Vụ án của Kiều Cửu không còn đơn giản chỉ là một vụ án giết người nữa, mà đã trở thành một hiện tượng xã hội.
Cùng lúc đó, tất cả thông tin từ lúc sinh ra tới giờ của Bạch Nhất Thanh đều bị người ta đào sạch ra, cậu ta nhảy từ Kiều Hòa sang Bùi Tùng Minh ra sao, thậm chí cả chuyện bởi vì cậu ta mà Bùi Tùng Minh tướng quân nổi giận vi lam nhan*, chút nữa đã khiến Kiều thị sụp đổ.
Mâu thuẫn của cậu ra và Kiều Cửu cũng bị Chương Cảnh dẫn đường mà đào ra: Vì ảnh đế Đàm.
Chuyện Bạch Nhất Thanh là fan ảnh đế Đàm khi vừa vào giới giải trí đã nói ra không chỉ một lần, sau khi Bạch Nhất Thanh sống lại vẫn nói tiếp như cũ thậm chí còn điên cuồng hơn, cho dù cậu ta đã công khai tình cảm với Bùi Tùng Minh thì trong show vẫn gọi ảnh đế Đàm là nam thần.
Chương Cảnh dẫn đường dư luận thì nhà họ Bùi cũng làm vậy, quả nhiên như Kiều Hòa đoán trước tát hết nước bẩn lên người Bạch Nhất Thanh, dao là do Bạch Nhất Thanh đâm, trên dao có vân tay cậu ta còn Bùi Tung Minh cơ bản không hề ra tay, bởi vì Bạch Nhất Thanh thay lòng yêu ảnh đế Đàm nên ghen ghét Kiều Cửu, tất cả đều không liên quan tới Bùi Tùng Minh, đắp nặn cho gã hình tượng thâm tình như bị phụ bạc, thậm chí còn là kẻ đáng thương bị người yêu hãm hại.
Còn lấn tới nói ngược lại nếu không phải Kiều Cửu nhiều lần ngăn cản sự nghiệp của Bạch Nhất Thanh thì Bạch Nhất Thanh cũng sẽ không ra tay tàn nhẫn tới vậy.
Trên đời này chưa bao giờ thiếu người tỏ ra bản thân đặc biệt không giống người thường, mà chỗ này thật sự đúng là được một vài người đi ngược số đông nói mãi, đào mấy chuyện phong lưu ăn chơi phá của trước kia của Kiều Cửu ra, lật đi lật lại chỉ trích loại cậu ấm này bị như vậy là đáng đời vân vân.
Mặc kệ là nhân cơ hội này ké fame hay là nhận tiền cố tình nói vậy nhưng trong một đêm lại trồi lên không ít.
Nhưng mà đám người này lầm rồi, tự cho là trốn sau bàn phím thì có thể an toàn, lại không ngờ vẫn bị cư dân mạng đào hết thông tin cá nhân lên, đặc biệt là mấy kẻ mồm bẩn nhất kia, hành động này đã dọa không ít anh hùng bàn phím ỷ trên mạng là ảo muốn nói gì thì nói, trong một thoáng không khí trên mạng vì vậy mà trong lành hơn không ít.
Kiều Hòa và ảnh đế Đàm thấy sự việc đã ủ đủ rồi mới nhân cơ hội này đẩy thân thế của Bùi Minh Minh ra, quần chúng ồ lên, chỉ có thể trách cốt truyện vì cho Bạch Nhất Thanh thêm bàn tay vàng mà đặt cho Bùi Tùng Minh một thân phận cực kỳ cao, cha hắn là một ông lớn mà người người đều biết, chuyện này bị tuôn ra không thể không nói quả thật kinh người.
Nhà họ Bùi phòng tới tránh lui thậm chí làm giả cho Bùi Tùng Minh một lý lịch tỉ mỉ lại bởi vì Bùi Tùng Minh chủ động đi nhận lại bạn thời thơ ấu, thậm chí còn nói toạc ra thân thế, càng vì Bạch Nhất Thanh thuận miệng nói với Kiều Hòa mà bị phanh phui hết thảy.
Nếu Bùi Tùng Minh biết được liệu sẽ còn cảm thấy may mắn vì gặp lại Bạch Nhất Thanh không?
Kiều Hòa không chỉ một lần hoài nghi, rốt cuộc trước đây vì sao mình lại thích Bạch Nhất Thanh?
Bởi vì gương mặt cậu ta à?
Không, nếu là vì mặt thì lần đầu tiên anh thấy Bạch Nhất Thanh lẽ ra sẽ lập tức vừa gặp đã yêu, nhưng rõ ràng sau nửa năm cậu ta ở công ty anh mới có cảm giác động lòng.
Tới nỗi vì sao lại động lòng, anh nghĩ tới nghĩ lui vẫn không tài nào tìm ra được lý do.
Giống như đột nhiên không thể hiểu nổi có cảm tình với cậu ta, sau đó không kiềm lòng được bắt đầu theo đuổi cậu ta vậy.
Anh lần giở lại ký ức hết lần này tới lần khác, đáy lòng bỗng dưng lạnh lẽo.
Dư luận dưới sự dẫn đường, vạn người chú ý khiến chuyện này càng ngày càng lớn, đặc biệt là sau khi ảnh đế Đàm tự tử lại đạt tới đỉnh điểm.
Đúng vậy, ảnh đế Đàm tự tử.
Lúc Kiều Hòa biết được tin này thật sự cả người hoảng hốt không thể tin nổi, sau một lúc lâu vẫn không hoàn hồn được.
Di thư của ảnh đế Đàm rất đơn giản, chỉ có năm từ: Tôi đi tìm em ấy.
Lúc di thư được công bố tất cả mọi người đều lặng đi, không ai dám nghĩ ảnh đế Đàm sẽ tự tử vì tình, các fans khóc không dừng nổi, mỗi ngày quanh biệt thự của ảnh đế Đàm đều có người mang hoa tới tưởng niệm.
Tình yêu của hắn và Kiều Cửu trở thành độc nhất trong lòng không ít người, ai nấy đều vì bọn họ mà tiếc hận thở dài.
Trừ bỏ lá di thư kia thì Kiều Hòa còn nhận được một bưu kiện hẹn giờ trước, cũng chỉ có mấy từ: Chuyện còn lại giao cho anh.
Yên tâm, tôi sẽ không để anh phải thất vọng.
Kiều Hòa tự thấy bản thân rõ ràng hơn tất thảy lúc này mình nên làm gì.
Cái chết của ảnh đế Đàm mang tới áp lực khiến vụ án nhanh chóng được mang ra xét xử, phán quyết cuối cùng là Bạch Nhất Thanh bị xử tử hình, hoãn lại một năm sau thi hành, còn Bùi Tùng Minh xếp vào tội gián tiếp cố ý giết người, bị phạt 10 năm 6 tháng tù giam.
Các fans đương nhiên không hài lòng, với bọn họ thì Bùi Tùng Minh cũng nên bị phán tử hình.
Nhưng mà pháp luật có quy định riêng, đã xử lý công bằng hết mức có thể rồi.
Nhưng ở ngoài vòng pháp luật thì chuyện có thể làm được lại rất nhiều.
Dưới sự sắp xếp, một tháng sau khi Bùi Tùng Minh vào tù đã chết trong tay một phạm nhân khác, mà phạm nhân kia khai rằng bản thân chỉ là chướng mắt gã thôi.
Sau khi Kiều Hòa biết tin lại gọi một cuộc điện thoại: “Nói với hắn ta tôi sẽ thực hiện lời hứa, sắp xếp bác sĩ tốt nhất cho vợ hắn, chờ mọi chuyện qua đi sẽ đưa vợ con hắn ra nước ngoài, cho con hắn vào trường học tốt nhất thẳng tới lúc thành niên.”
Mùa hạ trôi qua, làn sóng ồn ào huyên náo về chuyện của ảnh đế Đàm cuối cùng cũng lắng xuống, mỗi người đều tiếp tục cuộc sống của riêng mình, ngày tháng vẫn cứ trôi, thế giới vẫn thay đổi từng ngày, cho dù lúc ấy chuyện kia có nóng tới mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng sẽ thành quá khứ bị lãng quên, trở thành câu chuyện trên mâm rượu bàn trà của mọi người.
Trước đó Kiều Hòa có vào bệnh viện thăm cha Kiều một chuyến, sau lại mua hoa đi nghĩa trang thăm Kiều Cửu và ảnh đế Đàm.
Tin Kiều Cửu xảy ra chuyện cơ bản anh không thể nào giấu được, cùng ngày cha anh đã hay tin, sau đó trúng gió té ngã liệt cả người, anh chỉ đành đưa người vào viện điều dưỡng, suy cho cùng thiết bị đầy đủ cũng tiện chăm sóc hơn.
Anh không hiểu vì sao trong lòng lại không sinh ra bao nhiêu cảm thông, chỉ thấy buồn cười lạ thường, lúc Kiều Cửu còn sống chẳng thèm quan tâm tới nó, khi chết đi lại bày ra vẻ đau lòng tới tận xương tủy, cho ai xem chứ.
Mỗi người đều ngưỡng mộ tình cảm của cha Kiều với mẹ anh, với mẹ Kiều Cửu, hiện giờ là với Kiều Cửu, nhưng mà tại sao lúc còn sống không biết trân trọng, sau khi người đi rồi mới thấy quý trọng thì có ích gì?
Kiều Cửu và ảnh đế Đàm được chôn cạnh nhau, giờ nghĩ lại khi ảnh đế Đàm chôn Kiều Cửu chắc chắn đã có ý định tự tử, nên trên bia mộ đã để sẵn một chỗ cho mình.
Bởi vì không phải ngày lễ lại nằm trong tuần nên không có nhiều người tới đây, anh lẩm bẩm kể lại chuyện gần đây, tựa như hai người kia có thể nghe được vậy.
“… Bùi Tùng Minh chết rồi, chết ở trong tù, tình hình nhà họ Bùi hiện giờ cũng không mấy tốt đẹp, bọn họ trong cái vòng kia vốn đã sợ sẩy chân, gièm pha lớn như vậy rơi xuống đầu cũng đủ cho bọn họ nháo nhào.”
“Giờ này năm sau Bạch Nhất Thanh chắc cũng sẽ tới tìm gã, thật ra tôi rất muốn cho bọn chúng chết cùng ngày nhưng ngẫm lại rèn sắt lúc còn nóng vẫn tốt hơn.”
“Hai người vậy mà hay, cùng đậu cùng bay, ở bên kia muốn ngọt ngào thế nào thì ngọt ngào thế đó, còn tôi tới giờ vẫn cô độc một mình.”
“Tiểu Cửu à, nếu em ở trên trời thấy được thì phù hộ anh đi, hôm nay anh định tỏ tình với Chương Cảnh, nghe nói cậu ấy phải về quê, chuyện này cũng là lỗi của em đấy, em ấy à, nói kéo người thì kéo ngay đi mất, làm xong lại còn không chịu trách nhiệm, cậu ấy đi rồi không biết có quay lại hay không, biết đâu về nhà cha mẹ dẫn đi mai mối thì có phải làm anh tức tới chết không cơ chứ…”
Đang nói bỗng nghe được tiếng bước chân vọng lại bên cạnh, quay đầu nhìn sang thấy được Chương Cảnh đang ôm bó hoa.
“Cậu…”
“Anh…”
“Anh nói trước đi.” Chương Cảnh đặt bó hoa xuống.
Kiều Hòa nắm chặt tay rồi lại buông ra: “Nghe, nghe nói cậu sắp về quê? Chuyện là, tôi, tôi muốn hỏi cậu có muốn ở lại trở, trở về tiếp tục làm trợ lý của tôi không? À không, làm tổng giám đốc cũng được, hay là… được rồi, thật ra tôi muốn nói rằng tôi thích em.”
“Đúng vậy không sai, Chương Cảnh, tôi thích em.” Anh nhắm mắt lại, hình như cũng không khó để nói ra lắm, “Có thể ở lại vì tôi không?”
Chương Cảnh nhìn vẻ thấp thỏm không yên cùng ngón tay khẽ run của anh, im lặng một lát, cuối cùng giữa mày mới thoáng tràn ra chút nhẹ nhõm, mỉm cười: “Được.”
– —–
Chú thích:
“Tướng quân nổi giận vì lam nhan”, Hán Việt: “Trùng quan nhất nộ vi lam nhan”, nguyên văn là “Trùng quan nhất nộ vi hồng nhan”, xuất phát từ bài thơ “Viên Viên khúc” của nhà thơ Ngô Vĩ Nghiệp, châm biếm chuyện của Ngô Tam Quế và danh kỹ Giang Nam Trần Nguyên. Năm 1644 Lý Tự Thành khởi nghĩa chiếm kinh đô, Ngô Tam Quế vốn định đầu hàng nhưng khi nghe tin bộ tướng Lý Tự Thành chiếm đoạt Trần Nguyên bèn cầu viện quân Mãn Thanh vượt sông tiến vào kinh giành lại Trần nguyên.