có hơi mạo phạm… Vị vừa nãy kia nhất định là Chinh phục vương trong truyền thuyết, Memphis bệ hạ đi, ngài ấy thực sự đã rời cung để tìm mèo của mình, quả nhiên là không nên quá tin tưởng lời đồn, bệ hạ thực sự là quá nhân từ.”
Vương nhân từ?
Phó Thân vệ trưởng liếc người phụ nữ này nhiều hơn một cái, cũng nghe ra khẩu âm của nàng không phải là người Ai Cập, hắn lạnh lùng cảnh cáo: “Vương chỉ nhân từ với Mèo Thần Bast đại nhân mà thôi, kẻ dám làm vương tức giận, vương sẽ không bao giờ bỏ qua.”
Người phụ nữ cười cười, thi lễ một cái, “Vâng, ta hiểu.”
Xem ra Saya thật sự không có lừa nàng.
May mà nhờ vào con mèo kia, nàng sẽ có một khởi đầu tốt đẹp trước mặt Chinh phục vương cửa Ai Cập.
…
Ban đêm Ai Cập, bầu trời không cách mặt đất xa xôi như ban ngày, ngân hà chảy xuôi trên nền đen thăm thẳm, những chấm nhỏ lấp la lấp lánh đầy trời như thể chỉ cần đưa tay là có thể với tới.
Mông Bass đắp chăn, để trần lưng nằm bẹp trên giường, cằm đặt trên gối mềm, hai tay cầm gương giương cao, sụt sịt soi qua soi lại một đầu lông xoăn đen của mình, vừa soi mấy cái nước mắt lại chảy ào ào.
Hai cái tai mèo lúc vui vẻ thì “bling bling’, lúc không vui cũng ‘bling bling’ run loạn mất đi sức sống, mềm mại cong về phía sau, gấp ra cái tai máy bay tội nghiệp.
Jofar mặt lạnh ngồi cuối giường, tầm mắt rơi vào cái lưng sưng phồng đỏ tím của thiếu niên, tay phải bao lấy bắp chân cậu, như thú hoang bảo vệ đồ ăn.
Giữ nguyên tư thế này, lão nữ quan Alena quỳ trên mặt đất, dùng băng gạc cẩn thận bôi thuốc mỡ trị dị ứng lên một cái tay khác.
Lão y sư có hơi lúng túng cúi đầu, không suy nghĩ mối quan hệ giữa vương và thiếu niên đột nhiên xuất hiện này, nhưng mà… Lão y sư nhìn động tác sờ chân thiếu niên của vương, suy nghĩ một chút, lấy ra một cặp găng tay mỏng làm bằng da dê từ trong hòm thuốc, đeo xong mới bắt đầu kiểm tra vết thương trên lưng thiếu niên.
Găng tay da dê thường được dùng khi kiểm tra cho phu nhân của quý tộc và vương phi, vương hậu của vương để tránh hiềm nghi.
Quả nhiên, sau khi lão y sư làm như vậy, ông thấy lãnh ý trên mặt vương giảm bớt không ít.
Lão y sư: Chậc chậc, nhiều năm như vậy vương rốt cuộc cũng chịu sủng hạnh một người, còn là người có tai mèo! Thế này thì nên tìm bác sỹ thú y nhỉ… Không biết hai vị đại thần quan có biết hay không…
Lão y sư cảm thấy mình nhận được một tin tức lớn, trong lòng không khỏi muốn buôn chuyện, nhưng vẻ mặt vẫn rất chuyên nghiệp, thậm chí còn không thèm nhìn đến lỗ tai của Bass, dùng ngón tay ấn lên lưng Bass.
Vừa ấn vừa hỏi cảm thấy thế nào và đã bị thương ra sao.
Sau lưng Bass bỏng rát, chỉ bị ấn nhẹ là đã ngao ô một tiếng, thiếu chút nữa là nhảy xuống giường.
Jofar đè chặt bắp chân của Bass, ngón tay túm chặt cái đuôi dưới chăn, thấp giọng quát lớn: “Đừng nhúc nhích!”
Bass quay đầu lại, trong mặt mèo oánh lục đều là nước mắt, bíp bíp bíp ồn ào kêu to: “Méo meo meo! Mẻo méo meo —— méo meo mẻo!”
“…”
Jofar trầm mặc một chút, nói: “Nói tiếng người.”
“Meo?”
Bass ngẩn ra, sau đó lập tức hồi thần, phát hiện mình thật sự là đau đến choáng váng, hiện tại cậu là hình người mà ta! Mịa!
“Ta đau… Ta bị thương mà ngươi còn kéo đuôi của ta…”
Bass thẹn quá hóa giận đỏ mặt tía tai, nhấc chân đạp tay Jofar, rầm rì rầm rì càu nhàu với Jofar.
Jofar không cảm xúc liếc cậu, không lên tiếng.
Biểu hiện này có gì đó không ổn, Bass vừa muốn nhìn kỹ hơn, nhưng lão y sư đã mở miệng hỏi về vết thương trên người cậu, Bass không thể làm gì khác hơn là trả lời vấn đề của lão y sư trước.
Sau một hồi kiểm tra, lão y sư lấy ra một hộp chất keo sệt màu xanh mượt từ cái rương lớn mình mang theo, mùi vị cũng rất đặc thù.
Lão y sư từ mi thiện mục lấy băng gạc ra, dùng que gỗ nhỏ bôi đều lên vết thương sưng vù sau lưng Bass, quấn băng, dặn dò: “Vấn đề về xương cốt không lớn, nhưng vẫn phải chăm sóc cẩn thận, không được tắm, không được nằm ngửa ngủ, sau khi bôi thuốc có thể sẽ ngứa, nhịn một chút là tốt rồi.”
Bass cảm thụ một chút, đau đớn trên lưng quả nhiên đã không khó chịu như trước, thuốc mỡ lành lạnh, làm dịu giác bỏng rát rất tốt, nhưng có hơi ngứa.
Sau đó là bàn chân.
Dằm gỗ rất nhỏ, đâm vào trong thịt liền có màu gần như thịt, có mấy cái đâm khá sâu, lão y sư dùng dao con rạch da xung quanh ra, nhổ nửa ngày mới nhổ sạch sẽ.
Chỉnh chỉnh ba tiếng, sau khi hai cái chân và cả một cái tay đều bị bao thành bánh chưng, lão y sư cõng theo hòm thuốc hoàn công xin cáo lui, lưu lại Bass nằm bẹp trên giường sống không còn gì luyến tiếc, ngay cả méo cổ cũng không dám.
Phản ứng dị ứng trên người Jofar dần dần chuyển biến tốt, đã đến thời gian nghỉ ngơi, hắn vẫy lui thị nữ, thị nữ lùi đến cửa điện, tắt hết những cốc đèn thừa, chỉ để lại mấy cái, khiến cho tẩm cung thoáng đãng trông không quá lạnh lẽo.
Jofar cởi quần áo, nằm trên giường, không biết có phải là vì chăm sóc đến cái lưng Bass hay không nên chăn chỉ đắp đến eo.
Bass không nói lời nào, Jofar cũng không nói, bầu không khí hòa hợp lúc thường hôm nay lại lạ muốn chết.
Tai mèo hình tam giác giật giật.
Bass nằm bẹp trên giường nghiêng đầu tha thiết mong chờ nhìn cái gáy màu bạch kim của Jofar, tuy rằng sau đó Jofar không mắng cậu cũng không đánh cậu, nhưng Bass biết, hắn chắc chắn vẫn đang giận.
Đến mức đó sao…
Meo meo bị lạnh nhạt há mồm, cẩn thận từng li từng tí ngậm một túm đuôi tóc trên gối của người đàn ông, mím môi thưởng thức mùi hương thuộc về Jofar trên tóc, đôi mắt oánh lục không chớp một cái trừng gáy của hắn.
Bass: Nhìn chăm chú ———
Một phút, hai phút.
Bass: Nhìn chăm chú ———
Ba phút, bốn phút.
Bass: Nhìn chăm chú ——— bất động! A mắt mèo của trẫm thiệt chua!
Meo meo ngủ không được che mắt không một tiếng động lăn lộn, nghi hoặc nghĩ, lúc thường tính cảnh giác của Jofar rất cao, hơn nữa cực kì nhạy cảm, cậu thoáng liếc mắt một cái, Jofar đều có thể phát hiện, hôm nay làm sao vậy?
‘Radar dò Bass’ của Jofar mất linh rồi sao?
Không nạp tiền nên dừng lại rồi?
Bass cảm thấy rằng Jofar là đang cố tình phớt lờ cậu, cắn tóc Jofar, quyến luyến mùi vị của hắn, nghĩ mãi không ra.
Nhưng quay lưng ngủ với cậu, vị vua tuổi trẻ tuấn mỹ mở mắt, bỏ qua sự giật nhẹ trên da đầu và tầm nhìn sau lưng, trong ánh sáng lờ mờ, hắn vô cảm nghe con mèo phía sau thở dài, không một tiếng động cười lạnh.
Không biết kiểm điểm, không biết hối cải, coi trời bằng vung… Cùng người phụ nữ xa lạ lằng nhà lằng nhằng còn muốn làm nũng qua ải?
Jofar: A, ha ha ha.
Vương giả trẻ tuổi định làm lơ con mèo ngốc này, giả bộ không biết mấy động tĩnh nhỏ sau lưng.
Tùy ý Bass cắn tóc hắn, móng tay cào cào sau lưng hắn, sột soạt sột soạt mân mê không dứt.
Meo meo làm nũng cào cào vai của Jofar, thì thầm: “Jofar, Jofar, ngươi đang ngủ sao? Lưng ta đau.”
Jofar: A, đau.
Meo meo làm nũng chu mỏ: “Ngươi ngủ thật nha? Nhưng mà hôm nay còn chưa hôn hôn nè.”
Jofar:… A, không hôn!
Meo meo làm nũng lăn qua lộn lại làm động tác nhỏ: “Ngươi ngủ thật sao, Jofar? Jofar, Jofar Jo~ fa ~~ r~~~ hôn hôn nha, còn chưa có hôn nha! Mỗi ngày một lần, không hôn không phải lãng phí sao, ngày mai hôn không giống hôm nay hôn.”
Jofar cau mày, một tia do dự xẹt qua đôi mắt băng lam.
Có lẽ là thời gian do dự hơi lâu, mèo cưng cho rằng hắn thật sự đã ngủ say, liền nói: “Ngươi ngủ thật thì quên đi, vậy ta hôn trên lưng ngươi là được, khà khà, mu~a!”
Bờ môi cong cong thịt thịt rất mềm mại, khẽ chạm vào bả vai cứng rắn, ‘mua ~’ một tiếng, cộng thêm tiếng cười khúc khích của thiếu niên, trong nháy mắt xuyên thẳng từ phía sau lưng tới trước ngực, phần phật một chút, nhũn dần trái tim của vương giả tuấn mỹ…
Jofar chậm rãi nhếch môi.
Hôn xong, hắn nghe thấy nhóc con phía sau chép miệng, yên tĩnh lại.
Khoảng nửa giờ sau, sau lưng có tiếng thở đều đều vang lên, Jofar nhẹ nhàng quay người lại, trong mắt hiện lên khuôn mặt say ngủ của cậu bé tai mèo.
Vết thương trên lưng không nhẹ, Bass ngủ cũng cau mày. Ngón tay dài nhỏ đặt trên bờ môi đỏ hồng của cậu, lôi mấy sợi tóc bạch kim ra ngoài.
Jofar nhìn cậu, nhìn chăm chú một lát, hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của Bass.
“Tha thứ cho ngươi.” Jofar thấp giọng nói: “Lần sau không được viện cớ này nữa.”
“…”
Meo meo nũng nịu được vị vua tuấn mỹ tránh khỏi phía sau lưng, ôm vào ngực.
Khi cọ vào lồng ngực quen thuộc.
Bass vốn nên ngủ lén lút duỗi móng vuốt ra, xòe một cái ‘V’ trong bóng tối.
Hì hì.
Ta biết ngươi đau lòng ta.
Wink!