– Không sao! Em sẽ nhờ mẹ trông Nhất Thiên một hôm là được!
– Việc đấy không phải vấn đề,anh chỉ sợ em không thích đến những nơi như vậy!
– em lớn rồi mà có phải trẻ con nữa đâu!!- Hy buông lời trách móc,ánh mắt long lanh nhìn Nam
– Vậy em thích là được!- Nam vui vẻ đồng ý,thế rồi anh quyết định hôm nay sẽ đưa nó ra ngoài thư giãn,nói là đi chơi nhưng thực ra là đưa nó mua sắm,là gợi ý của mẹ,bà vốn là người tâm lý nên những việc thế này bà biết rất rõ… bà muốn nó thấy vui vẻ
– nào…!!! Hôm nay anh sẽ đưa em ra ngoài thay đổi không khí! Mẹ sẽ trông Nhất Thiên,nên hôm nay chúng ta sẽ có nhiều thời gian,anh sẽ chờ em dưới xe,em chuẩn bị đi!- Nam đưa tay nâng khuôn mặt nó lên một cách nhẹ nhàng,nhìn âu yếm trước khi rời đi,không để nó kịp trả lời là muốn đi hay không… Hy nhìn theo bóng lưng anh ra khỏi phòng,hào hứng nghe theo lời Chấn Nam..
10 phút sau,nó đã có mặt dưới nhà,Nam đang dựa mình bên cạnh chiếc lovo màu đen tuyền,Chấn Nam chỉ hơn nó hai tuổi,nhưng cách ăn mặc lại toát nên vẻ chững chạc trông rất khác so với lần đầu Hy gặp,nhỏ đã gần như quên mất một thiếu gia bảnh trai có phần ngông cuồng,ăn chơi,nhỏ cảm thấy Nam là một người khác hoàn toàn không giống như vẻ bề ngoài ấy,Hy đứng ngây ra một lúc đến khi Nam đưa tay lên vẫy,rồi mở cửa ra hiệu mời nó vào. Trong xe,Chấn Nam mở giai điệu nhẹ nhàng,chỉnh máy sưởi đến độ ấm nhất định
– Em không hỏi là chúng ta đi đâu sao?
– anh biết là em đâu quan tâm chứ,nếu em hỏi chắc chắn sẽ không đi rồi!
– ôi thật là,em đúng là đồ khó hiểu!- Nam nhíu mày,nhưng mà ai biết được trong lòng anh vui như trống vang,hôm nay đúng là ngày đầu tiên sau bao ngày anh được ở bên nó thoải mái như thế này,những ngày qua chỉ khiến tình yêu trong anh càng nhiều hơn,anh cho đi và không cần nhận lại,chỉ cần mỗi ngày nó bên anh vui cười là anh hạnh phúc rồi.Nam thỉnh thoảng liếc nhìn sang nó mỉm cười. Nơi đầu tiên anh đưa nó đến là một tiệm spa nổi tiếng để làm tóc,anh không khó chịu khi ngồi chờ nó hàng giờ đồng hồ để làm xong kiểu tóc nó ưng ý,mái tóc đen dài được làm xoăn lọn sóng nhẹ nhàng,cùng nước da trắng sáng,ánh mắt hút hồn khiến tim anh xao xuyến ngay lần đầu tiên, hàng mi dài cong vút,nó xinh đẹp hơn bao giờ hết,anh chưa bao giờ phủ nhận điều đó
– Anh biết mình đã nhìn em rất lâu rồi không? – Hy khua tay trước mặt anh sau khi được cô nhân viên hoàn tất việc trang điểm,nhỏ cười khi thấy Chấn Nam nhìn nó ngây ngô,chỉ đến khi nó kéo tay Nam ra ngoài cùng bao nhiêu ánh mắt ghen tị của đám nhân viên dành cho nó,bọn họ cứ thế nhìn theo than thở “anh ấy đẹp trai quá” – một anh nhân viên chen ngang ” cô được xinh đẹp như cô ấy đi rồi sẽ có người theo đuổi thôi” chàng trai dứt lời khiến đám nhân viên ngậm ngùi tản ra,anh chàng nhân viên tiếc nuối nhìn theo nó đắm đuối cho đến khi nó ra đến xe rời đi
Trong xe Nam vẫn không ngừng nhìn nó,anh luôn miệng khen cho đến khi xe dừng trước một cửa hiệu thời trang cao cấp,anh dẫn nó vào trong và sai đám nhân viên chọn những mẫu mới nhất,những bộ váy lộng lẫy đắt tiền… Hy chỉ biết than vãn nó không ngăn được Nam đang vung tiền một cách hoang phí…
– em mặc thử bộ này đi!” 1…3… 30 phút sau nhỏ đã thay gần chục bộ váy
– ” thanh toán hết chỗ này cho tôi” cứ trừ tiền trong thẻ này,Nam đưa chiếc thẻ vip ra,Hy liếc anh một cái rồi nhìn đống quần áo ngậm ngùi,than vãn không biết khi nào mới có dịp mặc hết,nó mặc Nam ở đó đi ra xe trước.Như không hẹn mà gặp,tên con trai với khuôn mặt mỹ nam vừa va phải nhỏ khi nó đang bước ra theo sau là Chấn Nam
– Xin lỗi! Tôi không để ý!- cả hai đều đồng thanh,hai ánh mắt gặp nhau cả hai đều nhận ra nhau
– Khanh! -Chị Thiên Hy! -nó ngạc nhiên còn Khanh thì vui ra mặt,thằng bé lấy tay giữ lấy vai nó,giọng hồ hởi
– chị có khoẻ không? Chị đã làm gì và ở đâu? Em rất nhớ chị,em đã tìm chị mà không có một chút thông tin nào!-một loạt những câu hỏi dồn dập mà nhỏ còn chẳng kịp trả lời cho đến khi Nam đã đứng sau Khanh từ lúc nào,không cần nói Nam đang nhìn tên con trai trước mặt với vẻ khó chịu như muốn lao vào đánh hắn
– Chị vẫn khoẻ! Cuộc sống bây giờ của chị rất ổn! -Hy vui vẻ trả lời
– Còn đây? Sao chị lại ở bên hắn? -khanh hỏi lại,thực ra từ hôm xảy ra xung đột,cũng là lúc đến nhà họ Âu nhỏ chẳng còn liên lạc gì với Khanh,thằng bé cũng chỉ biết nhỏ đến đó và không hề biết đã xảy ra chuyện gì cho đến hôm nay gặp lại,chẳng trách lại hỏi nhiều đến vậy
– Chấn Nam anh có thể ra xe trước được không? Em muốn nói chuyện một lúc…- hy vừa nói vừa kéo tay Nam lại phía sau mình đẩy lại phía xe, với giọng năn nỉ và hứa sẽ nói chuyện ít phút,còn anh thì lững thững đi lại xe mình nhưng mắt thì vẫn không rời khỏi nó nửa giây
– Chuyện kể ra rất dài ròng! Nhưng gặp lại em chị rất vui,em có thể giữ bí mật rằng đã gặp chị không?
– với Anh Nghiễn sao? Tại sao? Anh nghiễn chắc chắn rất mong chị trở về!- Khanh thắc mắc,cả một mớ nhưng câu hỏi trong đầu, với linh cảm của mình Khanh cũng đoán ra Hy đang lo lắng điều gì đó,tại sao không nói với anh,tại sao không trở về,chẳng lẽ khoảng thời gian ấy nó đã xảy ra chuyện gì khó nói sao
– Không,mọi chuyện kết thúc rồi,lần cuối chị liên lạc với anh ấy cũng là lần cuối chị nói sẽ không liên quan đến anh ấy nữa…
– chị ổn chứ!?- Mắt vẫn dán vào đôi mắt nâu trong veo của Hy,giọng nói ấm áp
– đừng lo cho chị! Chị đi đây!- Dứt lời nhỏ quay người chào tạm biệt Khanh khiến khanh hụt hẫng vô cùng,Khanh gọi lại như thể sợ rằng sẽ không còn gặp lại
– em sẽ còn gặp lại chị chứ?…
nhỏ quay lại mỉm cười rồi vào trong xe… chưa hết lưu luyến với thằng nhóc thì Nam đang ngồi trong xe với khuôn mặt hình sự
– hơi lâu đó! Tên đó cứ như định ôm em và không để em đi!- Nam nói bóng gió
– anh ghen hả!- Hy cười thích thú
– anh không ghen,dù sao thì cũng nên cảm ơn hắn vì đã cứu anh!- Nam nói với giọng tỉnh bơ,rồi lên ga phóng đi với tốc độ chóng mặt
Sau đó Nam định đưa nó đến một nhà hàng nổi tiếng để dùng bữa kết thúc một ngày ở bên cạnh nó nhưng nhỏ nói mệt thế là anh đành phải tiếc nuối đưa nó về nhà
– em sẽ đến phòng mẹ đưa Nhất Thiên về,hôm nay chắc mẹ vất vả rồi!
– Không cần đâu! Em nói mệt thì cứ để mẹ trông nó đi,hơn nữa giờ thằng bé cũng ngủ rồi- Nam dảo bước ngay sau,vẫn giận nó
– vậy em vào phòng đây!- Hy cười trước khi quay vào trong phòng.Phòng anh và nó chỉ cách nhau bức tường mà Chấn Nam cứ làm như cách xa nhau cả ngàn dặm,anh bất ngờ kéo tay nó lại ôm lấy,rồi anh cúi xuống,mắt anh nhìn vào đôi môi mỏng ấy,anh muốn hôn nó nhưng rồi trong vài giây Nam không làm vậy khi nhỏ đang nhìn anh khó chịu,anh lập tức cúi đầu ghé vào tai nó giọng thì thầm
“Anh yêu em” nói xong anh bước vào phòng mình, Hy đứng ngây người một lúc,nhỏ luôn cố gắng mở lòng với Chấn Nam,luôn nghĩ cho anh một cơ hội,nhưng rồi cuối cùng nhỏ cũng không thể làm được,luôn có một bức tường vô hình nào đó bên cạnh,mỗi khi nhỏ đón lấy tình cảm của anh,nhỏ lại vội vàng trốn tránh,trái tim nhỏ chỉ có người con trai ấy,trải qua bao nhiêu chuyện rốt cuộc nhỏ cũng hiểu ra rằng cả đời này chỉ có Âu Thần mới khiến nhỏ yêu hơn cả bản thân mình đến vậy… nói ra lại đau lòng,nhỏ không muốn làm Chấn Nam tổn thương,nhỏ kéo cửa vào trong,rồi ngồi sụp xuống nền nhà,khóc nức nở,nhỏ không muốn ai thấy nhỏ lúc này… “em sai rồi,em sai rồi,Âu Thần anh có thể trở về bên em được không….”
Ở một nơi khác,một tên con trai đang gục trên bàn,hắn đã làm việc cật lực với ý định sẽ trả thù tên Âu Phong bằng mọi giá,bất luận phải đánh đổi bất cứ điều gì… Âu Thần luôn nhớ về nó,anh yêu nó vô cùng…