“Nương nương!”
Phía sau có người hét lên một tiếng, ngắt lời tỷ ta, không cần nhìn ta cũng biết đó là Thiên Lục.
Tình Hòa đứng cạnh ta hành lễ với nàng ta. “Nô tỳ tham kiến Quý tần nương nương!”
Cúc Vận nhìn thấy ta, giật mình kinh ngạc, cũng vột hành lễ. ThiênLục vội vàng bước lên, kéo tay Thiên Phi, nói: “Tỷ, những lời này há cóthể nói lung tung? Họa từ miệng mà ra, muội đã nói bao lần với tỷ rồi?”
Thiên Phi hung dữ nhìn ta, sau đó quay sang nói với Thiên Lục. “Sao phải sợ?”
Ta khẽ cười, nói: “Những lời này, Đức phi nương nương nói hay khôngnói cũng có gì khác biệt? Lời của nương nương đều viết cả lên mặt rồi.”
Thiên Lục cắn môi, thực ra ta hiểu tâm trạng của Thiên Lục, Thiên Phi có điều kiện rất tốt, chỉ đáng tiếc tỷ ta đúng là loại tốt mã giẻ cùi,bên ngoài hào nhoáng nhưng bên trong chả ra gì.
Nhếch môi cười nhạt, ta quay người, nói: “Tần thiếp không quấy rầy nương nương nghỉ ngơi, tần thiếp xin cáo lui trước!”
Thiên Phi lạnh lùng ‘hừ’ một tiếng, tỷ ta vẫn đang vênh váo, tự đắc.Ta cũng không nhìn tỷ ta, chỉ vịn vào tay Tình Hòa đi ra ngoài.
Ra tới bên ngoài, ta mới lên tiếng: “Vừa nãy ồn ào như vậy, sao tiểu hoàng tử không khóc nhỉ?”
Tình Hòa nói: “Trẻ con vừa sinh ra có thể không mẫn cảm với âm thanh, huống chi Đức phi nương nương lại sinh sớm…” Nàng ta nói tới đây, giọng nói nhỏ dần.
Trong lòng hơi căng thẳng, ta quả thật không muốn nghĩ rằng tiểu hoàng tử có vấn đề.
Chuyện của Thiên Phi, ta vốn không cần lo lắng. Bây giờ tỷ ta đã sinh hạ hoàng tử, vậy thì mai sau trong chốn hậu cung, tỷ ta còn đặt ai vàotrong mắt chứ? Tỷ ta càng như vậy càng gây thù chuốc oán, chỉ xem ThiênLục có khả năng hóa giải giú tỷ ta hay không.
Ha, ta chợt phát hiện, làm muội muội của tỷ ta quả thật rất mệt mỏi.
Đi được vài bước, đột nhiên nghe thấy đằng sau vang lên giọng nói của Thiên Lục: “Đàn phi nương nương xin dừng bước!”
Ta giật mình, lúc này nàng ta không ở bên trong với Thiên Phi mà lạiđuổi theo ta ra ngoài ư? Ta dừng bước, chỉ thấy một mình nàng ta, bêncạnh không có Cúc Vận. Nàng ta biết ta đã nghe thấy, nhấc váy đi lên,muốn mở lời nhưng lại đưa mắt nhìn Tình Hòa, thoáng ngẩn người.
Ta hơi nghiêng mặt nhìn Tình Hòa, khẽ nói: “Ngươi lui xuống trước đi!”
“Vâng!” Tình Hòa không chút chần chừ. ‘vâng’ một tiếng rồi lui xuống.
Ta nhìn Thiên Lục, từ sau việc của hai phu thê nhà Trương Lăng, nàngta chưa từng nói chuyện riêng với ta. Ta còn nhớ lần đó, nàng ta gọithẳng tên ta, còn nói ta đố kỵ với nàng ta.
Thấy Tình Hòa lui xuống, nàng ta mới bước lên nửa bước, nhìn ta, mấp máy môi nhưng không nói thành tiếng.
Ta cười nhạt một tiếng: “Tích Quý tần gọi bản cung lại không phải đểim lặng đứng nhìn đấy chứ?” Nàng ta sững người, ta lại nói: “Hay ngươigiống tỷ tỷ ngươi, nghi ngờ bản cung có liên quan tới chuyện xảy ra ởQuỳnh đài?”
Nghe ta nhắc đến chuyện ở Quỳnh đài, cuối cùng nàng ta cũng bộc lộcảm xúc, cười mỉa, nói: “Hôm qua, chuyện trên vũ đài ở Quỳnh đài, khôngai hiểu rõ hơn tần thiếp. Khi Dao phi muốn ra tay đẩy tần thiếp xuốngnước, vũ đài đó mới đột ngột sụp đổ. Vì vậy cho dù không ai tin lời nàng ta, tần thiếp vẫn sẽ tin.”
Hơi nhướng chân mày, ta hài hước nói: “Hả? Đã như vậy, sao ngươi không nói ngay từ đầu?”
Nàng ta cười bất đắc dĩ. “Dù tần thiếp nói ra thì sẽ thế nào? Cònchẳng khác gì chịu tội danh vu oan giá họa? Hoàng thượng không muốn tin, đó mới là điều quan trọng nhất.”
Ta thoáng kinh ngạc, nàng ta đã nhìn thấu. Nếu không phải chính Daophi lỡ miệng, chuyện của ngày hôm qua, Hạ Hầu Tử Khâm vẫn không muốnvạch trần. Thế nhưng, ta không hiểu, vì sao sau lần nói chuyện đó, Thiên Lục vẫn có thể ung dung, thản nhiên đối diện với ta?
Nghiêng người, ta lên tiếng: “Tích Quý tần càng khiến bản cung khônghiểu, bản cung lúc thịnh lúc suy nhưng cũng không thấy ngươi dao độngchút nào nhỉ?”
Gương mặt nàng ta vẫn không có nét cười, chỉ nói: “Bởi lẽ đó hoàntoàn không phải điều tần thiếp quan tâm, tần thiếp chỉ quan tâm tới tỷtỷ, còn có…” Nàng ta nhìn ta, bỗng im bặt, còn hơi liếc nhìn xung quanh.
Một lúc sau mới thấy nàng ta hạ giọng nói: “Người ấy lâu lắm rồikhông xuất hiện, tần thiếp muốn biết, người ấy có bình an không?”
Nàng ta nói thật mơ hồ, chỉ nói ‘người ấy’ mà không nói rõ tên.
Thế nhưng ta biết ngoài Cố Khanh Hằng, còn có ai có thể khiến nàng ta để tâm như vậy? Nàng ta gấp gáp đuổi theo, hóa ra là vì chuyện của CốKhanh Hằng. Ta cười mỉa một tiếng, nhìn nàng ta rồi nói: “Bản cung chorằng ngươi không nên hỏi bản cung, trực tiếp hỏi Cố đại nhân chẳng phảisẽ rõ hơn à?”
Nàng ta và Thiên Phi là người của Cố đại nhân, Cố Khanh Hằng là contrai ông ta, chuyện Cố Khanh Hằng đi đâu, Thiên Lục lại tới hỏi ta, thật kỳ lạ!
Quay đầu nhìn nàng ta, ta nói: “Hoàng thượng đã giáng chức của huynhấy, ngươi cũng không phải không biết. Bây giờ huynh ấy chỉ là một ngựlâm quân trấn thủ hoàng thành, lại không phải vũ lâm quân, đương nhiênkhông thể xuất hiện trong cung. Đừng nói Tích Quý tần đã lâu không gặphuynh ấy, bản cung cũng chẳng gặp được.” Ta không biết Thiên Lục đanggiở trò gì với ta, vậy thì ta cũng giả vờ không biết gì, xem thế nào!
Nàng ta hơi cắn môi, vo tròn chiếc khăn trong tay, lưỡng lự hồi lâumới nói: “Nương nương biết tần thiếp không phải muốn hỏi điểm này.”
Ta lắc đầu. “Bản cung không biết ngươi muốn hỏi cái gì, bản cung chỉbiết huynh ấy là con trai của Cố đại nhân, ngươi không nên hỏi bảncung.”
Cuối cùng nàng ta lắc đầu, nhìn ta chằm chằm rồi nghiến răng nói: “Nếu tần thiếp hỏi được, sao phải tới hỏi nương nương?”
Lời nói của nàng ta khiến ta kinh ngạc, Cố Khanh Hằng đã đi đâu, đếnCố đại nhân cũng không biết ư? Trong lòng cả kinh nhưng nét mặt vẫnkhông thay đổi, ta nói với nàng ta: “Đã như vậy sao ngươi cho rằng bảncung chắc chắn sẽ biết? Đến ngươi mà huynh ấy còn chưa từng nói thì saocó thể để bản cung biết?” Khi ấy, chẳng phải nàng ta cho rằng chuyện hộp thuốc mỡ đó, Cố Khanh Hằng bị phạt là bởi nàng ta ư?
Lời nói của ta khiến sắc mặt Thiên Lục bỗng trở nên nhợt nhạt. Takinh ngạc nhìn nàng ta, nàng ta biết điều gì rồi? Biết Cố Khanh Hằng vào cung là vì ta chứ không phải vì nàng ta?
Bỗng nhiên ta hiểu ra, bởi thế mới có mấy lời của Thiên Phi lúc ởKhánh Vinh cung vừa nãy, đúng không? Vậy thì nàng ta cảm thấy bản thânmình ngốc nghếch không? Người mà nàng ta luôn nhung nhớ lại chẳng hề yêu nàng ta.
Rất lâu sau mới thấy nàng ta khẽ hít một hơi, cất lời: “Tần thiếp chỉ muốn biết huynh ấy có ổn không chứ không có ý gì khác. Điều này đối với nương nương chẳng qua chỉ là một câu hỏi.”
Ta im lặng, huynh ấy có ổn hay không, thực ra tabiết, thậm chí ta còn không biết Hạ Hầu Tử Khâm muốn huynh ấy đi đâu, làm gì? Hôm đó tronglãnh cung, huynh ấy vội vàng đến thăm ta một lát, ta chỉ nhớ huynh ấynói đợi huynh ấy về, tất thảy mọi chuyện sẽ được giải quyết,
Tay hơi nắm chặt, ta quay người, nói: “Bản cung quả thật không biết việc này.”
Nàng ta hỏi: “Vì sao?” Ta sững người, nàng ta lại nói: “Để tần thiếpbiết huynh ấy có sống tốt không thì cũng có gây ra tổn thất gì cho nương nương đâu? Hay… hay huynh ấy đã xảy ra chuyện gì rồi?” Lúc nói điềunày, giọng nàng ta đã có chút hoảng sợ.
Ta vội nói: “Ngươi nói bậy!” Huynh ấy không thể xảy ra chuyện, chắc chắc không.
Bỗng nhiên Thiên Lục ngây người, nhìn ta hồi lâu rồi mới từ từ cười, nói: “Không sao thì tốt rồi!”
Còn ta chỉ cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, vừa nãy nàng ta chẳng qua chỉ muốn ta nói ra câu đó ư?
Không sao là tốt rồi!
Đứng một lúc lâu, cảm thấy cuộc đời thật giống như câu chuyện cười.
Tình cảm của Thiên Lục đối với Cố Khanh Hằng, cũng nhất định khôngbình thường. Có lẽ ngay từ hồi nhỏ, nàng ta đã thích nam tử dịu dàng như gió mỗi khi nở nụ cười, nhưng nàng ta không phải nữ tử giỏi bày tỏ. Còn Cố Khanh Hằng lại chỉ thích một mình ta. Đối với ta, huynh ấy là ngườithân nhất. Nhưng dù thế nào đi nữa, chúng ta bây giờ đã không thể trởlại những ngày tháng xưa.
Hai người đứng một lát, nàng ta bỗng xoay người, đi vài bước chợtđứng lại, ngoái đầu nhìn ta, khẽ nói: “Lần này, chúng ta chắc chắn sẽkhông bỏ qua cho Dao phi.”
Ta sững người, vì sao đang yên đang lành Thiên Lục lại nói với tađiều này? Nàng ta đã biết hôm qua trên vũ đài, Dao phi muốn đẩy nàng taxuống nước, khi ấy nàng ta không nói không có nghĩa là nàng ta bỏ qua,về điểm này ta luôn hiểu rõ.
Ta im lặng không nói, nàng ta đột nhiên cười buồn bã: “Tần thiếp bâygiờ đã chẳng vướng bận gì, chỉ hy vọng tỷ tỷ có thể sống tốt.” Giọng nói của nàng ta nhỏ dần, nhìn ta rồi lại quay người rời đi.
Ta ngẩn người nhìn bóng lưng nữ tử đó, có lẽ đúng như lời nàng tanói, nàng ta quả thật không muốn vào cung. Nhưng nàng ta không thể tựmình quyết định, vào cũng đã vào rồi. Dù không yêu Hạ Hầu Tử Khâm nhưngvì Thiên Phi nên mới phải thận trọng từng bước trong hậu cung, nàng tachỉ muốn nhìn thấy Thiên Phi có được một cuộc sống tốt đẹp.
Hơi siết chặt hai tay, trước đây ta chưa từng ghen tỵ với Thiên Phi,song hôm nay, ta đố kỵ với tỷ ta bởi tỷ ta có một muội muội tốt đến vậy. Chúng ta mặc dù cũng quan hệ huyết thống nhưng cuối cùng vẫn cách nhaubởi một bức tường.
Thở dài một tiếng, ta xoay người định đi, đằng sau lại vang lên giọng nói của Thiên Lục: “Còn nhớ lần đó, ta nói ngươi đố kỵ với ta, nhưnggiờ đây, ta lại đố kỵ với ngươi.”
Ta giật mình kinh ngạc, lúc ngoái đầu thì thấy nàng ta đã quay người bước đi.
Lần này, nàng ta không tự xưng ‘tần thiếp’, mà dùng từ ‘ta’. Thứ tađố kỵ là thuở nhỏ của nàng ta, còn thứ mà nàng ta đố kỵ là những ngàytháng bây giờ của ta.
Đố kỵ vì Cố Khanh Hằng ư?
Trong lòng có chút chua xót, ta không biết nói gì, cảm thấy rất khó chịu.
Lắc đầu, dù khó chịu hơn nữa thì thế nào, ta và nàng ta cuối cùngcũng đã bước xa nhau. Từ nhỏ bọn ta chưa từng sống hòa thuận. Ta đố kỵvới nàng ta, nàng ta ngấm ngầm hãm hại ta, nào giống tỷ muội ruột thịtchứ?
Ta cất bước đi, Tình Hòa tiến lên dìu ta nói: “Nương nương, chúng ta hồi cung chứ?”
Ta ngần ngừ giây lát, lắc đầu: “Không, tới Đình Hiên các trước. Ta muốn gặp Ngọc Tiệp dư, ta nhất định phải gặp nàng ta.”
Tình Hòa sững người nhưng không nói gì thềm, chỉ ngoan ngoãn đi bên cạnh ta.
Ta và Tình Hòa qua Đình Hiên các, thấy bên ngoài đã có vũ lâm quâncanh giữ. Trông thấy chúng ta, một thị vệ đứng đầu tiến lên, nói: “Thuộc hạ tham kiến Đàn phi nương nương!”
Ta gật đầu, nói: “Bản cung muốn thăm Ngọc Tiệp dư.”
Thị vệ hơi bối rối: “Điều này…”
Ta bước lên, nói: “Bản cung vào một mình, các ngươi còn sợ bản cung sẽ làm gì Ngọc Tiệp dư sao?”
“Không, thuộc hạ tuyệt đối không có ý đó!” Thị vệ hoảng hốt lắc đầu.
Tình Hòa lên tiếng: “Đã như vậy, còn không để nương nương của chúng ta vào trong?”
Thị vệ ngập ngừng giây lát, cuối cùng cũng lui bước, nói: “Vậy… nương nương nhanh một chút, lâu quá, thuộc hạ rất khó xử.”
Ta gật đầu, nói với Tình Hòa: “Ngươi đợi ở ngoài!” Dứt lời, không nhìn nàng ta, ta bước vào trong.
Trong Đình Hiên các, ta không trông thấy thái giám hay cung tỳ nào,chỉ có hai thị vệ đang canh giữ ngoài cửa phòng của Ngọc Tiệp dư, thấyta tiến vào thì vội hành lễ, ta ra hiệu miễn lễ cho bọn họ, đẩy cửa bước thẳng vào trong.
Ngọc Tiệp dư đang ngồi yên lặng trước bàn trang điểm, nghe thấy iếngmở cửa mới ngoái đầu lại. Nhìn thấy ta, trong mắt nàng ta hiện lên tiakinh ngạc, vội đứng dậy hành lễ: “Tần thiếp tham kiến nương nương!”
Ta vội bước lên đỡ nàng ta. “Tỷ tỷ không cần đa lễ.”
Lúc nhìn ngó xung quanh mới phát hiện trong phòng đã thiếu rất nhiềuđồ, đến trâm trên bàn trang điểm cũng không còn một cái. Trên mái tóccủa Ngọc Tiệp dư không thấy có món trang sức nào.
Nhìn thấy vẻ kiềm chế của ta, nàng ta khẽ cười, nói: “Thái hậu hạlệnh thu dọn tất cả mọi thứ, đề phòng tần thiếp tự vẫn. Có lẽ bên Daophi cũng như vậy.”
Ta cảm thấy có chút kinh ngạc, cho nên Thái hậu mới bố trí cả hai thị vệ trông coi ngoài cửa, sợ người bên trong làm những việc không lý tríư? Thế nhưng bên phía Dao phi… Tuy ta vẫn chưa qua song cũng biết, người như Dao phi sẽ không lựa chọn tự vẫn.
Ánh mắt đặt trên gương mặt gầy gò của nữ nử trước mặt, ta thu lạidòng suy nghĩ, lên tiếng: “Chuyện này thật sự là do tỷ tỷ làm à?”
Nàng ta không hề trốn tránh ánh mắt của ta, thẳng thắn gật đầu, nói:“Đúng, bằng không sao tần thiếp có thể biết được vị trí cưa đoạn cộttrụ, mà trên cánh tay tần thiếp sao có thể có vết sẹo do cưa gây ra?”
Ta ngây ngốc nhìn nàng ta nhưng nàng ta đã đẩy tay ta ra, bước lênvài bước, nói: “Tần thiếp biết hôm nay nương nương sẽ đến, trong lòngngười biết rõ chuyện này nhưng vẫn phải chính miệng hỏi mới tin.”
Ta không kìm được, buột miệng hỏi: “Vì sao tỷ tỷ phải đứng ra?” Chỉcần nàng ta không đứng ra nhận tội, Diêu thục phi sẽ đổ oan cho ta,nhưng Hạ Hầu Tử Khâm cũng sẽ nghĩ cách để ta thoát tội, không phải ư?
Tay nàng ta chậm rãi lướt qua mặt bàn, nói nhỏ: “Người nào làm ngườiđó chịu, việc tần thiếp làm sao có thể để nương nương gánh tiếng oan.”
“Tỷ tỷ…”
Nàng ta cười, ngắt lời ta: “Tần thiếp muốn cảm ơn nương nương, nếukhông có nương nương, e là đời này kiếp này, Hoàng thượng sẽ không bướcvào Đình Hiên các của tần thiếp.”
Ta sững sờ, Ngọc Tiệp dư thu lại nét cười, ánh mắt nhìn xa xăm, thì thầm nói: “Lần này, Dao phi còn có thể thoát tội không?”
Ta chợt bừng tỉnh, ta còn chưa biết chuyện của Dao phi. Ta chỉ biếtThái hậu tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng ta, còn có Diêu thục phi,Thiên Phi, Thiên Lục, vì tai họa nàng ta gây ra lần này, tất cả mọingười sẽ dốc sức đẩy nàng ta vào chỗ chết. Mà Hạ Hầu Tử Khâm cũng đã vôcùng thất vọng về nàng ta.
Đột nhiên Ngọc Tiệp dư ngoái đầu nhìn ta, nhíu màyất cả mọi người đều cố gắng khiến ả ta chết, có đúng không?”
Ta do dự giây lát, cuối cùng gật đầu.
Bất giờ nàng ta mới hài lòng bật cười, nói nhỏ: “Còn nương nương? Người mong ả ta chết không?”
Ta? Mong hay không, ta quả thật chưa từng nghĩ đến, nhưng nhìn nư tửtiều tụy trước mặt, ta bỗng cảm thấy không đành lòng, hỏi: “Tỷ tỷ lẽ nào không sợ chết ư?”
Lời ta nói khiến nàng ta sững sờ, hồi lâu sau mới nói: “Nương nương,đây là kết cục tần thiếp đã đoán trước được từ khoảnh khắc ả ta trở về.”
Ta kinh ngạc nhìn Ngọc Tiệp dư, nàng ta nói từ lúc Dao phi trở về, nàng ta đã dự đoán được kết cục?
Nàng ta nhìn ta, không đợi ta lên tiếng đã nói: “Nương nương chắcbiết rõ, tần thiếp theo Hoàng thượng từ phủ thế tử, khi ấy, tuy tầnthiếp không phải phu nhân của thế tử nhưng trong phủ cũng chỉ có mộtmình tần thiếp là cơ thiếp!”
Ta gật đầu, dĩ nhiên ta biết chuyện này.
“Từ nhỏ, phụ mẫu tần thiếp đều đã qua đời, khi ấy vương gia thươngxót, thu nhận tần thiếp. Ngài thấy tần thiếp lanh lợi, năm tần thiếpmười bốn tuổi, ngài nói sau này sẽ gả cho Hoàng thượng làm thiếp. Ha!”Nàng ta cười nhạt một tiếng: “Khi ấy, tần thiếp lẻ loi một mình, làmthiếp cũng là may mắn rồi, nhưng Hoàng thượng không thích tần thiếp,song cũng không thể không nghe theo mệnh lệnh của vương gia, người đốixử với tần thiếp xưa nay đều lạnh nhạt. Lúc ấy, tâm tư của người luônhướng về Phất Hy.”
Đây là lần đầu tiên ta được nghe về thân thế Ngọc Tiệp dư, hóa ranàng ta là một cô nhi. Tuy ta còn có cha nhưng cũng chẳng khác cô nhi là mấy nên ta rất đồng cảm với cảnh ngộ của nàng ta. Nàng ta tưởng được gả cho Hạ Hầu Tử Khâm làm thiếp thì từ nay sẽ có chỗ dựa nhưng ai ngờ, đóchỉ là do lão vương gia khăng khăng làm theo ý mình. Khi đó trong mắt Hạ Hầu Tử Khâm nào có Ngọc Tiệp dư chứ?
“Thái hậu không chấp nhận ả, sau đó ả được phong làm công chúa gảsang Bắc Tề. Thậm chí sau này, nghe nói vì manng thai nên ả chết tronghậu cung Bắc Tề, nói thật, trong lòng tần thiếp rất vui mừng.” Khóemiệng nàng ta hiện lên nụ cười lạnh lùng, nói tiếp: “Ả không cho phépngười khác mang thai đứa con của Hoàng thượng, nhưng đứa con của chính ả cũng không phải con của Hoàng thượng. Trong lòng tần thiếp cảm thấy hảgiận vô cùng.”
Ta kinh ngạc nhìn Ngọc Tiệp dư, Dao phi vậy mà…
Nàng ta cười khổ một tiếng. “Thế nhưng ai có thể ngờ, ả vốn không hềbước vào hậu cung Bắc Tề, thậm chí còn lấy thân phận quận chúa của BắcTề quay trở lại một lần nữa. Bây giờ còn là một Dao phi với địa vị caoquýKhi nói câu này, ta nghe được nỗi oán hận trong ngữ khí của nàng ta.
Ta nắm tay nàng ta, nhỏ giọng nói: “Tỷ tỷ, khi ấy nàng ta đã làm gìtỷ?” Lúc ta hỏi, trái tim từng chút, từng chút như bị thít chặt, Phất Hy ngay từ đầu đã không hề đơn thuần, đúng không?
Ngọc Tiệp dư dần thu lại nét cười, trong mắt nàng ta dâng lên một lớp lóng lánh. Chỉ trong chớp mắt, hai hàng lệ trong veo lăn xuống gò mà,rơi lên mu bàn tay ta, mang theo cảm giác nóng ấm. Rất lâu sau, giọngnói run run của nàng ta vang lên: “Ả đã hại chết đứa con của tần thiếp…”
Ta chỉ cảm thấy kinh ngạc, con của Ngọc Tiệp dư? Ta xưa nay không hề biết, hóa ra nàng ta từng có thai!
Cơ thể nàng ta bỗng trở nên run rẩy, khẽ khép mi, thời gian dường như quay trở lại năm năm trước. “Khi ấy, Hoàng thượng và hai vị vương giađi Cấm Châu xử lý công việc, tần thiếp mơ hồ cảm thấy cơ thể có điềukhác lạ, ha, khi ấy ngốc nghếch biết bao, còn không biết mình đã cóthai. Sau đó nghĩ ra, nhưng vì xấu hổ nên tần thiếp không dám nói, muốntự mình tìm đại phu rồi nói sau. Vương gia luôn muốn có cháu bồng, tầnthiếp cũng muốn báo đáp ân dưỡng dục bao năm của vương gia, sinh cho HạHầu gia một vương tôn. Khi tần thiếp vui mừng mời đại phu đến khám, đạiphu đó lại lắc đầu, nói tần thiếp nôn ọe không phải do thai nghén, chỉlà đồ ăn của tần thiếp có vấn đề nên ảnh hưởng không tốt đến tỳ vị.”
“Tần thiếp nào ngờ, hóa ra Phất Hy đã nhìn thấy tần thiếp nôn ọe dothai nghén, lúc đại phu vào phủ đã mua chuộc ông ta, cố ý che giấu sựthật là tần thiếp đã mang thai. Nghĩ mình không mang thai nên nhiều lúctần thiếp cũng không chú ý…” Nàng ta cắn chặt đôi môi mỏng, tới mức nótrở nên nhợt nhạt, tiếp tục kể: “Ngày hôm đó, Thái hậu hẹn mọi người tới hậu hoa viên thưởng hoa. Lúc đi tới cây cầu uốn lượn, Phất Hy cố ý kéođứt vòng cổ hạt san hô. Hạt san hô bất ngờ rơi xuống, tần thiếp khôngcẩn thận giẫm phải, cơ thể không đứng vững, ngã xuống. Khi ấy, Dụ TháiPhi hoảng sợ túm tay tần thiếp kéo lại, song cuối cùng không thắng đượclực trượt của tần thiếp. Lúc ngã xuống, do phần bụng va vào lan can, tần thiếp lập tức cảm thấy đau dữ dội. Đứa con của tần thiếp đã không còn.”
Lúc nói đứa con không còn, ta thấy rõ Ngọc Tiệp dư nghiến răng nghiến lợi nói. Đó là sự căm hận, phẫn nộ tột cùng.
“Sau này tần thiếp mới biết, Dụ Thái Phi vì bị đạp đầu vào đá, từ đó trở nên điên loạn.”
Ta sững sờ, kéo tay nàng ta, hỏi: “Tỷ nói là hạt san hô, có phải làhạt màu đỏ?” Khi thốt ra câu này, trong đầu ta đã nhớ tới việ châu ngọcgắn trên ngọc bội của Diêu thục phi. Hóa ra đó không phải là châu ngọc,đó là hạt san hô.
Ngọc Tiệp dư ngạc nhiên nhìn ta, không hiểu vì sao ta có hứng thú với hạt san hô đỏ. Nàng ta ngây người so gật đầu. “Không sai, chính xác làmàu đỏ. Nghe nói thứ mà Liễu lão gia đem về từ nơi xa khi ra ngoài buônbán, ở đây hiếm khi nhìn thấy!”
Ta cắn môi, cuối cùng ta đã biết vì sao hôm đó ở Lam Hồ, Dụ Thái Phitrông thấy Diêu thục phi lại đột nhiên phát điên. Là bởi bà trông thấyhạt san hô vốn thuộc về Dao phi, cũng chính vì nói mà bà bị đạp đầu vàođá, trở nên điện loạn.
Hôm đó, quả nhiên Thái hậu đã lợi dụng Dụ Thái Phi, hòng mượn tay DụThái Phi để đoạt lại hạt san hô đã bôi hoa nghệ tây từ Diêu thục phi, ýđồ muốn thiêu hủy chứng cứ. Nhưng không ngờ Tiểu Đào lại đưa miếng ngọcbội có hạt san hô cho ta, vì vậy mới có chuyện sau này.
Ta không ngừng suy nghĩ, lại thấy Ngọc Tiệp dư nói: “Khi ấy vì tầnthiếp đi phía sau, mọi chuyện xảy ra thế nào, không ai nhìn thấy. PhấtHy một mức khẳng định do Dụ Thái Phi đẩy tần thiếp, còn tần thiếp đã túm tay Dụ Thái Phi trong tình huống khẩn cấp, khiến bà bất cẩn ngã xuống.Ha, lúc ả ta nói mấy lời này, có nhiều a hoàn nói rõ ràng trông thấy DụThái Phi đưa tay về phía tần thiếp…”
Ta im lặng, cảnh tượng như vậy cũng giống như ngày hôm qua ở Quỳnhđài, An Uyển nghi muốn kéo Thiên Phi theo phản xạ. Rõ ràng là cứu ngườinhưng chỉ một câu nói có thể làm thay đổi hoàn toàn ý định ban đầu củangười đưa tay ra, bởi thế An Uyển nghi mới kinh hãi đến vậy.
Năm đó, Dụ Thái Phi đã phát điên, Dao phi lại là nữ tử mà Hạ Hầu TửKhâm yêu thương, tin rằng trên dưới trong vương phủ ai nấy đều thấy rõ.Bề ngoài nàng ta có vẻ vô hại, lời nói như vậy xuất phát từ miệng nàngta, ai có thể nghi ngờ?
Huống hồ mối quan hệ giữa Hạ Hầu Tử Khâm và Dụ Thái Phi xưa nay luônkhông tốt. Năm ấy Thái hậu biết Dụ Thái Phi đã phát điện, ắt hẳn tronglòng rất vui nhỉ?
“Vương gia nổi cơn thịnh nộ, không còn sủng ái Thái phi. Tần thiếpvốn muốn tìm Hoàng thượng để nói rõ chuyện này với người nhưng Thái hậulại nói, chuyện này đã có kết luận cuối cùng rồi, quả thật là do Dụ Thái Phi hại tần thiếp mất đứa bé…” Cuối cùng nàng ta bật khóc nức nở, toànthân run rẩy không ngừng.
Ta nhói đau trong lòng, cúi xuống ôm nàng ta.
Thái hậu là người thông minh, sao bà có thể không nhận ra thủ đoạncủa Dao phi? Bà không nói bởi bà cũng muốn tư lợi, muốn Dụ Thái Phi thất sủng, khiến Hạ Hầu Tử Khâm hoàn toàn thất vọng về mẹ ruột của mình…
Thái hậu à…