Cô gật đầu, xong lại lắc đầu:“Chỉ từng thử qua rượu trái cây…Ừm, cũng tính là đồ uống có cồn mà.”
Quá ngoan ngoãn.
Cô sợ Thẩm Tây Thừa chê cười cô, nhưng mà thật sự rượu vang hay đồ uống có cồn cao cô từng muốn thử qua nhưng lại không dám thử, một là biệt thự cô có người giám sát cô, hai là cô cảm giác được tủy lượng của bản thân không hề cao.
Quán bar cũng là nơi cô chưa từng đến, những thứ vui chơi ngoài kia vẫn chưa có những trải nghiệm thực tế, nói thế nào cũng vẫn còn quá ngây ngô và đơn thuần.
Cô nghiên đầu:“Chú cũng được mời sao ạ? Vậy chú Bạc Kiêu cũng tới đó phải không?”
“Có lẽ là vậy.” Anh đáp.
Khúc Yên tiếp tục hỏi:“Vậy chú có đến đó không ạ?”
Anh lắc đầu, lạnh nhạt đáp:“Không đến.”
Khúc Yên nghe Ôn Thành Uy bảo là đây buổi tiệc này rất quan trọng, có nhiều doanh nghiệp nổi tiếng ở nước ngoài cùng hội tụ tại đó.
Đây chính là cơ hội tốt, những người có thiệp mời tham dự không nhiều, hầu như đều là người có tầm ảnh hưởng cao, cụ thể là Thẩm Tây Thừa.
Anh là người thành công nhất trong ba người, đương nhiên cũng đơn giản hiểu tại sao anh lại không tham gia. Bởi lẽ, người nước ngoài muốn đầu tư cùng Thẩm Tây Thừa không ít.
Những buổi tiệc như thế này hầu hết đều dùng nó để kêu gọi nhà đầu tư nhằm thu thêm nhiều lợi nhuận, đó chính là bộ mặt trái của những buổi tiệc mà thường xuyên diễn ra, còn anh thì lại cảm thấy nó vô cùng vô nghĩa. Trước đó thì khinh miệt tài năng kinh doanh của anh, sau đó vài năm lại quay xe chóng mặt, buôn lời nịnh nọt.
Tính cách Khúc Yên cũng có phần ương ngạnh và ham vui, từ khi đến Trung Hoa bỗng nhiên cô có sức sống hẳn đi, một tinh thần dồi dào cứ có trong cơ thể cô.
Khúc Yên cẩn thận trong lời nói:“Nếu chú đến thì đến nha, cháu sẽ ở đó đợi chú.”
Nói xong Khúc Yên cũng rời đi, Thẩm Tây Thừa vẫn tĩnh lặng ngồi đó, đôi mắt chậm rãi rũ xuống mà không rõ là đang suy nghĩ gì. Hình như, lời khi nảy cô nói đã phần nào khiến anh suy tư thế này.
Tiêu cự anh vô thức liếc qua hộp quà nhỏ, anh đã nhận đồ của cô tức là đã nhận ý tốt của cô, trong lòng anh có một cảm giác vui vẻ, là bồ tát nhỏ ấy tự tay mua cho anh, là một món quà tự nguyện cô tặng. Sự vui vẻ, phấn kích làm tâm trạng anh tiêu tán đi hoàn toàn.
Bàn tay anh thận trọng mở nắp hộp ra. Bên trong được bao bọc kĩ lưỡng bởi một tấm vải vuông nhỏ che chắn xung quanh, anh cẩn thận cầm nó lên mà ngắm nghía.
Là một chiếc cốc sứ trắng thích hợp với pha cà phê, anh xoay một vòng, thân chiếc cốc xuất hiện một hàng chữ “Một đời bình an” bằng Tiếng Anh với phông chữ mỏng kéo dài.
Càng nhìn, anh càng vui vẻ, trong lòng như nở hoa. Không những không bực bội mà còn yêu thích.
Môi mỏng Thẩm Tây Thừa bất giác cong lên, đôi mắt phượng như có suy tính sâu xa mà thâm hiểm:”Món quà này, tôi rất thích.’