Ánh mắt anh rơi xuống, lướt qua ngón tay thon dài của cô, như có điều suy nghĩ.
Một ngày trước khi chính thức bảo vệ luận văn, có thể gọi là nhốn nháo hoảng loạn.
Trong nhóm WeChat của lớp thi thoảng lại có tin nhắn, hỏi cách thức nộp luận văn, hỏi mẫu bìa, hỏi đóng dấu ở đâu rẻ hơn, hỏi tài liệu tham khảo của mọi người tổng cộng có mấy cái.
Bạn học đưa ra vấn đề cuối cùng còn cố ý bổ sung thêm một câu: Hạ Úc Thanh không cần trả lời.
Mọi người chơi xấu, điên cuồng chọc Hạ Úc Thanh.
Hạ Úc Thanh chính thức thuận lợi thông qua cả chuyên ngành lẫn chương trình văn bằng kép. Sau khi kết thúc, cô cảm thấy như trút được gánh nặng cùng lúc, bắt đầu có cảm giác giống như vừa kết thúc một vũ hội.
Trong một nhóm hẹn ăn cơm, có người hỏi mọi người bảo vệ đã xong hay chưa, xong rồi thì nhắn “1”.
Trong nháy mắt, toàn màn hình chỉ có “1”.
Có một chàng trai nhắn: Đây là “1” thống nhất giang sơn thịnh thế.
Rồi không biết là ai đề xuất, mọi người sôi nổi hưởng ứng, đến một quán bar gần trường học liên hoan.
Ba người trong ký túc xá cũng đi.
Lúc Hạ Úc Thanh đến nơi, Tô Hoài Cự đã tới rồi, đang ngồi với bạn anh ấy ở quầy bar uống bia.
Hạ Úc Thanh đi đến: “Hi, xin chào.”
Tô Hoài Cự cười: “Xin chào.”
Anh ấy quan sát cô một hồi: “Hôm nay cậu ăn mặc không giống ngày thường chút nào.”
“Muốn thử một vài phong cách chưa từng thử.” Hạ Úc Thanh cười nói.
Cô ngồi xuống ghế cao bên cạnh, gọi một ly nước chanh.
Hạ Úc Thanh nói chuyện phiếm với Tô Hoài Cừ: “Các cậu hôm nay bảo vệ xong rồi à?”
“Hôm trước.”
“Thế nào rồi?”
“Thông qua sau khi sửa chữa. Cậu bảo vệ xong bằng kép của cậu rồi à?”
“Đều xong rồi.”
Hạ Úc Thanh tiếp nhận ly nước bartender đưa đến: “Khi nào thì cậu ra nước ngoài?”
“Có thể là cuối tháng Bảy.”
“Đến lúc đó các cậu đều đi rồi, chỉ còn mỗi tôi ở lại Nam Thành.”
Tô Hoài Cừ cười nói: “Dựa theo tính cách của cậu, ở đâu mà không kết thêm được bạn mới chứ?”
“Sao mà giống nhau được. Cậu cũng thấy tôi đi thực tập mấy lần cũng có kết thêm được bạn mới đâu, hơn nữa, tôi cảm thấy sau này vào xã hội rồi, có rất nhiều chuyện không còn đơn giản như vậy nữa.”
Tô Hoài Cự nói: “Sau này tôi tốt nghiệp rồi chắc chắn sẽ trở về. Đến lúc đó còn phải nhờ cậu quan tâm đấy.”
“Về lại Nam Thành làm việc á?”
“Còn xem tình hình thế nào đã. Cũng có khả năng học xong tiến sĩ sẽ trở về, tranh thủ ở lại trường dạy học.”
Hạ Úc Thanh cười nói: “Khi đó chắc là nữ thần của cậu cũng phải kết hôn rồi.”
Gương mặt Tô Hoài Cừ đau khổ: “…… Cho nên chỉ dám làm nghiên cứu sinh.”
“Nói xem, tốt nghiệp rồi thì không còn là giáo viên với học sinh nữa chứ?”
Tô Hoài Cừ chần chờ mà “ừm” một tiếng.
Hạ Úc Thanh huých nhẹ khuỷu tay Tô Hoài Cự: “Không muốn thử một lần sao? Ít nhất đánh dấu sự tồn tại đi đã chứ. Biến số trong hai năm quá nhiều rồi.”
“Ý cậu là……”
Hạ Úc Thanh cười nói: “Lễ tốt nghiệp! Hôm đấy cô ấy chắc chắn cũng ở đó, ấn tượng nhất định cũng rất sâu sắc.”
“Cậu làm tôi cảm nhận được……” Tô Hoài Cừ cười giơ ngón tay cái: “Người biết yêu có khác, có thể hướng dẫn tôi rồi đấy.”
“Cảm ơn.”
Mười giờ rưỡi tối, Lục Tây Lăng tới quan bar đón Hạ Úc Thanh.
Sau khi đến, đi quanh một vòng mới phát hiện cô đang ngồi ở quầy bar. Trang phục màu đen, áo ngắn, váy dài nửa người và một đôi bốt cổ thấp, đôi chân thả xuống cạnh ghế, thẳng tắp lại thon dài. —Đọc full tại Truyenfull.vn—
Khi Lục Tây Lăng đi tới, cũng không lên tiếng.
Một lát sau, cô cúi đầu nhìn điện thoại, dường như đang xem có WeChat mới hay không, lúc giương mắt, lơ đãng đảo qua bên cạnh, dừng một chút, mới quay đầu nhìn lại.
Trong ánh đèn, bọn họ nhìn nhau.
Hạ Úc Thanh cười trước: “Chào anh, tôi có thể mời anh một ly rượu chứ?”
“Tất nhiên. Em gọi đi.”
Hạ Úc Thanh liền nói với bartender: “Vậy cho tôi một ly Campari Calpis đi.”
Lục Tây Lăng nhướng mày: “Chỉ có trẻ con mới uống một loại đồ uống.”
Lục Tây Lăng không ngồi, đứng cạnh cô, đưa lưng dựa vào quầy bar: “Có người tìm em bắt chuyện không?”
“Anh đoán xem?” Cô cười.
Rượu pha chế xong, Lục Tây Lăng lại không uống, bởi vì anh lái xe đến đây.
Hạ Úc Thanh uống hai ngụm hết ly, nhảy xuống khỏi ghế, đi qua chào hỏi Trình Thu Địch cùng Phương Ly, rồi đi trước với Lục Tây Lăng.
Mười phút lái xe.
Xe chạy vào gara, hai người đi vào từ cửa phụ.
Hạ Úc Thanh lập tức đi đến phòng bếp lấy nước uống.
Lục Tây Lăng đi theo, nắm lấy cổ tay cô, uống một ngụm nước trong cốc của cô.
Dưới ánh đèn, cô thuần khiết như một đóa ngọc lan, môi tô son đỏ, bị nước thấm vào, là một loại xinh đẹp khiến người ta nảy sinh dục vọng dẫm đạp.
Lục Tây Lăng hơi nheo mắt.
Hạ Úc Thanh uống nước, nói: “Buổi tối hôm nay, lớp học có đứa con trai nói với em, trước đây không nhìn kỹ, hóa ra em cũng rất xinh đẹp.”
Lục Tây Lăng nhướng mày: “Em trả lời thế nào?”
“Em nói, em chả quan tâm bọn họ nghĩ ra sao. Bởi vì có người ngay cả khi em không hề xinh đẹp, cũng rất thích em rồi.”
“Phải không? Ai thế?” Lục Tây Lăng cười hỏi.
“Là ai đây……” Cô cũng cười.
Vừa dứt lời, Lục Tây Lăng bỗng dưng vươn tay cướp lấy chiếc cốc trong tay cô, đặt lên bàn bếp, cánh tay ôm eo cô, kéo người ra trước mặt mình: “Cố ý?”
“Cái gì?”
“Quần áo này.”
“Đúng thế. Muốn để cho anh xem… Đẹp không?”
“Như thế nào cũng đẹp…” Tiếng của Lục Tây Lăng trầm thấp, cúi đầu cắn cánh môi đỏ kia.
Chiếc váy nửa người của Hạ Úc Thanh vẫn luôn giữ nguyên, kể cả khi bọn họ trở lại phòng ngủ, trên chiếc sô pha đơn kia, anh kêu cô ngồi trên người anh, hay là để cô quỳ trên ghế sô pha, còn anh ở phía sau cô.
Một chút cồn là có thể phát huy tác dụng rất lớn, cảm giác xấu hổ dường như vợi bớt. Anh dỗ dành cô, kêu cô nói những lời bình thường cô sẽ chẳng bao giờ nói.
Một ngọn lửa bùng cháy mãnh liệt.
Lục Tây Lăng đốt bật lửa, châm một điếu thuốc, hít một hơi, cánh tay đưa ra xa.
Hạ Úc Thanh vần còn ngồi trên đùi anh, nằm trên vai nhẹ nhàng hít thở. Quần áo anh vẫn tương đối chỉnh tề, chỉ bảo cô kéo xuống một cái nút áo. Mặt vải áo sơ mi phả ra nhiệt độ âm ấm của cơ thể.
Hạ Úc Thanh nhẹ giọng nói: “Thật ra hôm nay em hơi buồn.”
“Sao thế?”
“Những buổi hội họp như ngày hôm nay, có phải là sau này sẽ rất khó đông đủ như vậy không?”
“Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn.”
“Em biết, nhưng mà…… Lúc sau còn có một buổi tối liên hoan với lớp nữa, em sợ lúc đó sẽ không cầm được nước mắt mất.”
“Khóc cũng không có vấn đề gì mà.” Bàn tay Lục Tây Lăng đặt sau lưng cô, nhẹ nhàng nói.
“Có lẽ đối với một số người mà nói, chỉ là bốn năm học đại học, nhưng đối với em… Mọi người đều tốt như vậy mà.”
Đây là lần đầu tiên cô chạy về phía thế giới rộng lớn, không đơn giản chỉ là khung cảnh rực rỡ lung linh nơi thành thị, mà còn có rất nhiều người, bạn cùng phòng, bạn cùng trường, bạn bè, người yêu…
Là thân thiện, bao dung, tin tưởng và tình yêu.
Chim non luôn quyến luyến khi rời tổ.
Lục Tây Lăng cúi đầu, dựa gần vào lỗ tai cô, trầm giọng nói: “Anh sẽ luôn ở bên em.”
Hạ Úc Thanh nằm trong lòng anh, gật đầu: “Nói lời phải giữ lấy lời đấy nhé.”
“Đối với em, anh tuyệt đối sẽ không nuốt lời.”
Bầu trời ngày tốt nghiệp rất quang đãng.
Dưới yêu cầu của bạn gái, Lục tổng “Cố mà làm” mà “Bớt thời gian” “Vui lòng nhận cho” tham gia.
Tựa hồ đều là người mặc trang phục cử nhân, đi qua khuôn viên trường, nói chuyện và chụp ảnh chung với nhau.
Lục Tây Lăng làm theo lời trên WeChat, đi tới thư viện trường.
Trên bậc thềm cửa lớn, Hạ Úc Thanh đang chụp ảnh cùng bạn bè, người bên cạnh sắp xếp tổ hợp nhiều lần, lần nào cũng có cô, hoàn toàn có thể thấy được nhân duyên cô rất tốt.
Lúc này, có một chàng trai quen thuộc đi qua.
Ngay lúc hai người sóng vai chụp ảnh, Lục Tây Lăng vẫn luôn đứng quan sát, cuối cùng lại cất bước đi đến bậc thang.
Anh nhét bó hoa vào trong lòng Hạ Úc Thanh: “Không chụp ảnh với anh à?”
Hạ Úc Thanh vui mừng nhận lấy: “Anh đến rồi!”
Lục Tây Lăng liếc mắt Tô Hoài Cự: “Sao vậy? Tôi tới không đúng lúc à?”
Tô Hoài Cự: “…”
Lục Tây Lăng lại hỏi: “Hai người chụp xong rồi?”
Hạ Úc Thanh: “Chưa đâu.”
Lục Tây Lăng lùi ra phía sau một bước: “Vậy chụp trước đi.”
Anh không kiên nhẫn chờ cho hai người chụp ảnh xong, đi lên lập tức ôm bả vai Hạ Úc Thanh, quay về phía ống kính.
Đảo mắt liếc nhìn Hạ Úc Thanh đang ôm bó hoa cười xán lạn, thấp giọng nói: “Gần chút nữa đi.”
Hạ Úc Thanh ghé sát đầu lại.
“Tách.” Ảnh đã chụp xong.
Sau đó, toàn bộ các giáo sư vào sinh viên của trường tập trung ở sân vận động, tiến hành lễ tốt nghiệp. —Đọc full tại Truyenfull.vn—
Sinh viên tốt nghiệp khóa này có hơn bảy ngàn người, chỉ riêng việc phân ngành đã là một việc lớn rồi.
Lục Tây Lăng đứng ở hàng ghế khán giả cuối cùng, vẫn luôn kiên nhẫn chờ tới lúc Hạ Úc Thanh lên sân khấu, giơ camera quay lại toàn bộ quá trình.
Trong sân vận động quá nóng, anh rời khỏi sân trước, lúc đi ra ngoài còn nhớ gửi tin nhắn cho Hạ Úc Thanh, nói ra ngoài chờ cô.
Không lâu sau, Hạ Úc Thanh và bạn cùng phòng của cô đi ra, theo bậc thang đi xuống.
Lục Tây Lăng một tay cầm túi chờ ở trước pho tượng phía dưới, nhìn cô từng bước đến gần.
Các cô đang nói chuyện về bầu trời.
Mà Hạ Úc Thanh lúc này bỗng nhiên giương mắt, ánh mắt lướt qua khoảng cách không xa lắm nhìn vỀ phía anh, cười giơ giấy chứng nhận và hoa hướng dương anh tặng trong tay, vẫy vẫy.
Anh nhìn cô, cũng không kìm được mà nở nụ cười.
Bó hoa màu cam sáng chiếu vào trong mắt cô.
Mà cô ở trong mắt anh, nhảy nhót như những ánh lửa.
Đi đến trước mặt, Hạ Úc Thanh ngại ngùng cười nói: “Lát nữa bọn em còn muốn tập trung đi liên hoan.”
“Đi đi.”
“Vậy buổi tối em đến tìm anh.”
Lục Tây Lăng gật đầu, lại vươn tay, cướp lấy tấm bằng tốt nghiệp trong lòng cô: “Anh sẽ lấy cái này trước, chờ chủ nhân tới chuộc.”
Buổi chiều bận rộn xong, Lục Tây Lăng đến Thanh Mi Uyển.
Hơn chín giờ rưỡi tối, Hạ Úc Thanh trở về, trên người còn mang theo mùi khói nồng. Có lẽ buổi tối cô đi ăn thịt nướng với vài người bạn có quan hệ tốt trong lớp.
Lục Tây Lăng đã rửa mặt xong, đang ngồi trong thư phòng, dùng laptop xử lý vài văn kiện.
Trong chốc lát, có tiếng người gõ cửa.
Vừa giương mắt nhìn, Hạ Úc Thanh đang đứng ở cửa, hiển nhiên đã tắm rửa xong, thay sang bộ váy ngủ, trong tay cầm sổ sách của cô.
Cô đi tới trước bàn làm việc, mở sổ ra, đẩy về phía anh: “Nhờ anh một chuyện.”
«Ừa?
“Có thể giúp em viết một đoạn văn tốt nghiệp không?”
«… Bạn nhỏ à, em là người của thời đại nào rồi???
“Đi mà.”
›
Lục Tây Lăng cầm lấy cuốn sổ: “Em không sợ anh xem được những nội dung đằng trước à??
“Anh sẽ không.” Hạ Úc Thanh cười nói.
Lục Tây Lăng cầm bút máy, giương mắt nhìn cô: “Anh viết cũng được thôi, em ra ngoài đi, đừng đứng trước mặt anh.”
“Được!”
Hạ Úc Thanh quay lại phòng khách, bật TV lên.
Đợi khoảng nửa tiếng, Lục Tây Lăng từ trong thư phòng đi ra, nhẹ nhàng nói: “Được rồi.”
Hạ Úc Thanh lập tức đứng dậy: “Bây giờ em có thể đi xem luôn sao?”
“Có thể.”
Hạ Úc Thanhđi tới, lức đi qua bêtt người Lục Tây Lăng, ánh xoa nhẹ đầu cô.
“Anh đi đâu thế??
Lục Tây Lăng nói: “Hút một điếu thuốc.”
Cuốn sổ cô đặt trên bàn thư phòng, bên trong kẹp cây bút máy của Lục Tây Lăng.
Cô mở ra xem, chữ viết vừa cứng cáp vừa tiêu sái, còn mang theo mùi hương mực nhàn nhạt.
“Thanh Thanh:
Chúc mừng em tốt nghiệp.
Anh không biết nên lấy thân phận là người lớn tuổi trong nhà, hay là lấy thân phận là người yêu em, viết xuống đoạn ký ngữ này, bởi vì anh thường xuyên mang loại cảm tình trộn lẫn từ hai thân phận đối với em. Em thường xuyên nói em rất may mắn, thật ra đây là may mắn của anh.
Trước khi em xuất hiện, anh luôn bị che khuất bởi cảm giác tội lỗi, oán hận và sự khô khan, cảm thấy mình sắp bị chính bản thân biến thành một con quái vật chỉ biết đến lợi ích. Anh không tin vào các mối quan hệ thân mật, không cho rằng sẽ có ai có thể ở lại cuộc sống của anh lâu dài, cũng không muốn bất cứ ai xâm phạm vào cuộc sống riêng tư của anh.
Sự xuất hiện của em là ngẫu nhiên.
Mà giờ phút này anh nguyện ý duy tâm tin tưởng là ý trời.
Em đã làm anh phá vỡ định kiến, nhìn thấy sức mạnh của bản thân, và cả sự tự do trong linh hồn.
May mắn nhất chính là, em đã dành niềm tin tưởng vô hạn vào mặt tốt của anh, mà anh dường như cũng không thể phụ niềm tin tưởng của em, vứt bỏ thành kiến, vứt bỏ sự kiêu ngạo vốn có, trở thành một “người tốt” thật sự.
Như vậy, em xứng đáng được hưởng hết thảy.
Em xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp nhất trên thế giới. Anh chúc em: Vĩnh viễn luôn tự do để hướng về phía trước:
p/s: Anh đã nói với em, anh vẫn luôn mâu thuẫn, tựa như giờ phút này.
Anh hy vọng em có thể tung cánh bay cao bay xa, nhưng cũng lại ích kỷ chỉ muốn cột chặt em bên mình.
Anh không biết bây giờ nói cho em có là quá sớm hay không, nên anh sẽ đưa quyền lựa chọn cho em.
Em hãy mở ngăn kéo bên phải ra.
Nếu em bằng lòng, mời em đến vườn hoa tìm anh.”
Tay Hạ Úc Thanh gập cuốn sổ lại, theo lời mở ngăn kéo ra.
Cô lập tức sửng sốt.
Bên trong đó là một chiếc hộp nhung đen đề lên một tấm thiệp trắng tinh.
Cô do dự một chút, thu bàn tay hướng về phía cái hộp lại, cầm lấy tấm thiệp trước.
“Thanh Thanh, lấy anh nhé.”
Lục Tây Lăng hít một hơi thuốc, nhìn trước mắt vườn hoa hoang vu
trước mắt.
Muộn nhất là một tháng sau, phải tìm được người chăm sóc cho khu vườn này.
Dù cho là hoa hồng, hay là rau dưa. Chỉ cần cô thích.
Anh thong thả dạo bước, không chịu thừa nhận, giờ phút này bản thân đang vô cùng căng thẳng:
Vài phút qua rồi?
Xem xong rồi sao?
Hay còn chưa muốn quyết định?
Cánh cửa phía sau vườn hoa “kẽo kẹt” một tiếng.
Lục Tây Lăng ngẩn ra, đột nhiên quay đầu lại.
Hạ Úc Thanh cầm tấm thiệp và chiếc hộp nhung đen, đứng ở dưới ánh đền.
Đôi mắt mỉm cười của cô sáng ngời như những ngôi sao.
Liếc mắt nhìn anh, cứ như đã vượt qua trăm núi ngàn sông.
Liếc mắt nhìn anh, cứ như đã vượt qua trăm núi ngàn sông.
Sau cùng; Hạ Úc Thanh kẹp ảnh chụp chung với Lục Tây Lăng vào trang này, kết thúc một ngày trong cuốn nhật ký của mình:
Cả đời em không có thăng trầm bay bổng, chỉ có anh là hẻm núi với bao khúc lượn và quanh co.
Hoàn chính văn