Vừa nói cô vừa chỉ vào mảnh gỗ nhỏ dắt bên eo của Tiểu Châu còn của Dạ Huân Thiên lại không thấy đâu.
“Còn của ngươi đâu rồi? Không có ư?” Cô nhìn bên eo Dạ Huân Thiên, không có mảnh gỗ ghi tên tuổi giống như những người khác cô từng thấy.
“Của ta là bằng vàng, treo bên người rất dễ thu hút sự chú ý, vẫn nên cất đi thì hơn.”
“Ồ, cũng phải ha.”
Dạ Huân Thiên vẫn còn tò mò hỏi cô:
“Vậy viên ngọc đó đang ở đâu.”
Ba Ba Mạc Tỏa không chần chừ trả lời ngay:
“Chính là ở trong người Mộc Thanh Nhi, lần trước ta cũng có nói rồi, đây chính là lí do ta nhập xác nàng ta.”
“Vậy viên ngọc đó trong người không thấy cảm giác gì sao?”
“Chắc sẽ rất khó chịu đi, người bình thường thì sẽ cảm thấy đau đớn khi tim đập nhanh, khi phấn khích, theo ta nhớ là như vậy, còn người ốm yếu như nàng ấy, nếu nhẹ còn được năng lượng điều trị cho, nặng sắp chết kiểu đó khó lắm, chỉ là duy trì thôi.”
“Đau đớn khi tim đập nhanh ư?”
Bất giác hắn sờ tay lên ngực của mình, hắn gần đây mỗi lần rung động với cô, tim đập nhanh loạn nhịp thì ngực trái lại dậy lên từng cơn đau đớn, cơn đau cứ lớn nhỏ tùy lúc, khiến hắn cũng không biết tại sao. Mấy lần kích động ôm hôn cô cũng vậy, nhưng hắn cố gắng kìm lại, không để cô phát hiện.
“Liệu có chuyện người nào ở cạnh người giữ ngọc thì cũng sẽ bị lây đau đớn không?”
Ba Ba Mạc Tỏa cười lớn nhìn con người ngu ngốc:
“Làm gì có chuyện đó chứ, nếu có thì người gần nàng ta nhất không phải là ta sao, hoặc nữa là Điềm Điềm chứ!”
Thấy hắn vẫn trầm ngâm suy nghĩ, Ba Ba Mạc Tỏa vỗ mạnh vai hắn.
“Dạ Huân Thiên, sao vậy?”
“Trẫm không sao?”
Ba Ba Mạc Tỏa như thể không quan tâm câu nói cuối cùng của hắn, mắt nhìn lên con ngựa cao lớn, cơ thể săn chắc, vừa nhìn là biết một chiến mã ngày chạy ngàn dặm, nhưng cô chỉ biết lắc đầu liên tục.
“Ngươi không sao nhưng ta có sao đây, ta căn bản không biết cưỡi thứ đó.”
Cô tay chỉ vào con ngựa, mặt ỉu xìu như bánh bao chiều.
“Không sao, nàng và ta sẽ đi chung một con.”
“Ờ.”
Nói xong ba người hai ngựa cùng nhau lên đường, địa điểm tổ chức khá xa, đi được nửa ngày quá mệt mỏi, trên đường cũng phải dừng chân nghỉ ngơi.
Địa điểm ba người họ nghỉ ngơi chính là một rừng những bông cỏ lau mọc cao qua đầu, giữa rừng lau có lối đi chắc do được dẫm đi dẫm lại nhiều quá không biết từ bao giờ nó đã trở thành con đường, y như câu nói của Lỗ Tấn: “Kỳ thực trên mặt đất vốn làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi”.
Mọi người yêu thương like cho mình xin động lực ra chương mới nha mn ơi mn ơi!