Nói xong, hắn cúi người khẽ hôn lên gương mặt năm mười bảy tuổi của Diệp Lệnh Úy, thấp giọng nỉ non: “Anh yêu em, Diệp Kiều Kiều.”
“Thế mà anh lại phạm phải tội tử hình như vậy, sau khi chết rồi anh mới phát hiện ra, anh yêu em.”
Nội dung của quyển sách chấm dứt tại đây. Diệp Lệnh Úy làm lơ làn gió lay lá cây kêu xào xạc, cậu ngơ ngác nghĩ về lúc ở bệnh viện mấy hôm trước, Phí Lan hỏi cậu: “Tại sao anh chỉ là anh trai?”
Khi ấy cậu thấy hơi kỳ lạ, giờ nhớ lại, quả thật đã có dấu hiệu từ trước.
Mặt Diệp Lệnh Úy đỏ rần, nóng lên mất khống chế, từ tai đến cổ, từ đầu ngón tay tới khắp cơ thể, tất cả đều nóng lên.
Cậu chưa từng nghĩ tới trường hợp này.
Mà nguyên nhân khiến cậu luống cuống là vì cậu không hề kháng cự lại tình yêu Phí Lan dành cho cậu.
Tích tắc sau, Diệp Lệnh Úy tỉnh táo lại. Đấy là chuyện xảy ra sau khi mình chết rồi cơ mà, bây giờ, trừ câu nói không rõ đầu đuôi kia, Phí Lan chẳng nói gì cả.
Ý thức được điều đó, Diệp Lệnh Úy rầu rĩ đá chiếc dép lê ra thật xa.
“…”
Cậu lại nén giận đi tìm dép lê, vừa đứng lên đã nhìn thấy một tên con trai đứng ở dưới lầu. Đồng phục học sinh của hắn hơi nhàu nhĩ, nhưng lúc nhìn thấy Diệp Lệnh Úy, hắn hơi ngại ngùng mà chỉnh trang lại.
Diệp Lệnh Úy giật mình, khu chung cư này rất coi trọng sự an toàn của hộ gia đình, sao Hạ Hoán vào được đây?
Hắn ta chỉ vào cửa, dùng khẩu hình bảo Diệp Lệnh Úy rằng hắn sẽ đi vào.
Diệp Lệnh Úy xoay người, chưa kịp xỏ giày đã bỏ chạy về phía cửa. Mỗi tầng của khu chung cư này không cao, cậu ở tầng ba. Diệp Lệnh Úy tự nhủ bản thân phải bình tĩnh, cậu khóa trái cửa lại kĩ càng, còn thêm vài lớp khóa bảo vệ.
Dựa người lên cửa, Diệp Lệnh Úy gọi cho phòng bảo vệ gần nhất. Chuông reo lên vài tiếng nhưng không có ai bắt máy.
Gọi cho phòng quản lý chung cư cũng không được.
[Diệp Lệnh Úy, cậu không mở cửa, tôi cũng sẽ có cách mở được cửa nhà cậu. Cậu quên rồi sao, từ tiểu học tôi đã biết dùng kim để mở khóa.]Lỗ khóa cửa vang lên tiếng động rất nhỏ.
Diệp Lệnh Úy nhanh chóng báo cảnh sát, nhưng phải cần thời gian điều động.
Hít sâu một hơi, Diệp Lệnh Úy gọi điện thoại cho Phí Lan.
Lớp khóa đầu tiên được cạy ra, Diệp Lệnh Úy ngồi xếp bằng trên sô pha, điện thoại mau chóng được kết nối: “Diệp Kiều Kiều, lần này lại muốn bánh ngọt gì?”
Giọng điệu của cậu trai khá bất đắc dĩ, nhưng cũng rất chiều chuộng.
Diệp Lệnh Úy giương mắt, sau khi nghe thấy giọng nói của Phí Lan, cuối cùng cậu cũng lộ vẻ yếu đuối và luống cuống. Giọng cậu hơi run rẩy: “Phí Lan, Hạ Hoán đang ở cửa nhà em.”
–
Cách âm của phòng rất tốt.
Diệp Lệnh Úy bình tĩnh ngồi ở sô pha. Mặt trời ban chiều phân chia phòng khách thành hai khu vực sáng tối rõ ràng. Nửa gương mặt của thiếu niên vùi trong bóng tối, nửa còn lại được ánh chiều tà khắc họa vô cùng dịu dàng.
Lớp khóa thứ hai bật mở.
Phí Lan gọi điện thoại tới.
“Em về phòng đi, anh tới ngay.” Phí Lan biết rõ tính cách liều mạng chó cùng rứt giậu của Diệp Lệnh Úy, chắc chắn cậu đang ngồi ở phòng khách chờ để “đồng quy vu tận” cùng Hạ Hoán, “Ngoan, về phòng.”
Diệp Lệnh Úy khẽ hừ một tiếng, “Anh lái xe à, anh đâu có giấy phép lái xe đâu.”
Phí Lan chau mày: “Lắm lời thế làm gì?”
Lớp khóa thứ ba được cạy ra.
Diệp Lệnh Úy quay đầu nhìn về phía cửa, đôi con ngươi từ từ trợn to lên, cú điện thoại cũng đột nhiên bị cắt đứt. Hạ Hoán đang quỳ một gối xuống trước mặt Diệp Lệnh Úy, nắm chặt lấy tay cậu, hôn lên từng ngón tay bằng điệu bộ vô cùng thành kính.
“Cậu đang gọi cho Phí Lan.” Hắn nói bằng giọng chắc nịch.
Diệp Lệnh Úy nhíu mày, đá thẳng vào ngực Hạ Hoán: “Cút đi, buồn nôn quá.”
Hạ Hoán ngửa ra sau một lúc, sau đó lại kéo cổ chân của Diệp Lệnh Úy, suýt chút nữa đã lôi Diệp Lệnh Úy ngã xuống khỏi sô pha. Tay Diệp Lệnh Úy bị đè lên sô pha, nhịp tim cậu đập mạnh dữ dội, cậu cố gắng tỉnh táo lại.
Ngón tay của Hạ Hoán nhẹ nhàng nắm lấy xương cổ tay gồ lên của Diệp Lệnh Úy. Hắn giương mắt, hỏi: “Đi theo tôi đi, được không?”
Đồng phục học sinh của hắn khá bẩn, Diệp Lệnh Úy nghe Phí Lan bảo hắn đã mất tích mấy ngày nay rồi. Vì công tác đảm bảo an ninh của chung cư mà Diệp Lệnh Úy ở xếp hạng hàng đầu tại Thân Thành, nên không một ai ngờ tới hắn sẽ chạy đến đây.
Gò má của hắn được bao phủ một lớp ánh sáng như giấy thếp vàng, tạo nên cảm giác dịu dàng đầy giả tạo.
Diệp Lệnh Úy nhận thấy lực tay của đối phương dần tăng lên. Cậu đoán Hạ Hoán đã ở bờ vực của sự sụp đổ rồi.
Diệp Lệnh Úy nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi không muốn.”
Cậu còn chẳng thèm giả vờ.
Hiện giờ cậu đang thấy rất buồn nôn, hệt như có vô số sâu bọ đang bò lên người mình.
Hạ Hoán hất tay Diệp Lệnh Úy. “Bốp” một tiếng, tay của Diệp Lệnh Úy đập vào khay trà bằng thủy tinh trên bàn, xương cốt như vỡ nát ra, cơn đau tích tắc lan khắp cơ thể.
“Cậu không đau, thì không biết nhớ.” Hạ Hoán nhìn Diệp Lệnh Úy đau tới nỗi cuộn người lại, trong lòng hắn có một cảm giác sảng khoái đến gần như biến thái đang trào dâng.
Diệp Lệnh Úy cắn chặt răng: “Biết nhớ cái con mẹ mày!”
Cậu cầm đĩa trái cây trên khay trà đập vào gáy Hạ Hoán. Hạ Hoán hơi lảo đảo, một dòng máu đỏ chày từ đầu hắn xuống, chảy tới khóe mắt, men theo đó chảy xuống dưới cằm.
Trông kinh hãi vô cùng.
Diệp Lệnh Úy hơi khó thở. Cậu dựa lên sô pha, lạnh lùng chế giễu: “Mày còn không cút thì không chạy được nữa đâu.”
Hạ Hoán nghe thấy thế, ánh mắt dần tập trung lại. Hắn lập tức nhào tới, cố sức hôn Diệp Lệnh Úy. Diệp Lệnh Úy nghiêng đầu tránh né, “Con mẹ nó mày bị điên à?”
Cậu làm gì có lỗi với Hạ Hoán chứ?
Ánh mắt của hắn rơi xuống xương quai xanh hơi lộ ra do giãy giụa của Diệp Lệnh Úy. Da cậu trắng trẻo, vì giằng co nên làn da cậu xuất hiện những chỗ bị đỏ bầm lên.
“Cậu đi theo tôi đi. Thứ Phí Lan cho cậu, tôi cũng có thể cho cậu.” Hạ Hoán dùng giọng điệu gần như là van xin, “Tôi không muốn tổn thương cậu.”
Ngón tay hắn nhẹ nhàng bóp lấy cổ Diệp Lệnh Úy, cần cổ mảnh khảnh như cổ thiên nga, có thể nắm chặt lấy dễ như ăn cháo, cũng có thể dễ dàng bẻ gãy.
Hạ Hoán từ từ siết chặt, lại cúi người muốn hôn Diệp Lệnh Úy.
Trong phòng khách, gió thổi làm bay tấm rèm cửa sổ. Rèm lụa trắng nhạt nơi phòng khách tối om tựa như chú chim bồ câu đang giãy giụa trong đêm đen.
Bàn trà ma sát với mặt đất tạo ra âm thanh chói tai, ánh mặt trời từ từ biến sắc.
Diệp Lệnh Úy ngửa cổ, hô hấp dần trở nên khó khăn.
Hạ Hoán ngồi xổm giữa hai chân cậu, ánh mắt hắn dần trở nên cố chấp điên khùng, ngón tay hắn bấm vào trong da thịt của Diệp Lệnh Úy.
Diệp Lệnh Úy cố gắng nhìn về phía cửa.
Lúc Phí Lan mở cửa ra thì nhìn thấy cảnh như thế. Hoàng tử nhỏ mà hắn yêu chiều, đến cả mảnh lá cây hắn cũng sợ sẽ làm đau cậu, thế mà lại đang giãy giụa trong tay kẻ khác, gần trong gang tấc.
Hạ Hoán nghe thấy tiếng động thì nhìn về phía cửa. Nhìn thấy Phí Lan, hắn nghiêng đầu cười đầy quái dị, một tay hắn quơ tới đĩa trái cây trên mặt đất, muốn đập vào Diệp Lệnh Úy.
Vậy thì phá hủy đi, phá hủy đi là được.
Mặt của Phí Lan không hề có cảm xúc. Hắn giơ súng săn lấy từ trong phòng sách của Phí Thương lên, nghiêng đầu, dứt khoát đánh lên bả vai Hạ Hoán.
Hạ Hoán hét lên một tiếng, đĩa trái cây rơi xuống đất, nhưng hắn vẫn cố chấp bò lên, giơ cánh tay run rẩy ra muốn kéo Diệp Lệnh Úy. Phí Lan không muốn giết người, nếu không cần thiết, thậm chí hắn cũng sẽ không dùng cách này.
Phí Lan bước tới trước mặt Hạ Hoán, đạp một cú lên bàn tay hắn ta.
Phí Lan đang mang giày thể thao bình thường, nhưng lực chân ép mạnh xuống khiến Hạ Hoán đau tới nỗi co hết cả ngón tay lại, còn nghe được cả tiếng khớp xương kêu răng rắc.
“Phí Lan.” Giọng của Diệp Lệnh Úy hơi khàn, hô hấp cậu chợt bình thường trở lại. Cậu ôm ngực ho tới nỗi gần như muốn ngất.
Phí Lan đáp lại, bình tĩnh chặn tên Hạ Hoán đang bê bết máu kia, đá súng săn đến dưới bàn trà.
Để khỏi phải làm ô uế mắt của Diệp Kiều Kiều.
Phí Lan ngồi xổm xuống bế thốc Diệp Lệnh Úy lên, đặt cậu nằm lên ghế sô pha, vuốt xuôi tóc trên trán cậu. Cả người cậu trai đổ đầy mồ hôi, sau khi nhìn thấy Phí Lan, cậu uất ức rũ hàng mi xuống.
“Bác sĩ đang trên đường tới, cảnh sát cũng sắp đến rồi.” Phí Lan nói bằng giọng từ tốn, nhìn xung quanh phòng khắp một lượt: “Ở nhà em có camera đúng không? Lát nữa đưa cho cảnh sát xem đi.”
Hắn nói xong mới phát hiện tay trái của Diệp Lệnh Úy buông thõng xuống bên sô pha một cách khác thường. Hắn cúi đầu, còn chưa kịp nắm lấy đã nghe thấy Diệp Lệnh Úy kêu đau.
Cảnh sát nhanh chóng chạy tới, Hạ Hoán không hề giãy giụa gì. Cảnh sát thấy trên người hắn có vết thương gây ra do súng, nghi ngờ nhìn về phía Phí Lan.
Phí Lan đứng dậy: “Cháu đánh, nhưng dùng súng săn.”
“Cháu có giấy chứng nhận dùng súng.”
Lấy đoạn phim từ camera, hỏi Phí Lan tình hình cụ thể, sau đó bọn họ dẫn Hạ Hoán đi. Cảnh sát vừa đi, bác sĩ đã chạy tới, thở hồng hộc, vừa mới tới đã kiểm tra ngay cho Diệp Lệnh Úy.
“Không sao, nghỉ ngơi hai ngày, vết thương trên cổ và cổ tay thì bôi thuốc tan máu bầm và lưu thông máu là được.” Bác sĩ nói xong thì lo lắng: “Phí Lan này, tình trạng sức khỏe của cậu chủ Diệp không lạc quan lắm đâu, phải mau chóng tìm trái tim phù hợp, làm phẫu thuật ngay đi.”
Phí Lan buông hàng mi: “Cháu biết.”
Nhà chỉ còn lại Phí Lan và Diệp Lệnh Úy.
Diệp Lệnh Úy nằm nghỉ hồi lâu. Thật ra cậu vẫn tỉnh táo, nghe được những câu hỏi cảnh sát hỏi Phí Lan, cũng nghe thấy những lời mà bác sĩ bảo với Phí Lan, cậu nghe thấy tất cả.
Cổ tay được bôi thuốc, cậu mở mắt ra đối diện với ánh mắt của Phí Lan.
Phí Lan đang định nói gì đó, Diệp Lệnh Úy đột nhiên giơ tay lên ôm lấy cổ hắn.
“Em cảm thấy anh đến chậm quá.” Diệp Lệnh Úy cất giọng khàn khàn, trách hắn: “Suýt nữa nó đã bóp chết em rồi.”
Phí Lan vỗ về lưng Diệp Lệnh Úy: “Ừm, là lỗi của anh, do anh tới chậm.”
Diệp Lệnh Úy không ôm cổ của Phí Lan quá chặt, nhưng vẫn ăn vạ trong lòng hắn không chịu buông. Hơi thở của đối phương khiến cậu yên tâm, cậu chỉ muốn một mình hắn, sau khi cậu chết, người này vẫn luôn yêu cậu, khiến cậu phát hiện ra cuộc đời cậu không hề thê thảm như thế.
Khi ấy cậu có Phí Lan, bây giờ Phí Lan vẫn ở bên cậu.
Diệp Lệnh Úy từ từ buông Phí Lan ra. Cậu ngồi trên sô pha, hàng mi bị nước mắt thấm ướt đang bết vào nhau.
Phí Lan thấy Diệp Lệnh Úy như thế, do dự một lát rồi đưa tay ra che lên đôi mắt cậu. Diệp Lệnh Úy nghe thấy hắn thở dài, nói bằng giọng bất đắc dĩ: “Diệp Kiều Kiều, đừng nhìn anh như vậy.”
“Hình như Hạ Hoán thích em.” Diệp Lệnh Úy bị che mắt, nhỏ giọng bảo.
Cậu cố ý.
Cậu muốn thấy phản ứng của Phí Lan.
Phí Lan khựng lại, giọng điệu trở nên bình thản: “Đây không phải là thích.”
“Vậy thế nào mới là thích?” Diệp Lệnh Úy nhanh chóng vặn lại.
“Nó không thích, vậy ai thích?” Diệp Lệnh Úy truy hỏi.
Cậu không nhìn thấy gì, vì thế trong tích tắc ấy, cậu không biết Phí Lan làm lộ ra vẻ bối rối hiếm thấy.
Trải qua nhiều chuyện như thế, Diệp Lệnh Úy đã không còn tin câu “thứ gì của mình thì cuối cùng vẫn thuộc về mình” nữa. Cậu thừa nhận, cậu cần Phí Lan, chỉ cần mỗi Phí Lan, cần ngay bây giờ.
“Phí Lan…” Diệp Lệnh Úy nhoài về phía trước, tựa như thú nhỏ lạc đường, “Có phải anh… hơi thích em không?”
Phí Lan thả tay xuống, Diệp Lệnh Úy nhìn thẳng vào mắt hắn, bị sắc nâu thẫm nặng nề u ám kia dọa cho lùi lại.
Sau đó gáy cậu bị nắm lấy.
“Diệp Kiều Kiều,” Tựa như hắn đang thở dài, “Sao em dám? Sao em dám hả?”
“Sao em lại không dám?” Diệp Lệnh Úy bị nắm cổ nhưng vẫn cãi lại.
Cậu vừa nói câu đó ra, môi đã bị ngón tay của Phí Lan chặn mất: “Im miệng.”
Phí Lan lạnh lùng cất giọng.
Diệp Lệnh Úy buông hàng mi, duỗi lưỡi ra liếm lên ngón tay Phí Lan. Phí Lan sửng sốt, sau đó lập tức cười một tiếng, đè Diệp Lệnh Úy lại định vươn về phía trước làm gì đó, Diệp Lệnh Úy né tránh.
“Em đồng ý với anh chưa?” Diệp Lệnh Úy tỏ vẻ khó hiểu.
Phí Lan nhìn cậu, sắc mặt hắn tối tăm không rõ ràng.
Diệp Lệnh Úy cong đầu gối, đạp chân lên lồng ngực Phí Lan, đẩy hắn ra xa một chút. Ngón chân cậu nhẹ nhàng cọ lên da thịt hắn, “Em chỉ hỏi thôi mà, em có nói gì đâu.”
Phí Lan từ từ híp mắt lại, trước khi Diệp Lệnh Úy lên tiếng nói những câu chọc người khác tức hộc máu, hắn đã kéo cậu đến trước mặt mình: “Tiếp đi.”
“Nói tiếp.” Phí Lan nói.
Trong phút chốc, Diệp Lệnh Úy tưởng như tóc gáy cậu dựng hết cả lên. Cậu hắng giọng một cái: “Anh không bảo anh thích em, đều…”
“Thích em.” Phí Lan ngắt lời Diệp Lệnh Úy.
Vốn dĩ Phí Lan không định nói những chuyện này, nhưng Diệp Lệnh Úy thay đổi quá nhiều, bảo cậu còn trẻ con là nói quá. Hắn muốn chờ thêm chút nữa, chờ tới khi khiến cậu không còn rời xa hắn được nữa.
Nhưng cậu nhóc này lại tự hiểu ra, đây là niềm vui ngoài ý muốn.
“Nhưng,” Ngón tay của Phí Lan đè cổ chân của Diệp Lệnh Úy như đang uy hiếp, hắn từ tốn hỏi: “Em thì sao?”
“Em ư…” Diệp Lệnh Úy ngẫm nghĩ, bỗng nhiên thốt lên, “Đúng rồi, anh vẫn chưa theo đuổi em mà, em không thích.”
Phí Lan buồn cười nhìn Diệp Lệnh Úy, “Em muốn anh theo đuổi em thế nào?”
“Đó là việc của anh.”
Diệp Lệnh Úy từ từ nằm xuống ghế sô pha, áo sơ mi trượt lên giữa hông, ngón tay cậu gãi lên mu bàn tay Phí Lan, “Nhưng Phí Lan à, em không còn sống được lâu nữa, anh phải nghĩ kĩ rồi hẵng theo đuổi em.”
“Không kịp nữa rồi,” Phí Lan trở tay nắm lấy tay Diệp Lệnh Úy, giọng điệu ôn hòa, “Không thể rút lui được nữa.”
Hắn không dừng lại được nữa.
Diệp Lệnh Úy gật đầu, đôi mắt sáng như sao, “Vậy anh phải nhanh chóng theo đuổi em đó, để chúng ta ở bên nhau lâu thêm một chút.”
“Đây là chuyện do em quyết định.”
“Thế anh mau theo đuổi đi nhé.” Diệp Lệnh Úy đạp lên chân Phí Lan.
Phí Lan bị đạp cho hơi lảo đảo. Hắn ngồi vững lại, nắm chặt cổ chân Diệp Lệnh Úy, kéo cậu về phía trước. Diệp Lệnh Úy la lên một tiếng, đợi tới khi phản ứng lại, hai chân cậu đã tách ra, một chân đặt trên chân Phí Lan, chân còn lại đặt sau lưng hắn.
Có một thứ cảm giác bất an dần lan ra.
“Diệp Kiều Kiều,” Phí Lan cười nhưng trong lòng không cười, trong tích tắc lại biến từ Phí Lan thành anh trai, “Ai cho em cứ hở ra thì đạp như thế?”
Diệp Lệnh Úy chớp chớp đôi mắt, bắt đầu nói lảng sang chuyện khác, tỏ vẻ vô tội. Cậu lắc tay mình: “Tay em đau.”
Nói xong còn giơ tay đến trước mặt Phí Lan: “Anh thổi cho em đi, nha?”
Phí Lan ừm một tiếng, không biết hắn có nghe thấy không. Ngón tay hắn đặt trên đùi Diệp Lệnh Úy. Ở nhà, Diệp Lệnh Úy mặc quần đùi, ngón tay hư hỏng của đối phương cứ lướt lên lướt xuống, khiến eo Diệp Lệnh Úy nhũn hết cả ra.
Diệp Lệnh Úy cắn răng trừng Phí Lan. Phí Lan thờ ơ, ngón tay hắn dần trượt lên đùi trên, hắn nói: “Được thôi. Nhưng trước tiên, em nói anh biết, cái thói xấu hở ra là đá này của em học từ ai?”