– Thôi đi! Đừng tưởng rằng làm chồng của Nhược Khê là giỏi, chúng tôi quen nhau đã bảy, tám năm, anh vốn chẳng hiểu gì cả!
– Tôi chỉ biết là, nếu cô còn lớn tiếng như vậy, bà xã bảo bối của tôi sẽ bị cô đánh thức.
Dương Thần bất đắc dĩ giơ tay ra hiệu khẽ tiếng.
Mạc Thiện Ny lập tức che miệng, trừng mắt hạ giọng nói:
– Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao Nhược Khê lại kiên quyết không chịu sa thải anh, ra là không thể sa thải…
– Đó là do tôi thật sự có năng lực làm việc.
Dương Thần nháy mắt với Mạc Thiện Ny:
– Tiểu thư đừng quên cuối tháng chia hoa hồng cho tôi, tôi đã đòi lại bốn trăm ngàn.
Nhắc đến việc này, Mạc Thiện Ny trong lòng nén giận, hừ lạnh một tiếng, không hề để ý tới Dương Thần, kéo ghế dựa ngồi xuống bên cạnh giường, không nói gì nữa.
Đứng bên cạnh chuẩn bị đồ đạc, vú Vương nhìn thấy cảnh tượng này, cũng chỉ biết than thở.
Đêm khuya không có tiếng động, ánh trăng như một dòng suối trong vắt, chiếu xuyên qua cửa sổ chảy vào phòng bệnh, mọi vật đều tĩnh lặng, yên bình.
Đã nửa đêm, vú Vương chuẩn bị xong hết áo quần và đồ dùng hàng ngày, do dự một lúc rồi quyết định quay về biệt thự Long Cảnh Uyển chờ đợi, dù sao cũng phải có người trông nom khu nhà lớn như vậy, chuẩn bị những việc thường ngày. Trong viện cũng có chuyên viên chăm sóc đặc biệt, ban ngày có thế đến thăm Lâm Nhược Khê, buổi tối cũng không cần thiết ngủ lại.
Trong phòng bệnh, ngoại trừ Lâm Nhược Khê đang ngủ say, chỉ có Dương Thần và Mạc Thiện Ny hai người ngồi bên giường, trầm mặc không nói gì.
Sau đó một lúc lâu, Mạc Thiện Ny thật sự không chịu nổi bầu không khì trầm lặng như vậy, nói:
– Làm sao anh lại kết hôn được với Nhược Khê, cô ấy vẫn chưa nói với tôi.
– Vốn không định hoàn toàn công khai, giờ cô đã biết, hy vọng cô không nói cho mọi người trong công ty.
– Tôi không phải người ba hoa, tôi là chị em tốt của Nhược Khê. Nhưng thật ra, anh đột nhiên xuất hiện, lại trở thành chồng của Nhược Khê, có phải anh có ý đồ gì không?
Dương Thần mỉm cười nói:
– Nghe vú Vương nói, hai người từ nhỏ đã quen nhau, cô hẳn là phải rất quen thuộc với cô ấy.
– Đúng vậy, lúc tôi còn nhỏ, chính nhờ bà nội của Nhược Khê, cũng là Chủ tịch đã tài trợ giúp tôi, mới có tôi hôm nay. Nhược Khê là chị em tốt của tôi, cũng là cốt nhục của ân nhân tôi, tôi tuyệt đối không cho phép anh làm tổn thương cô ấy.
Dương Thần không để ý đến ánh mắt đề phòng của Mạc Thiện Ny, tiếp tục nói:
– Nếu hai người quen nhau lâu vậy, cô cảm thấy là Nhược Khê hay cô thông minh hơn?
– Cô ấy thông minh, tuy rằng tôi không muốn thừa nhận, nhưng từ nhỏ đến lớn, cô ấy xác định làm gì thi cũng tốt hơn tôi, tôi chỉ muốn làm tốt bổn phận của mình, giúp cô ấy chia sẻ công việc.
Mạc Thiện Ny trợn mắt liếc Dương Thần một cái, nói.
– Vậy cô cảm thấy việc mà cô nghĩ ra được cô ấy sẽ không nghĩ được? Tôi và cô ấy kết hôn, tôi có lý do của tôi, cô ấy có lý lẽ của cô ấy, không liên quan gì đến cô.
Dương Thần nói.
Mạc Thiện Ny nghiến răng:
– Không nói thì thôi, toàn là ngụy biện, mắng người thô tục! Đừng tưởng làm chồng của Nhược Khê mà tôi không trị được anh, dù thế nào tôi vẫn là sếp của anh đấy!
Dương Thần lắc đầu đứng lên:
– Tôi chỉ là ngẫu nhiên chơi trò chơi IQ cao, lúc nhàn rỗi cùng các em gái tâm sự, làm chuyên gia tâm lý, cô đừng gây phiền toái cho tôi, tôi cũng không đụng đến cô. Giờ cũng muộn rồi, ngày mai tôi còn có việc, Mạc tiểu thư nếu muốn về nhà tôi có thể tiễn một đoạn đường, nếu muốn ở lại, cẩn thận kẻo cảm lạnh.
Nói xong, hắn cười quái dị liếc nhìn Lâm Nhược Khê rồi đi ra khỏi phòng không quay đầu lại.
Mạc Thiện Ny vẫy bàn tay trắng như phấn về phía Dương Thần vài cái, quả muốn dậm chân mắng to vài câu, nhưng cuối cùng vẫn là nhẫn nhịn.
Đợi Dương Thần đi không bao lâu, Mạc Thiện Ny thở dài một hơi, cảm thấy vì loại người này mà tức giận thì không đáng, giơ tay cầm lấy một bàn tay ngọc ngà trên giường bệnh của Lâm Nhược Khê, nhẹ giọng thì thầm:
– Nhược Khê, sao cậu lại chọn cái tên vô lại như vậy làm chồng, cho dù là để ngụy trang, gạt người, cũng không nên chọn hắn, không nên tra tấn mình như vậy.
– Thật ra cũng không đến nỗi…
Mạc Thiện Ny sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên đã thấy Lâm Nhược Khê không biết từ lúc nào đã mở mắt ra, tuy sắc mặt mệt mỏi nhưng cuối cùng cũng đã tỉnh lại, ánh mắt dịu dàng nhìn Mạc Thiện Ny.
– Nhược Khê, cậu tỉnh rồi?
Mạc Thiện Ny có chút vui bất ngờ.
Lâm Nhược Khê thản nhiên cười, có vẻ rõ ràng rất thân thiết với Mạc Thiện Ny.
– Anh ta vừa đi tớ liền tỉnh lại.
– Chẳng lẽ cậu tỉnh lại rồi nhưng cố ý chờ hắn đi à?
Mạc Thiện Ny dở khóc dở cười.
– Anh ta còn ở đây tớ không dám tỉnh lại.
Lâm Nhược Khê trong mắt hiện lên vẻ phức tạp, không nói nhiều thêm nữa, lại nhắm mắt yên tĩnh.