Mạc Chi Dương luôn luôn quan tâm tới mình, luôn nhờ Kỳ Lâm giúp đỡ, gợi ý cho mình, liên tục nâng đỡ Bạch Tử Lệ khi có thể, sẵn sàng mạo hiểm tính mạng để bảo vệ cho mình và thi thoảng cũng khiến Bạch Tử Lệ vui vẻ vô cùng. Đặc biệt, mỗi khi nhìn thấy Mạc Chi Dương cười thì tim của Bạch Tử Lệ đập nhanh kinh khủng, một cảm giác bồi hồi, xao xuyến xuất hiện, nhất là bây giờ. Bạch Tử Lệ nghĩ mình cũng đã phải lòng nhị hoàng tử này rồi, không thể chối cãi được nữa. Tay Mạc Chi Dương đang đặt lên trên đùi Bạch Tử Lệ, nhìn Bạch Tử Lệ với ánh mắt mong chờ, Bạch Tử Lệ cũng đặt tay mình lên rồi mỉm cười nói
– “Em nghĩ không cần phải có thời gian suy nghĩ nữa đâu. Chừng này là đủ rồi. Mạc Chi Dương, lúc đầu em cũng có cảm giác y hết ngài, có khi mỗi khi thấy ngài, em lại sợ hãi muốn trốn đi. Nhưng sau khi tiếp xúc thì em lại thấy ngài là người tốt, không xấu như em nghĩ. Ngài đã mạo hiểm tính mạng của mình để bảo vệ em, khi thấy con dao ghim trên cánh tay ngài, em rất đau, thậm chí còn rất sợ. Sợ ngài rời khỏi em, đến lúc này em không còn được ai bảo vệ cũng như quan tâm nữa. Em thực sự cũng muốn được ở bên cạnh ngài”
‘”V-Vậy có nghĩ là…”_Mạc Chi Dương ngỡ ngàng nói
– “Em cũng lỡ trao con tim của mình cho ngài mất rồi. Vậy nên ngài phải chịu trách nhiệm đó”
Mạc Chi Dương nghe thấy vậy, hai mắt liền sáng rực lên, bây giờ Mạc Chi Dương hạnh phúc vô cùng, không kìm nén được sự vui vẻ trong mình mà bế Bạch Tử Lệ lên, tay Mạc Chi Dương vô tình chạm vào vết thương của Bạch Tử Lệ khiến Bạch Tử Lệ nhói lên mà nhăn mặt. Mạc Chi Dương thấy vậy liền xin lỗi, rồi bối rối định thả Bạch Tử Lệ nhưng đã bị Bạch Tử Lệ ngăn lại. Bạch Tử Lệ yêu chiều cúi xuống, hôn nhẹ lên môi của Mạc Chi Dương một cái chóc, điều này khiến Mạc Chi Dương ngơ ngác nhìn. Bạch Tử Lệ nhận ra hành động của mình liền xấu hổ, mặt đỏ ửng hết cả lên.
– “Ngài… Ngài đừng quan tâm đến nó. Chỉ là… Chỉ là… Vô tình thôi…”
– “Ta… Ta muốn hôn thêm một lần nữa. Em… Em có thể hôn ta không?”_ Mạc Chi Dương bị Bạch Tử Lệ làm cho vui sướng đến nỗi nói cũng ấp a ấp úp
– “Em…”
– “Đi mà. Một lần nữa thôi, ta muốn hôn em mà…”
– “Đ-Được rồi…”_Bạch Tử Lệ ngại ngùng nói
Một lần nữa, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau rồi vui vẻ trao cho nhau nụ hôn của sự hạnh phúc. Giờ đẫy họ chính thức đã trở thành người yêu của nhau, thề hẹn một đời không rời xa nhau dù cho ở bất cứ hoàn cảnh nào