Nhũ mẫu của Tiêu Lĩnh tiến lên đáp lời, nói là tối nay Chu Nhan cùng Tiêu Lĩnh ngủ chung. Nó là người trước hết phát hiện nhiệt độ cơ thể Tiêu Lĩnh không đúng, đúng lúc nói cho các nàng hay. Lúc sau các nàng vội vàng kêu thái y, lại đi bẩm báo cho phu phu Hoàng đế.
Tiêu Minh Xuyên vừa lòng gật đầu. Quả nhiên là đứa trẻ nghĩa khí hiểu chuyện. Tuy rằng cùng Tiêu Lĩnh ở chung chưa lâu nhưng nó đối với Tiêu Lĩnh lại rất quan tâm. Hắn giơ tay xoa xoa đầu Chu Nhan an ủi nó hai câu, rồi kêu nhũ mẫu đem nó về phòng.
Chu Nhan không chịu đi, ôm cột giường hỏi:
“Bệ hạ, con không thể lưu lại cùng tiểu điện hạ sao?”
Tiêu Minh Xuyên lắc đầu nói:
“Nơi này có thái y cùng nhũ mẫu, con lưu lại có thể làm cái gì, ngoan ngoãn trở về phòng ngủ đi.”
Tiêu Lĩnh bệnh, Chu Nhan lưu lại không có việc gì để làm. Cũng nên đem nó về Vân Phù Trai mấy ngày để nó tập luyện công phu, để thôi lâu quá không tập lại quên.
Chu Nhan không cam lòng:
“Con ngày mai rời giường có thể tới xem tiểu điện hạ không?”
Tiêu Minh Xuyên nghĩ nghĩ, hỏi:
“Chu Nhan, con mỗi ngày chơi cùng Lĩnh Nhi, luyện công là khi nào?”
Ở trong kế hoạch của Tiêu Minh Xuyên để Chu Nhan làm bạn chơi với Tiêu Lĩnh nhiều nhất là đến khi Tiêu Lĩnh đi học. Hắn không thể để mai một võ công của Chu Nhan.
Chu Nhan chớp chớp mắt, hoang mang trả lời:
“Luyện công vào buổi sáng sau khi rời giường, sau bữa trưa, buổi tối sau giờ ăn cơm. Sư phụ cách hai ngày liền sẽ lại đây kiểm tra.”
Khi ở Vân Phù Trai, mỗi ngày nó luyện công cũng không vượt quá hai canh giờ, tới Khôn Ninh Cung tất nhiên cũng không cần thay đổi.
Tiêu Minh Xuyên bừng tỉnh ngộ. Là người đứng đầu ảnh vệ trong tương lai khi còn bé cũng không thể thiếu tư chất cùng khổ luyện. Nhưng cũng không phải như hắn tưởng tượng là khổ luyện không ngừng nghỉ, cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có. Vì thế hắn vẫy vẫy tay, cười nói:
“Mau đi ngủ đi, trẫm chuẩn con ngày mai lại đến đây.”
Chu Nhan cười tủm tỉm mà cáo lui, Tiêu Minh Xuyên ôm Cố Du hỏi:
“Hoàng hậu, trẫm chọn bạn nhỏ này không tồi chứ.”
Cố Du khẽ gật đầu, tầm mắt vẫn luôn dừng ở trên khuôn mặt Tiêu Lĩnh chưa từng rời đi một khắc. Các các cung nữ và nhũ mẫu không ngừng dùng khăn lạnh hạ nhiệt độ cho Tiêu Lĩnh, đáng tiếc hiệu quả không rõ ràng. Khăn lạnh như băng đắp lên không bao lâu liền ấm áp, cứ phải đổi mới liên tục.
Không bao lâu, thuốc hạ sốt cho Tiêu Lĩnh được bưng tới. Nếu là thời điểm bình thường, Tiêu Lĩnh uống thực ngoan, tuy rằng ngẫu nhiên sẽ đề ra điều kiện, nhưng đại đa số thời điểm đều là bưng chén thuốc trực tiếp liền uống hết.
Nhưng nếu khi Tiêu Lĩnh thần trí không phải tỉnh táo, phải đút thuốc sẽ rất khó khăn, bởi vì lúc này nó sẽ không phối hợp, còn sẽ liều mạng phản kháng.
Phu phu Hoàng đế tự nhận là không có can đảm hoàn thành loại công tác này, nên chủ động nhường vị trí, Cố Du thậm chí còn quay đầu không nhìn.
Nhưng chờ đến khi nhũ mẫu và hai cung nữ cùng nhau ra trận, Cố Du lại nhịn không được quay lại.
Tiêu Minh Xuyên vươn tay, cưỡng bách Cố Du cùng mình đối diện:
“Hoàng hậu, không muốn xem thì không cần xem.”
Cố Du không lên tiếng, cũng không có kiên trì quay lại nữa, thật sự không đành lòng nhìn đến Lĩnh Nhi như vậy.
Tiêu Lĩnh nóng đến mơ mơ màng màng, cảm thấy toàn thân đều không thoải mái. Lúc này còn có người bóp miệng nó, đổ thuốc đắng vào trong, không giãy giụa là không có khả năng. Bất quá người nhỏ, sức lực cũng yếu, động tác giãy giụa phi thường mỏng manh, chỉ là trong miệng không ngừng phát ra thanh âm “Ô ô”.
Tiêu Minh Xuyên không cho Cố Du nhìn, chính mình lại xem. Khi nhũ mẫu hoàn thành quá trình đút thuốc, hắn không đợi họ buông chén thuốc liền nhào tới ôm Tiêu Lĩnh đang nức nở, ôn nhu an ủi, chẳng sợ giờ phút này Tiêu Lĩnh cũng không biết hắn đang nói cái gì.
Có lẽ là nhận thấy được mình rơi vào ôm ấp quen thuộc, Tiêu Lĩnh rầm rì vài tiếng liền dừng. Nó vặn vẹo thân mình kéo vạt áo Tiêu Minh Xuyên tìm tư thế thoải mái rồi ngủ, thỉnh thoảng còn thấp thấp gọi một tiếng “Cha”.
Uống thuốc xong, nhiệt độ cơ thể Tiêu Lĩnh rõ ràng không có giảm xuống, chỉ là ngủ an ổn một chút. Xem ra phương thuốc của Hứa Đạc vẫn là có chút hiệu quả.
Nghĩ đến Tiêu Minh Xuyên ngày mai còn có chính vụ cần xử lý, Cố Du vỗ vỗ bờ vai của hắn nhẹ giọng nói:
“Bệ hạ đi ngủ đi, thần ở cùng Lĩnh Nhi.”
“Hoàng hậu khanh xem, Lĩnh Nhi bắt lấy xiêm y trẫm không bỏ ra. Nó thật vất vả mới ngủ say, nếu bây giờ thay đổi người đánh thức nó thì làm sao? Không bằng tối nay trẫm canh giữ, đêm mai lại đổi cho khanh được không?”
Tiêu Minh Xuyên cố ý bày ra một biểu tình thập phần khó xử.
Cố Du đồng ý. Bất quá cũng không về tẩm điện, trực tiếp ngủ ở trên giường phòng trong.
Nhưng Cố Du tuy rằng nằm xuống, trong đầu lại nghĩ loạn, cũng không thể ngủ. Cố Du nhớ tới Tiêu Lĩnh trước kia sinh bệnh Tiêu Minh Xuyên cũng sẽ sốt ruột, cũng nóng nảy mắng thái y, mắng người hầu hạ, nhưng trước nay sẽ không tự tay chiếu cố Lĩnh Nhi, càng đừng nói ôm nó ngủ.
Chính là từ ngày ấy Tiêu Minh Xuyên đột nhiên đi vào Khôn Ninh Cung, hắn thật sự là bắt đầu thay đổi. Hắn trở nên ôn nhu săn sóc, trở nên ôn hòa kiên nhẫn đối với Lĩnh Nhi……
Trở nên có chút Cố Du nhìn không hiểu.
Đã từng có lúc Cố Du muốn điều này, nhưng khi đặt tới trước mặt, Cố Du lại sợ hãi lên.
Dựa vào cái gì phải tin tưởng Tiêu Minh Xuyên thay đổi sẽ không lại biến đổi.
Nhưng mà…….
Lĩnh Nhi thích hắn như vậy, mình cũng……
Thích hắn như vậy……
Cố Du suy nghĩ rất nhiều đến lung tung rối loạn, không biết khi nào mới ngủ, nhưng ngủ cũng không yên ổn, giống như vừa mới ngủ liền tỉnh.
Tỉnh lại, Cố Du không kịp rửa mặt chải đầu, khoác áo choàng liền từ phòng trong chạy đến bên ngoài. Lại thấy Tiêu Minh Xuyên ôm Tiêu Lĩnh, hai phụ tử đang ngủ ngon lành.
Cố Du nghi hoặc mà nhìn về người hầu đứng phía bên cạnh, cung nữ hạ giọng nói:
“Tiểu điện hạ đã hạ sốt, bệ hạ thời điểm gần bình minh mới ngủ.”
Cố Du nghe vậy yên tâm một chút, đưa tay sờ sờ trán Tiêu Lĩnh. Tuy rằng nhiệt độ cơ thể còn có chút hơi cao, nhưng không đến mức dọa người.
Cố Du đang muốn thu hồi tay lại bị Tiêu Minh Xuyên cầm lấy, thấp giọng hỏi:
“Không mặc chỉnh tề liền chạy ra, khanh muốn sinh bệnh như Lĩnh Nhi sao?”
Nói xong kéo Cố Du ngồi xuống, cầm một góc chăn để ở trên đùi Cố Du.
Tiêu Lĩnh lúc này cũng tỉnh, xoa đôi mắt nói:
“Cha không thể sinh bệnh, cha sợ nhất uống thuốc.”
Tiêu Minh Xuyên ôm con ở trong chăn lên tiếng khen ngợi:
“Đúng đúng đúng, cha không có dũng cảm bằng Lĩnh Nhi, Lĩnh Nhi lợi hại nhất.”
Chỉ hạ sốt còn chưa đủ, còn phải phòng ngừa lặp lại.
Cũng may ký ức Hoàng đế vẫn là tương đối đáng tin cậy, không có dùng đan dược Tiết Di lưu lại cứu mạng. Nhờ các thái y nỗ lực, bệnh tình Tiêu Lĩnh lặp lại hai ba hồi, chung quy vẫn khỏe lên.
Bởi vì Tiêu Lĩnh sinh bệnh, sinh nhật Cố Du trong lúc nhất thời bị bỏ quên. Hiện giờ Tiêu Lĩnh hết bệnh rồi, Tiêu Minh Xuyên nhắc lại chuyện cũ:
“Hoàng hậu còn không đến nửa tháng, khanh đã nghĩ xong việc muốn trẫm làm chưa, quá thời hạn không được nha.”