Mà ở đầu dây bên kia, bởi vì có thời gian chênh lệch nên bây giờ ở nước Anh chính là buổi chiều.
Cố Thành Trung im lặng nhìn chằm chằm điện thoại trong tay, thậm chí trà cũng đã lạnh.
Sắc mặt của anh rất khó coi, nhíu mày nhắn trán. Cố Thành Trung cầm điện thoại lên rồi lại để xuống, rồi lại cầm lên, cứ thế lặp lại mấy chục lần.
Chi tiết này đã bị một cô gái thanh nhã ngồi đối diện nhìn thấy, cô ta uống một ngụm hồng trà rồi cất tiến: “Là vợ sắp cưới của anh gửi à?”
“Ừ, nhưng tôi không biết nên trả lời như thế nào.” Cố Thành Trung nở một nụ cười đầy chua chát, anh nói tiếp: “Nói ra không sợ cô cười, tôi cũng đã lớn tuổi rồi nhưng lại giận dỗi với một cô nhóc mười tám tuổi, lại còn bối rối như thế này. Đúng là càng sống càng thụt lùi mà.”
“Sao cười chứ, trước mặt tình yêu thì cho dù anh có ba mươi tám tuổi cũng sẽ trở nên như một cậu nhóc mà thôi. Thành Trung, đúng là trong giới kinh doanh anh là một nhân vật hô mưa gọi gió, nhưng trên phương diện tình cảm thì anh vẫn nên cố gắng hơn. Con gái là để yêu chiều chứ không phải để cãi nhau.”
“Vì tôi sợ mình sẽ cãi nhau với cô ấy nên mới không dám trả lời. Tính cách của tôi không được tốt nhưng không thể nào ác miệng với cô ấy được. Tôi chỉ sợ mình lỡ miệng rồi khiến cho cô ấy nghĩ mình rất tàn nhẫn. Cô nói xem, cô nhóc mười tám tuổi sẽ thích một người như tôi sao?”
Cố Thành Trung đã tự hỏi mình không chỉ một lần, nhưng anh không hề đạt được một đáp án khẳng định.
Nếu có một người nói Hứa Trúc Linh chọn anh và từ chối Ngôn Phúc Lâm thì anh chắc chắn sẽ đặt vé máy bay trở về ngay lập tức.
Nhưng ngay chính anh cũng đang chất vấn mình.
Một người đàn ông luôn có nhiều mưu kế nay lại đột nhiên trở nên lo được lo mất, thiếu tự tin là một chuyện rất đáng sợ.
“Anh có thể bỏ mặt nạ xuống được không? Tôi sẽ nói cho anh biết là cô nhóc mười tám tuổi có yêu anh hay không.” Ôn Thanh Hoàn cười nhẹ rồi nói.
“Được rồi, tôi đã biết đáp án.”
Cố Thành Trung lắc đầu một cái, anh chống tay lên trán, tay còn lại thì vuốt vuốt màn hình điện thoại.
Cuối cùng Cố Thành Trung vẫn không kiềm chế được mà trả lời tin nhắn của Hứa Trúc Linh.
“Anh sẽ cố gắng kết thúc công việc một cách nhanh nhất. Em cố gắng chăm sóc bản thân cho tốt, đừng để gầy. Khi anh về sẽ kiểm tra đó.”
Trong những câu chữ này không hề có chút giận dỗi nào. Cố Thành Trung cũng không muốn nhắc tới chuyện của Ngôn Phúc Lâm, anh sợ mình sẽ nổi điện.
Mà Hứa Trúc Linh ở nhà đã sắp xếp hành lý xong xuôi, khi cô nhìn thấy tin tức này thì thở dài nhẹ nhõm.
Xem ra Cố Thành Trung cũng không phải là vì tức giận mới đi ra nước ngoài, là thật sự có công tác.
Nhìn dòng tin nhắn này thì dường như anh cũng không có giận cô.
“Anh cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt, em và Ngôn Phúc Lâm không phải như anh nghĩ đâu, đợi anh về rồi em sẽ nói rõ mọi thứ. Không được để em tìm không thấy anh, nếu không thì em sẽ tức đó. Cậu ba nhà họ Cố nghe rõ chưa?”
Cố Thành Trung nhìn thấy dòng tin nhắn này thì khẽ nhếch miệng cười.
Dường như Hứa Trúc Linh đang ở trước mắt anh, cô mỉm cười, phùng má rồi nói với vẻ tức giận.
Cố Thành Trung trả lời một chữ “Ừ.”
Ôn Thanh Hoàn thấy Cố Thành Trung cười thì nói: “Sau cơn mưa trời lại sáng rồi à?”
“Tôi không nhẫn tâm được, không thể bỏ mặc không quan tâm tới cô nhóc này. Dù sao cũng là đàn ông, nhường một chút cũng chẳng mất mát gì.”
“Vậy cô nhóc mười tám tuổi này sẽ thích anh sao?” Ôn Thanh Toàn hỏi lại Cố Thành Trung câu này.
Anh lắc đầu.
“Chính anh cũng không dám khẳng định ư? Thành Trung, tôi chưa từng thấy anh do dự không chắc chắn như bây giờ. Tôi cũng rất tò mò cô bé ấy là một người như thế nào đấy.”
“Muốn quen biết thì đi theo tôi về nhìn xem là được rồi.”
“Thôi khỏi, anh có thể dẫn cô ấy tới đây thăm tôi, thuận tiện thăm Cố Cố.”
Ôn Thanh Toàn nhắc tới Cố Cố thì sắc mặt trở nên dịu dàng hơn nhiều.
Cố Thành Trung cũng gật đầu, anh không nói thêm gì nữa. Cố Cố là nơi mềm mại nhất trong lòng bọn họ.
Hứa Trúc Linh sắp xếp xong hành lý thì xuống lầu, chú An hỏi: “Cô Trúc Linh muốn dọn ra ngoài ư?”
“Vâng, cháu không có ở đây thì chú An phải chăm sóc bản thân cho tốt đấy nhé. Cháu sẽ gọi điện thoại cho chú.”
“Cậu chủ bảo tôi chăm sóc cho cô.”
“Cháu cũng không phải là đứa nhóc ba tuổi, cháu biết tự chăm sóc cho mình mà. Cháu chỉ là về ký túc xá ở vài ngày thôi, đợi khi Cố Thành Trung về thì cháu cũng sẽ dọn về.”
Nếu như ý của Cố Thành Trung giống cô thì lúc đó cô cũng sẽ đáp lại một cách nhiệt liệt.
Chú An không khuyên nổi, ông ấy thông báo cho Cố Thành Trung, anh cũng không ngăn cản.
Hứa Trúc Linh chuyển về ký túc xá, bạn cùng phòng nhìn thấy cô trở về mà như nhìn thấy động vật quý hiếm vậy.
Mọi người đều vây tới hỏi, ngay cả người ở phòng bên cạnh cũng chạy tới: “Khai báo thành thật, thẳng thắn sẽ được khoan hồng, cậu và Ngôn Phúc Lâm có quan hệ như thế nào?”