Hoàng Đế gật đầu: “Đúng.”
Nhưng Tiết Tĩnh Xu đột nhiên lại lắc đầu: “Ta không muốn…… Ta không muốn Hoàng Thượng làm trượng phu của ta.”
Biểu tình trên mặt Hoàng Đế bỗng nhiên đình trệ, quanh thân chợt có luồng khí lạnh ùa tới.
Hắn cúi đầu nhìn người bị hắn ôm vào trong ngực, lại ngoài ý muốn nhìn thấy một khuôn mặt nước mắt lưng tròng.
Hắn trầm mặc đối diện với Tiết Tĩnh Xu.
Tiết Tĩnh Xu chớp chớp mắt, nước mắt từng giọt rơi xuống.
Cuối cùng, vẫn là Hoàng Đế đầu hàng trước, lau đi nước mắt hai bên thái dương của nàng, nhẹ giọng hỏi: “Ta còn chưa tức giận, sao nàng ngược lại khóc trước vậy?”
Tiết Tĩnh Xu hít hít cái mũi, nghẹn ngào nói: “Ta không muốn Bệ hạ làm trượng phu của ta, bởi vì sau này Bệ hạ còn phải làm trượng phu của rất nhiều rất nhiều người khác, nhưng mà ta chỉ có một người là hắn.”
Hoàng Đế lại sửng sốt một chút, dùng ống tay áo nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên đôi mi nàng: “Là ai nói với nàng sau này ta muốn cưới những người khác?”
Tiết Tĩnh Xu khụt khịt một tiếng: “Tất cả mọi người đều nói như vậy. Hơn nữa, Hoàng Thượng vốn dĩ sẽ phải cưới rất nhiều rất nhiều nữ nhân.”
Hoàng Đế nói: “Bọn họ lừa gạt nàng, không có rất nhiều rất nhiều người khác, chỉ có một mình nàng. Nàng chỉ có ta, ta cũng chỉ có nàng.”
Tiết Tĩnh Xu ngừng khóc, một đôi mắt vừa được nước mắt tẩy rửa, so vừa rồi càng thêm sáng ngời.
Nàng nhìn Hoàng Đế không chớp mắt, ủy khuất nói: “Người không có gạt ta?”
Hoàng Đế nói: “Ta chưa từng lừa gạt Hoàng Hậu.”
Tiết Tĩnh Xu lại chu miệng, “Tối hôm qua người đã gạt ta. Người nói một lát sẽ tốt hơn, nhưng chờ ta ngủ rồi người cũng còn không có dừng.”
Hoàng Đế á khẩu không trả lời được, “…… Chuyện đó không tính. Ngoại trừ những lúc ở trên giường, có khi nào ta đã lừa gạt nàng chưa?”
Tiết Tĩnh Xu cố sức nghĩ lại, hình như thật sự không có, cuối cùng nàng thành thật lắc đầu.
Hoàng Đế nói: “Như vậy thì đúng rồi, sau này cũng như vậy. Hoàng Hậu không cần nghe người khác nói, chỉ nghe ta nói là được. Bọn họ sẽ lừa nàng, nhưng ta sẽ không lừa nàng, nàng cũng…… Không nên gạt ta.”
Tiết Tĩnh Xu lập tức nói: “Ta chưa từng lừa gạt người.”
Hoàng Đế nhẹ nhàng gật đầu: “Ta tin tưởng Hoàng Hậu.”
Tiết Tĩnh Xu an tâm, ngáp một cái: “Ta có hơi mệt rồi.”
Hoàng Đế nói: “Còn chưa thể ngủ, uống một ít canh giải rượu trước, nếu không chờ ngày mai tỉnh lại thì Hoàng Hậu sẽ bị đau đầu.”
Tiết Tĩnh Xu tội nghiệp nhìn hắn: “Nhưng mà ta không đói bụng.”
Hoàng Đế nói: “Vậy lại bồi ta nói chuyện một chút.”
Tiết Tĩnh Xu đành phải đáp ứng: “Người muốn nói gì?”
Hoàng Đế nói: “Ta chưa bao giờ gọi khuê danh của Hoàng Hậu. Khi nàng còn ở Tiết phủ, người trong nhà xưng hô với nàng thế nào?”
Tiết Tĩnh Xu suy nghĩ, nói: “Trưởng bối có đôi khi gọi ta là Xu nhi, đôi khi kêu Tĩnh Xu. Còn bọn nha hoàn gọi ta là Tam cô nương, Liễu Nhi kêu ta tiểu thư. Người trong cung gọi ta nương nương, chỉ có Bệ hạ kêu ta Hoàng Hậu.”
Hoàng Đế không muốn gọi giống mọi người, vì thế nói: “Vậy sau này ta vẫn tiếp tục gọi nàng là Hoàng Hậu đi.”
Tiết Tĩnh Xu hỏi hắn: “Còn người? Người khác xưng hô với người như thế nào?”
Hoàng Đế nói: “Khi còn nhỏ có người gọi ta Lục Hoàng tử, có người kêu ta lão Lục. Sau này, bọn họ đều gọi như Hoàng Hậu, kêu ta là Hoàng Thượng, Bệ hạ.”
Tiết Tĩnh Xu nhíu mày nói: “Vậy là ta bắt chước bọn họ rồi.”
“Ừm” Hoàng Đế nói: “Nếu Hoàng Hậu cảm thấy không hài lòng, những lúc như hiện tại cũng có thể gọi thẳng tên ta.”
Nếu như hiện tại Tiết Tĩnh Xu còn tỉnh táo, tất nhiên sẽ nói không dám. Nhưng mà hiện tại, nàng lại tò mò hỏi: “Vậy tên húy[1] của Bệ hạ là cái gì? Ta còn chưa biết.”
[1] Tên húy ( 名諱) hay tục danh, tên thật là một trong những tên gọi của con người trong nền văn hóa Á Đông, được cha mẹ đặt cho từ khi còn nhỏ. Thời cổ, người ta quan niệm dùng húy để gọi người khác là một chuyện vô lễ, chỉ có vua chúa cùng với các trưởng bối gần gũi mới được gọi thẳng tên húy.Hoàng Đế nói: “Đại Diễn quốc họ Chử, ta tên một chữ một Diệu, nhật tinh ẩn diệu chi diệu(*).”
(*) Ngôi sao chiếu sáng như mặt trời.
Tiết Tĩnh Xu thử gọi: “Chử Diệu.”
Hoàng Đế gật đầu.
Tiết Tĩnh Xu vui sướng mà vỗ tay, lại gọi một lần: “Chử Diệu!”
Hoàng Đế lại gật đầu.
Tiết Tĩnh Xu lại bất mãn nói: “Sao người không đáp lại ta?”
Hoàng Đế đành phải nói: “Thỉnh Hoàng Hậu gọi lại một lần.”
Tiết Tĩnh Xu lại nói: “Chử Diệu.”
Hoàng Đế mở miệng lên tiếng.
Tiết Tĩnh Xu vỗ vỗ tay, hai chân thật vui vẻ mà lúc ẩn lúc hiện: “Thật tốt, thật tốt!”
Hoàng Đế cúi đầu hỏi nàng: “Thật tốt cái gì?”
Tiết Tĩnh Xu bụm mặt, thần thần bí bí: “Không nói cho người biết.”
Hoàng Đế nhéo nhéo mũi nàng.
Bỗng nhiên trong lòng hắn vừa động, bịa đặt láo toét nói: “Hoàng Hậu cũng biết, nương tử của những gia đình bình thường cũng không gọi thẳng tên trượng phu, mà gọi giống như gọi huynh trưởng vậy, Hoàng Hậu cũng nên xưng hô với ta như vậy.”
Tiết Tĩnh Xu hiếu kỳ nói: “Là gọi ca ca?”
Hoàng Đế gật đầu khẳng định: “Phải.”
Tiết Tĩnh Xu không nghi ngờ gì hắn, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái: “Nhà ta cũng có vài vị ca ca, tuy không thường gặp bọn họ, nhưng mà Bệ hạ muốn trở thành ca ca, chuyện này cũng thật kỳ lạ.”
Hoàng Đế liền nói: “Không phải chỉ cần gọi ca ca, mà là xưng hô một chữ trong tên lại thêm ca ca.”
Tiết Tĩnh Xu nghĩ nghĩ, do dự kêu một tiếng: “Diệu ca ca?”
Thanh âm nàng gọi mềm mại giòn tan, dung mạo xinh đẹp, một đôi mắt cực kỳ hồn nhiên.
Tổ hợp mâu thuẫn như vậy xuất hiện trên người nàng, lại thêm một câu Diệu ca ca, Hoàng Đế nghe được cả người đều ngẩn ra một chút.
Hắn bỗng nhiên mở mắt, hắng giọng, sau đó mới từ từ quay lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn Tiết Tĩnh Xu, nhẹ giọng nói: “Lại gọi một lần.”
Tiết Tĩnh Xu nghiêng nghiêng đầu: “Diệu ca ca.”
Hoàng Đế trong cổ họng giật giật, mới vừa rồi vì hắng (giọng) quá nên giọng nói có chút hơi khàn: “Lại gọi một lần.”
Tiết Tĩnh Xu nhăn mũi, tuy rằng khó hiểu, nhưng gọi một tiếng.
Hoàng Đế lại nói: “Lại gọi một lần.”
Tiết Tĩnh Xu rốt cuộc cũng không kiên nhẫn nữa, cuộn chăn lại, xoay người đưa lưng về phía hắn: “Không gọi, ta mệt rồi, muốn ngủ.”
Hoàng Đế lại ôm nàng qua, nói: “Trước tiên phải uống canh giải rượu đã.”
Tiết Tĩnh Xu vẻ mặt đau khổ: “Không muốn uống.”
Hoàng Đế nói: “Vậy lại gọi một lần.”
Tiết Tĩnh Xu lập tức trừng mắt mắt nhìn hắn, lên án nói: “Người thật xấu! Vẫn luôn bắt ta gọi mãi, nhưng khi ta gọi người lại không trả lời ta!”
Hoàng Đế nói: “Bây giờ ta sẽ trả lời nàng.”
Tiết Tĩnh Xu nhìn hắn có chút nghi hoặc, nhưng vẫn nói: “Diệu ca ca.”
“Ta ở đây.” Hoàng Đế nói.
***
A Cảnh: tận tới bây giờ mới biết tên. Tội nghiệp anh (ノ´ з “)ノ