…
Ngôn Khanh chìm chìm nổi nổi trong làn nước bồn tắm, Hoắc Vân Thâm lại không biết đủ, nhưng vẫn tuân thủ nghiêm ngặt ước định phân chia, sợ cô không thoải mái, phóng túng một lần, sau đó lau khô người cô đưa trở lại giường ngủ.
Cô ngã xuống chiếc giường mới, thì thầm cảm khái: “Cuộc sống này của em quá xa hoa lãng phí rồi —”
Hoắc Vân Thâm tiếp tục cho mát xa huyệt Thái Dương cho cô: “Mau ngủ, rồi sáng mai dậy sẽ không choáng đầu.”
Ngôn Khanh không thể nói được nguyên nhân, thế nhưng theo bản năng cô lại hơi bài xích giấc ngủ.
Cô lắc lắc đầu, đoán có lẽ mình vừa kích động quá độ cần phải bình tĩnh một chút, vì thế rủ chồng cùng lên mạng.
Ngôn Khanh bò trên giường ấn di động, xây dựng đủ tâm lý, sau đó cập nhật Weibo dưới cái nhìn chằm chằm của Hoắc Vân Thâm. Tài khoản cô chú ý đều là account marketing cùng với các blogger liên quan đến cô, có động tĩnh gì là thấy ngay.
Cô đã sớm chuẩn bị trước việc bị mắng mỏ vì lăng xê, bị chỉ trích vì khoe giàu, hoặc là tiếp tục bị nghi ngờ, tình huống tốt nhất là thừa nhận năng lực của cô.
Nhưng mà sự thật luôn ngoài dự đoán.
Ngôn Khanh mở to hai mắt, đọc từng chữ một trên màn hình: “Hoắc tổng là cực phẩm tra nam?!”
Phát sóng trực tiếp đã qua đi, các cơn sốt khác thi nhau lên men, hướng đi không thể tưởng tượng nổi.
Ban đầu, công nhận thực lực của Ngôn Khanh chiếm ưu thế, tất cả bình luận đều là kinh ngạc và kinh diễm, điên cuồng chia sẻ cảnh cô ca hát và phổ nhạc, một số master fansite lúc trước phẫn nộ đóng cửa cũng đã trở lại, bắt đầu có người lên tiếng vì Ngôn Khanh.
“Trước kia Ngôn Khanh vốn được mời làm ca sĩ cho bài hát quảng bá của 《Tuyệt Đỉnh Thiếu Nữ》, tham gia chương trình chỉ vì nhân tình và ứng cứu thôi!”
“Đúng vậy, cô ấy vẫn luôn có thực lực, nhưng bị dư luận ảnh hưởng, nên mọi người đều mù quáng cho rằng cô ấy không được.”
“Làm ơn, mấy cô gái hãy để tay lên ngực tự hỏi, nếu đối phương là Hoắc Vân Thâm, gả cho anh ấy sẽ trực tiếp sải bước lên đỉnh cao cuộc sống. Được một người cao không thể với tới như vậy gọi là bé cưng rồi là mèo con, luôn luôn chiều chuộng cho cô mọi thứ có thể, cô chống đỡ được không? Là ai cũng không thể thôi!”
Đến đoạn này vẫn còn coi như bình thường.
Sau đó liền lệch hướng.
“Không sai! Là ai cũng không chịu được! Nên sẽ không phải là Hoắc Vân Thâm cố ý chứ!”
“Rõ ràng Ngôn Khanh là thế thân, nhất định cô ấy cũng biết, theo lý thuyết hẳn là theo nhu cầu ha? Kết quả bây giờ anh ta làm gì, làm Ngôn Khanh vì chìm đắm vào anh ta mà khăng khăng một đời?”
“Hung hăng chiều hư rồi một chân đá văng?!”
“Chẳng lẽ là vừa yêu vừa hận? Yêu cô ấy vì có khuôn mặt giống tình cũ, nhưng lại hận vì nhìn cô ấy quá giống tình cũ?!”
“Chúa ôi nói như vậy mới thấy Ngôn Khanh có chút đáng thương —”
“Thế này là Hoắc Vân Thâm huỷ hoại người ta à, ngày nào đó ngán ngẩm rồi vứt bỏ Ngôn Khanh, cô ấy còn có thể sống không?”
“Nói cái gì mà thâm tình như một, hoá ra là cực phẩm tra nam!”
Sau nhiều ngày chửi rủa, cuối cùng dưới Weibo của Ngôn Khanh cũng xuất hiện chủ đề mới.
Phái hung ác: “Nếu cô còn có chút cốt khí thì nhanh ly hôn đi! Đừng tham luyến thứ và người không thuộc về cô!”
Phái dịu dàng: “Cô mau ly hôn đi, nếu không cả đời sẽ bị huỷ hoại, về sau bị vứt bỏ thì sống thế nào được.”
Còn có tài khoản Weibo mới lập thích xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, nhanh chóng thu hút vô số người theo dõi, tên gọi —
“Vợ chồng thâm tình” hôm nay ly hôn chưa.
Ngôn Khanh nhìn mà trợn mắt há mồm, trộm liếc sắc mặt Hoắc Vân Thâm.
Biểu cảm của anh nhàn nhạt, nhưng ánh mắt lại muốn nghiền hai chữ “ly hôn” thành tro.
Ngôn Khanh cấp tốc vứt điện thoại qua một bên, giả bộ rất buồn ngủ, dịu dàng vỗ về anh: “Thâm Thâm em không xem nữa, đi ngủ.”
Hoắc Vân Thâm ôm chặt cô vào lòng: “Tra nam dỗ em ngủ.”
Ngôn Khanh cười chết, lòng dạ hẹp hòi như anh cũng biết mở miệng châm chọc.
Cô cũng không muốn ngủ lắm, nhưng nhắm mắt lại, giấc ngủ đến còn nhanh hơn trước kia.
Vẫn là những giấc mơ kỳ lạ, rất nhiều cảnh tượng nhỏ vụn bị xé rách, rất sắc bén, quấy rầy khiến cô đau đầu.
Trước kia người nọ đứng sau lưng Hoắc Vân Thâm, thấy không rõ mặt mũi dáng vẻ, nhưng trong một khoảnh khắc loé sáng nào đó, giống như được mặt trời chiếu sáng, cô bỗng thấy rõ bộ mặt thật của anh ta.
Thần kinh Ngôn Khanh đột nhiên căng thẳng, hốt hoảng mở mắt ra, há mồm thở dốc.
Mới tờ mờ sáng của ngày mới, bầu trời còn tối tăm, cô ngơ ngác nhìn chằm chằm trần nhà, một hồi lâu vẫn không biết bản thân mình đang ở đâu. Cô chậm chạp xoay đầu, cố hết sức quay đầu nhìn người đàn ông đẹp trai bên cạnh, anh ngủ, còn đang ôm chặt cô.
Anh là…
Theo bản năng Ngôn Khanh muốn né tránh, lại cảm thấy không đúng.
Cô cắn đầu lưỡi cho tỉnh táo, lại một lần nữa nhìn anh, sự xa lạ và nỗi sợ hãi nghi ngờ trong đầu như thủy triều rút đi, ngoài hơi choáng váng, không để lại bất cứ dấu vết gì.
Lại qua mấy chục giây, những khác thường vừa rồi như chưa từng xảy ra, Ngôn Khanh nhíu mày nghĩ, không nhớ rõ cô tỉnh lại như thế nào, trong lòng vì sao mà thình thịch kinh hoàng.
Dưới ánh trăng cô nhìn khuôn mặt Hoắc Vân Thâm chăm chú, ngoan ngoãn dán sát lại rồi ôm anh.
Làm sao vậy…
Hơn nửa đêm bỗng nhiên muốn dính anh, giống như sợ hãi chia lìa.
***
Buổi phát sóng trực tiếp ra mắt toàn bộ ca khúc 《Thanh ti》 đã mang lại cho Ngôn Khanh hiệu quả gột rửa, nước bẩn đầm đìa trên người đã bị cuốn trôi, cuối cùng cô cũng nhận được lời khen ngợi mà cô xứng đáng được nhận.
Mắng nhiếc thì vẫn có, bởi vì cô phát sóng trực tiếp cuộc sống giàu có, số người nhìn mà đau mắt nhiều không kể xiết, mỗi ngày chê bai trào phúng không biết mệt, đánh cuộc khi nào cô mới ly hôn, hai bàn tay trắng.
Nhưng với đẳng cấp và đề tài hot của cô, thì không cần lo lắng về việc fans sẽ quay lưng lại, nhiều fan cũ thời Bông Gòn cũng ồn ào lên tiếng bệnh vực cô.
Cũng có không ít fan mới vô cùng háo hức: “Mẹ nó, một ca sĩ đẹp thế này mà còn không phải lo tài nguyên, còn được anh chồng Đại Ma Vương chiều chuộng vô bờ bến, sao không làm fan, không trải nghiệm cuộc sống thoải mái dễ chịu một chút, cùng lắm về sau ly hôn lại thoát fan.”
MV trước đây Ngôn Khanh quay cùng Thiên Vương đã hoàn thành, đoàn đội của Thiên Vương cũng không ngại tranh cãi, hào phóng tung ra hình ảnh nữ thần hoa khôi học đường, lại thành công giành được rất nhiều cảm thán: “Cái khác không nói, khuôn mặt thật đẹp.”
“Đừng không nói a — giọng ca cũng thật tốt.”
“Dáng người cũng thật tuyệt.”
“Tính cách càng thật là…”
Cuối cùng Ngôn Khanh cũng chuyển từ “đen xì” sang “nửa đen nửa đỏ”.
Lâm Uyển bên kia vẫn luôn điên cuồng gửi tin tức mới cho Ngôn Khanh, không ít chương trình tạp kỹ đứng đầu đang tìm cô, thậm chí phim truyền hình còn muốn cho cô vai diễn.
Ngôn Khanh nghĩ đến ngày đó thiếu chút nữa diễn cảnh hôn, và cả phản ứng chọc tim chọc phổi của Hoắc Vân Thâm, quyết đoán lắc đầu: “Không diễn, em chỉ muốn làm tốt việc ca hát.”
Điều nực cười là trước khi xuất đạo, có chương trình mời cô quay một tập, khi xảy ra chuyện thì chính là người bội ước đầu tiên, giờ lại muốn đổi ý.
Lâm Uyển từ chối tất cả, chọn tới chọn lui, để lại một chương trình ca hát và sáng tác gần đây đang phổ biến rộng rãi, mô hình còn rất mới, khách mời cơ bản đều là những tên tuổi có độ nổi tiếng ổn định, đông fans và thuộc phái thực lực lâu năm, nhiệt độ căn bản không cần lo lắng, lại có thể thể hiện thực lực và gia tăng hảo cảm độ, trước mặt chính là lực chọn tốt nhất.
Chỉ là vốn khách mời ban đầu có Hứa Mạt Hàm, ekip chương trình lại tìm tới Ngôn Khanh cho vị trí cuối cùng.
“Sẽ có khó khăn và thách thức, nhưng cũng sẽ có hiệu quả rất lớn.” Lâm Uyển hỏi, “Nhận không? Nếu không muốn, chị có thể chọn cái khác nhẹ nhàng dễ ứng phó hơn.”
Ngôn Khanh kiên định: “Nhận, em có thể làm tốt.”
Lâm Uyển yên tâm: “Buổi ghi hình đầu tiên sẽ diễn ra sớm, trước mắt chưa có chủ đề, nhưng sẽ có phần sáng tác tại chỗ, em có thể chuẩn bị trước mấy bài, điều chỉnh trạng thái tốt nhất.”
Ngôn Khanh đồng ý xong, tranh thủ thời gian bắt đầu làm việc.
Cô đặt ra cho mình vài chủ đề, muốn viết xong DEMO càng sớm sàng tốt, gần như cả ngày chỉ ngâm mình trong phòng làm việc, quá chìm đắm, ngay cả Hoắc Vân Thâm về đến nhà lúc nào cũng không biết.
Mãi cho đến khi tiếng gõ cửa chậm rãi vang lên, Ngôn Khanh đeo tai nghe quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông cao lớn, môi hơi mím.
Bên tai cô vẫn luôn vang vọng tiếng nhạc, có lẽ anh chồng đã gõ một hồi lâu, một hai phải chờ cô nghe được mới bỏ qua.
Vừa cố chấp lại vừa đáng thương, còn mím khóe miệng, không để vẻ uất ức cô đơn lộ ra ngoài.
Ngôn Khanh đang nghẽn ý tưởng, hơi sốt ruột ngăn cản anh: “Thâm Thâm anh đừng ồn, để em làm cho xong.”
Lông mi Hoắc Vân Thâm rũ xuống, ánh sáng trong mắt dần mờ đi.
Tốt, mèo Khanh Khanh muốn tạo phản.
Vì công việc mà ném anh sang một bên, chẳng quan tâm.
Hoắc Vân Thâm dứt khoát đi vào, trở tay đóng cửa lại, không lập tức đến chỗ Ngôn Khanh, mà chuyển hướng vào phòng tắm nhỏ trong phòng làm việc.
Anh tắm xong, chưa lau khô, tuỳ ý khoác chiếc áo tắm dài, để chân trần đẩy cửa phòng tắm ra.
Mới đầu Ngôn Khanh không chú ý, nhưng rất nhanh đã gửi thấy mùi hương gỗ sạch sẽ, cùng với hơi nước mát lạnh… dần dần vây quanh mình.
Cô giật mình, không khỏi quay đầu, con ngươi bỗng chốc run lên.
Hoắc Vân Thâm cũng không nhìn cô, anh đang pha cà phê ở chiếc bàn cách cô 3 mét.
Anh hơi cúi đầu, giọt nước dọc theo cằm anh, trượt xuống ngực, nhanh chóng biến mất sau lớp cổ áo.
Ngón tay thon dài ướt đẫm, trắng lạnh đến lạ thường, anh không nhanh không chậm bưng cái ly lên, uống một chút, yết hầu ẩm ướt hoạt động lên xuống.
Mắt Ngôn Khanh nhìn đăm đăm, không tự chủ nuốt nước miếng.
Hoắc Vân Thâm nghiêng đầu nhìn cô: “Em bận đi anh không ồn.”
Ngôn Khanh cố gắng tĩnh tâm, điều chỉnh tai nghe lên lớn nhất.
Nhưng mà hơi thở thanh lãnh của người đàn ông sau khi tắm xong đang che trời lấp đất, cô càng không để ý, càng bị bao phủ.
Anh bước chân, hô hấp, áo tắm dài cọ xát, tất cả đều mạnh mẽ xâm nhập vào cảm quan của Ngôn Khanh.
Ngôn Khanh cắn môi chống cự sự dụ dỗ.
Hoắc Vân Thâm thong thả bước tới bàn làm việc của cô rồi ngồi xuống, mái tóc ngắn đơn giản của anh được vuốt ra sau, rối bù nước, đôi mắt đen nhánh thỉnh thoảng đảo qua cô, đôi môi mỏng bị thấm ướt bởi cà phê sữa, lưu lại một chút trên môi.
Ngực Ngôn Khanh phập phồng, sắc mặt đỏ ửng, không khỏi nghiêng người nhìn anh.
Anh cong cong khóe miệng: “Anh thật sự không ồn.”
Ngôn Khanh ngước mắt, đột nhiên đối diện với khuôn mặt quá mức mê người của anh, cùng với chút sữa trên môi kia.
Tim cô đập ầm ầm thất thủ, ném tai nghe sang một bên, vỗ bàn đứng dậy, khí thế mười phần đè vai anh lại, khó có khi nhìn xuống anh một lần: “Không ồn, rốt cuộc anh đang làm gì?”
Hoắc Vân Thâm lẳng lặng nhìn cô, khàn khàn trả lời: “Bé cưng, anh đang dụ dỗ em.”