“Tiểu thư, ta… hôm qua tam tiểu thư…”
“Không cần quan tâm, chuyện hôm qua ta đã giải quyết ổn thỏa, ngươi cảm giác tay bản thân thế nào rồi”
Lạc Y sửng sốt, lúc này mới nhớ tới tay bản thân bị chặt đứt, hoảng hốt:
“Tay của ta…A…”
Nàng nâng lên bàn tay, nhìn bàn tay hoàn hảo không chút hao tổn, tựa như chưa từng bị chặt xuống. Nếu không phải vẫn còn cảm giác đau nhức, nàng thực sự nghĩ bản thân nắm mơ, tất cả chỉ là một giấc mộng.
“Ta đã nối tay ngươi lại, hiện tại có cảm thấy vấn đề gì không?”
Lạc Y mở to mắt, rất kinh ngạc trước lời Lam Nguyệt nói, bởi trước nay nàng chưa nghe, tay đứt xuống, còn có thể nối lên lại. Bất quá, nàng cũng không hỏi nhiều, chỉ ngoan ngoãn đáp lại:
“Có chút đau, nhưng vẫn cử động nhẹ cùng cảm giác được.”
Lam Nguyệt khẽ gật đầu, căn dặn nàng nghỉ ngơi tốt, lại cho nàng dùng đan dược bổ sung thể lực, sau đó mới rời đi.
Lạc Y không hỏi nàng xử lí việc này như thế nào, không phải nàng không lo lắng, nhưng nàng tin tưởng tiểu thư có khả năng giải quyết tốt việc này.
– ——
Đến giữa trưa, tiểu viện của Lam Nguyệt đột nhiên náo nhiệt hơn hẳn, cũng không phải chuyện vui gì, chỉ là có một vài vị khách không mời mà đến. Cửa viện vốn đã nát, bị đạp một cái, liền về với đất mẹ thân yêu, một đám gia đinh kéo vào, thần tình đều hung thần ác sát.
Lam Nguyệt đang tu luyện, nghe tiếng động khẽ nhíu mày, nàng thu công, đứng dậy ra khỏi phòng.
“Phế vật kia ở đâu!”
Một tên gia đinh lên tiếng, thanh âm hùng hồn đối trong sân vang lên.
“Các người muốn làm gì.”
Lam Nguyệt từ trong phòng bước ra, nàng một thân bạch y vải thô, tóc đen cột cao, để lộ gương mặt trắng noãn xinh xắn, khóe mắt đuôi mắt hơi liễm, mang theo một cỗ sắc bén. Mặc dù đồ vải thô kệch vẫn không ảnh hưởng dung mạo xuất chúng của nàng. Nàng xinh đẹp tựa như đóa phù dung, mang theo một loại hơi thở phiêu nhiên thanh thoát, tựa như tiên tử không vướng bụi trần, khiến người cảm thấy nhìn lâu một chút cũng là đối với nàng khinh nhờn.
Lưu Hỷ là tên gia đinh vừa lên tiếng, nhìn thấy trong viện đột nhiên xuất hiện một nữ tử xinh đẹp, nháy mắt bị kinh diễm đến rồi, trong lòng không khỏi nổi lên tà niệm.
“Tiểu mỹ nhân ở đâu, sao lại xuất hiện ở nơi dơ bẩn như vậy a? Đến, để gia bồi ngươi…ahahaha..”
Hắn vừa dứt lời, khẽ liếm môi một cái, dâm ý trong mắt không chút nào che dấu. Hắn tiến lên, muốn sờ lên mặt Lam Nguyệt, bất quá tay hắn còn chưa kịp thực hiện được đã bị Lam Nguyệt trước tiên đem tay hắn cấp vặn ngược lại. Lưu Hỷ đau đến kêu cha gọi mẹ, hắn vội vã lùi lại, nhìn cánh tay bất lực rũ xuống, hắn tức giận vô cùng, vốn muốn chửi ầm lên, lại bắt gặp Lam Nguyệt sâu không thấy đáy đôi mắt, không khỏi rùng mình, lời vừa đến miệng bị hắn ngạch nuốt vào. Hắn hoảng loạn trốn ra phía sau.
Không khí trầm mặt một cách quỷ dị.
Lúc sau, Lam Nguyệt mới thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt mở miệng:
“Có chuyện gì”
Một gia đinh thấy vậy, dùng hết can đảm bước lên một bước, hai chân run run, giọng lắp bắp nói:
“Nhị,.. nhị…tiểu thư, lão… lão gia gọi người… đến.. đến đại sảnh.”
Lam Nguyệt nhìn hắn run rẩy, bên ngoài nhàn nhạt nhìn, trong lòng không khỏi nghi hoặc, hắn làm gì run như vậy nha? Nàng có đáng sợ như vậy sao? Rõ ràng rất xinh đẹp a!
“Đã biết.”
Lam Nguyệt nhàn nhạt lên tiếng, xoay người bước vào phòng.
Đám người lại không dám cản lại, một mặt nhìn nhau, ở cũng không dám, đi cũng không xong.
Tiểu tổ tông a! Ngươi như vậy là đi vẫn không đi a!!?
“Cút!”
Lam Nguyệt thanh âm trong phòng vang lên, đám người không dám lại nhiều lời, vội “Dạ, dạ” liên tục rồi rời đi.
Đáng sợ! Nếu biết như vậy, bọn họ cũng không xung phong nhận việc đi gọi nhị tiểu thư!
_____
Lúc này tại đại sảnh, La di nương ngồi trên ghế khóc thúc thít, thanh âm hết sức ủy khuất lên tiếng:
“Lão gia, người phải làm chủ cho Thanh Nhi a! Nàng bị hại thành như vậy, tất cả đều do phế vật kia! Lần này người không được bỏ qua a! Ô ô ô… Thanh nhi đáng thương của ta.”
Phượng Lâm Thiên nhíu mày, mặc dù Phượng Lam Thanh thiên phú không như Phượng Lam Uyển cao, nhưng vẫn không tồi, nàng bị như vậy hắn đương nhiên tức giận nhưng La thị cứ khóc lóc, quả thực phiền phức.
Phong Mị Nhi thấy như vậy, ánh mắt xẹt qua tia cười lạnh, bên ngoài lại nhẹ giọng an ủi:
“Muội muội đừng quá đau lòng, Thanh nhi xảy ra chuyện ta cũng rất đau lòng, tất nhiên sẽ trả cho nó sự công bằng a.”
“Đa tạ tỷ tỷ.”
La di nương mặc dù khóc thảm thiết, nhưng hình tượng vẫn chú ý, lễ tiết càng không phải nói.
Nàng thực sự lo cho Phượng Lam Thanh sao!? Hay mượn cơ hội này để kéo đệm lưng?
Mà la di nương lúc này đúng là nghĩ kéo đệm lưng, Lam Thanh xảy ra chuyện nàng đúng là có chút đau lòng, nhiều hơn là tiếc nuối. Nàng có một nữ nhi một nhi tử, nữ nhi thiên phú tốt,nhi tử lại suốt ngày lêu lỏng, tu vi không tiến, học tập cũng không tiến bộ gì, hoàn toàn không thể trong cậy. Nàng chỉ đành phó thác cho nữ nhi.
Nữ nhi xảy ra chuyện, nàng quả thực tức giận, nhưng như vậy vẫn không thể thay đổi sự thật, chi bằng nhân lúc này giậu đổ bìm leo, đem một người kéo xuống nước.
La di nương ánh mặt xẹt qua tia âm độc, nhưng nhanh chóng biến mất, không để ai nhìn đến.
Phượng Lâm Thiên mất kiên nhẫn nói:
“Nghiệt nữ kia như thế nào vẫn chưa đến! Chẳng lẽ thực là nàng, nên trốn?”
Phong Mị Nhi nhẹ nhàng nói:
“Lão gia, Nhị nữ nhi tính cách yếu đuối, như thế nào sẽ? Hẳn là có chuyện gì vội a.”
Phượng Lâm Thiên hừ một tiếng, vội? Nàng lại có cái gì vội? So với phụ thân là hắn còn muốn quan trọng?
Lúc này một tên gia đinh chạy vào báo:
“Tướng quân, nhị tiểu thư đến”
Mọi người không hẹn cùng đưa mắt về phía cửa, một thân ảnh màu trắng nhẹ nhàng lướt vào, nhìn dung nhan người đến, mọi người không hẹn mở to mắt.
_________
