Thái y quỳ ở bên ngoài, ủ rũ nói: “Thân mình Hải quý nhân mập mạp cho nên không dùng được khí lực, thật sự là…”
Khuôn mặt Hải Lan đầy nước mắt, nàng đau đến mức sắc mặt trắng bệch, liền mạng lắc đầu, khàn giọng nói: “Tỷ tỷ! Muội không được rồi, thật sự không được rồi! Đúng là muội bị người khác hại chết rồi”
Như Ý nắm chặt đôi tay ướt đẫm mồ hôi, cố gắng nhẫn nhịn tinh thần đang hoảng loạn của mình, lớn tiếng nói: “Muội đừng nghĩ như vậy, hãy thả lỏng khí lực mà sinh hạ hài tử cho tốt! Hải Lan, ta không có con, muội đã đồng ý với ta, đứa con này sinh ra sẽ đưa cho ta nuôi nấng! Muội không thể nói chuyện mà không giữ lời được!”
Hải Lan đau đến mức tâm phế muốn nức ra, khí tức tắc ở cổ họng, nhất thời không nói nên lời. Đám ma ma đỡ đẻ cũng không trấn định, vẫn than thở: “Hài tử vẫn chưa chịu xuống dưới. Tiểu chủ, tiểu chủ dùng thêm chút khí lực nhé!”
Hải Lan đau đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn, thở hổn hển nói: “Tỷ tỷ, không phải muội nói chuyện không giữ lời, thật sự muội không có khí lực, thật sự muội…”
Hải Lan vừa nói, liền nắm chặt cổ tay Như Ý, Như Ý cảm nhận được khí lực trên tay Hải Lan cũng dần yếu đi, trong lòng càng ngày càng sợ, chỉ ở bên cạnh Hải Lan nói: “Hải Lan, nếu muội không cố gắng hết sức thì sẽ làm thỏa mãn tâm nguyện của các nàng ta mà thôi. Muội hãy nghe lời ta, cố gắng hết sức để đẩy hài tử ra ngoài”. Tóc tai Hải Lan đều ướt đẫm, dính ở trên mặt, càng phát ra khuôn mặt trắng bệch, không có một tia huyết sắc.
Trong không khí nồng nàn mùi máu cùng với mùi thảo dược thật khiến cho người cảm thấy hít thở không thông. Như Ý nhìn Hải Lan vất vả như vậy, ở đáy mắt xuất hiện nước mắt nóng bỏng, nàng nhịn không được liền rơi xuống. Nàng nằm ở gối Hải Lan, yên lặng nói ra từng chữ: “Hải Lan, trong lãnh cung khó khăn như vậy, bởi vì có muội bên cạnh cho nên ta mới cố gắng chịu đựng mới có ngày hôm nay. Vất vả lắm chúng ta mới như ngày hôm nay, mới vui vẻ được một chút, nếu muội khinh địch mà buông tay như vậy, nhất định ta sẽ không tha thứ cho muội”
Hải Lan cầm lấy cổ tay Như Ý, trượt xuống một chút giống như người gần chết, nước mắt Như Ý rơi trên mặt Hải Lan, tựa hồ như một sức mạnh triệu hồi sâu xa mà trầm trọng, Hải Lan cắn chặt răng trong miệng, cố gắng hết sức để dùng khí lực, Như Ý vội kêu lên: “Người đâu! Người đâu! Nàng ấy vẫn còn có ý thức, mau mang súp vào đi, mau lên!”
Diệp Tâm vội mang súp tới, Như Ý vội vàng tiếp nhận, ý bảo Diệp Tâm nâng gáy Hải Lan lên, cố gắng cạy răng của nàng đổ vào. Hải Lan uống súp cũng không nhiều, cơ hồ chỉ uống được nửa chén, còn nửa chén bị đổ ra ngoài. Như Ý nhìn lo lắng không thôi, có lẽ bát súp có hiệu lực, Hải Lan dường như có vài phần khí lực, đám Thái y mừng rõ, vội hỏi: “Nhàn phi nương nương, Hải quý nhân đã có ý thức, có nên dùng thêm thuốc trợ sản không ạ?”
Như Ý thì làm sao hiểu được những thứ này, chỉ phải nhìn về phía đám đỡ đẻ ma ma, gọi một ma ma lên nói: “Qúy nhân đã uống nhiều thuốc trợ sản như vậy, hài tử còn không có động tĩnh. Thái y không nghĩ đến châm cứu hoặc cách khác sao? Nếu lại dùng thuốc trợ sản, chỉ sợ nhất thời lượng dược quá mạnh, hài tử đi ra nhưng thân thể mẫu thân lại bị tổn thương lớn. Huống chi, thái y cho tiểu chủ uống thuốc trợ sản lại có dược tính quá mạnh, không phải loại thuốc ích mẫu bình thường”
Như Ý nghe vậy, bất an liền lập tức hỏi: “Các ngươi cho Hải quý nhân dùng thuốc trợ sản gì vậy?”
Cầm đầu là Triệu Thái y của Thái Y viện, hắn vội dập đầu nói: “Nhàn phi nương nương, bình thường thuốc trợ sản sẽ dùng ích mẫu để nấu, còn thuốc này lấy thêm đương quy, xuyên khung làm vị chính, đương quy có tác dụng dưỡng huyết lưu thông máu, điều kinh giảm đau, xuyên khung có tác dụng phối hợp với xuyên khung để tăng khả năng lưu thông khí huyết, bên cạnh đó có bổ sung thêm đào nhân, hoa hồng, đan thâm, cây ích mẫu, ngưu tất. Nhưng cái thai Hải quý nhân lớn, lại có khí hư mệt mỏi cho nên có bỏ thêm Hoàng Kì ba lượng nữa ạ”
Như Ý càng nghe càng kinh hãi, không khỏi biến sắc nói: “Đào nhân, hoa hồng cùng với Ngưu tất đều là thuốc khiến sẩy thai, sao có thể dùng làm thuốc trợ sản chứ?”
Triệu Thái y vội nói: “Nhàn phi nương nương có điều không biết, thuốc trợ sản vốn là nên có hoạt huyết tiêu viêm chi hiệu, đào nhân, hoa hồng cùng với Ngưu tất đều là thuốc khiến sẩy thai nhưng cũng là thuốc trợ sản rất tốt. Vi thần thân là thái y, việc này không tính sai được ạ”
Trong lòng Như Ý không yên tâm, nhìn xung quanh, lại không thấy Giang Dữ Bân ở bên, vội kêu lên: “Lục Ngân, Giang thái y đâu rồi?”
Vẫn là Triệu Thái y nói: “Hôm nay cũng không phải là canh trực của Giang thái y, đêm khuya cửa cung cũng đã đóng cho nên gọi Giang thái y đến cũng không được ạ”
Như Ý lúc này biết vô vọng, chỉ phải nói: “Bổn cung không hiểu dược lý, các ngươi đi bẩm báo với Hoàng thượng đi, hỏi ý kiến Hoàng thượng xem sao”
Triệu Thái y ra ngoài một lát rồi lại tức khắc trở về nói: “Hoàng thượng nói mẫu tử đều phải bình an, châm chước dùng thuốc trợ sản cũng được”
Như Ý nghe hai chữ “Châm chước” liền cũng thoáng yên tâm: “Vậy các ngươi chuẩn bị thuốc đi, lấy ngọc thể quý nhân làm trọng”
Triệu Thái y tức khắc đáp ứng, phân phó cung nữ mang thuốc đến, cho Hải Lan uống. Thuốc trợ sản và bát súp dường như có hiệu lực, Hải Lan dần dần thanh tỉnh, cũng có khí lực, chỉ là đau đớn trên người lại phát tác, nàng nhịn không được kêu lên thảm thiết. Đám đỡ đẻ ma ma thuốc trợ sản, mới đầu cũng có chút lo lắng như bây giờ thấy Hải Lan dần dần có khí lực cho nên công việc liền lu bù lên. Trong điện điên loạn cả lên, Hải Lan nắm chặt cổ tay Như Ý, cơ hồ dùng hết khí lực, nhẹ giọng kêu: “Tỷ tỷ, tỷ tỷ còn bên cạnh không?”
Như Ý rơi lệ đầy mặt: “Ta vẫn còn ở đây, muội hãy an tâm mà sinh hạ hài tử đi”
Hải Lan không nói ra lời, liều mạng sử dụng khí lực, cơ hồ muốn bóp nát cổ tay Như Ý. Như Ý chịu đựng đau nhức, nằm ở bên cạnh giường, không ngừng thay Hải Lan lau đi mồ hôi. Thật lâu sau, cũng không biết trải qua bao lâu, tiếng khàn giọng thê lương cũng đã qua đi, rốt cuộc cũng nghe được tiếng khóc của một đứa trẻ con, Hoàng đế ở bên ngoài kêu lên, vui vô cùng nói: “Trẫm đã có con rồi, tiếng khóc đứa nhỏ này thật vang dội”
Hải Lan nghe được tiếng khóc trẻ con, lộ ra một nụ cười mệt mỏi rồi rên rỉ nói tiếng “đau” rồi lại mê man. Như Ý vui mừng khôn xiết, mang ra một hài tử vẫn còn dình đầy tơ máu, là một nam nhi khỏe mạnh đoan chính, nàng nhịn không được hoan hỉ mà rơi lệ, vội dặn nhũ mẫu đi tắm rửa thanh tẩy. Như Ý xem qua hài tử rồi định sai người cho Hải Lan dùng thuốc bổ, thì bỗng nhiên phát hiệc áo ngủ bằng gầm mà ma ma vừa nhấc lên dính đầy máu tươi. Nàng cảm thấy kỳ lạ, liền lại lấy tấm chăn đệm lên nữa, quả nhiên cả cái đệm chăn đều bị ướt đẫm. Như Ý hoảng sợ, lập tức kéo một ma ma đỡ đẻ nói: “Tựa hồ Hải quý nhân đang ngủ nhưng ngươi nhìn kỹ xem, sao lại có nhiều máu như vậy chứ?”
Ma ma kia vừa thấy, cơ hồ sợ tới mức hồn phi phách tán: “Nhàn phi nương nương, không tốt rồi. Qúy nhân uống xong thuốc trợ sản, dùng lực quá độ, tuy rằng hài tử đã được sinh ra nhưng hài tử quá lớn cho nên phần thân dưới của quý nhân đều…”
Như Ý thấy thần sắc ma ma thất kinh, cho dù chính nàng chưa từng sinh con nhưng cũng biết là chuyện không tốt. Nàng cố gắng định thần, hỏi: “Rốt cuộc Hải quý nhân là làm sao?”
Ma ma kia hoảng sợ đến mức run lẩy bẩy: “Phần thân dưới của quý nhân bị xé rách rồi”
Như Ý cả kinh, chỉ cảm thấy toàn thân bủn rủn, cơ hồ đứng thẳng không được. Nàng nắm chặt vạt áo của ma ma, lạnh lùng nói: “Mau nghĩ cách đi! Mau lên!”
Ma ma sợ đến mức rơi nước mắt xuống, hoảng sợ nói: “Nhàn phi nương nương, bây giờ chỉ có thể dùng bạch dược cầm máu trước, sau đó vài ma ma chúng nô tỳ sẽ khâu lại vết thương, chỉ là việc này quá khó, khó tránh khỏi việc ngọc thể quý nhân bị tổn thương. Cho dù khâu lại thì vẫn không thể giống như lúc trước, thỉnh nương nương đừng trách phạt đám nô tỳ!”
Như Ý nhìn Hải Lan, cố gắng nhẫn nhịn bắt buộc chính mình phải trấn tĩnh lại: “Bây giờ còn nói đến chuyện này làm gì, mau chữa trị cho Hải quý nhân trước đi”
Đám đỡ đẻ ma ma vội vàng không ngừng thu xếp. Như Ý nãy giờ nói rất nhiều, giờ đây nàng cũng thấy hơi tức ngực, mới thấy cổ tay nàng đau đớn không thôi, nàng giờ mới nhìn kỹ, liền thấy Hải Lan đã dùng lực cào xé vào cổ tay nàng, Diệp Tâm vội nói: “Nương nương chờ một chút, nô tỳ sẽ đi lấy thuốc giảm sưng đến cho nương nương trị vết thương”
Nàng làm sao còn lo lắng những thứ này nữa chứ, vội nói: “Chút vết thương đó của bổn cung không sao. Ngươi đi xem Hoàng tử đã tắm rửa xong chưa, nếu xong rồi hãy ôm đến cho bổn cung, bổn cung sẽ đi đem cho Hoàng thượng nhìn một cái. Ngươi phải nhìn đám ma ma đỡ đẻ chữa trị cho tiểu chủ của ngươi, không được có một chút sai lầm”
Nàng đang nói, có một ma ma đã ôm một hài tử đi ra, Như Ý vội ôm ra ngoài, đám cung nhân bên ngoài sớm vui mừng nhìn về Hoàng đế chúc nói: ‘Hoàng thượng vạn phúc, Hoàng thượng vạn hỉ, Hải quý nhân hết thảy bình an trôi chảy, sinh hạ được một tiểu a ca”
Hoàng đế quả nhiên cao hứng, liên tục phân phó ban thưởng cung nhân trên dưới ở Diên Hi cung, Như Ý ôm hài tử trong lòng đến cho Hoàng đế nhìn, hài tử của Hải Lan đúng là lớn hơn đứa nhỏ bình thường nhưng khuôn mặt lại nhỏ nhắn, bóng loáng dễ thương vô cùng. Hoàng đế vô cùng hoan hỉ, ôm vào trong ngực, không chút buông tay: “Ngũ a ca của trẫm vừa mới sinh ra mà diện mạo đoan chính, thiên đình phong phú, tiếng khóc lại vang dội như vậy, đúng là hài tử có phúc khí”
Như Ý vội cười nói: “Hoàng thượng nếu thấy Ngũ a ca có phúc như vậy thì cầu xin Hoàng thượng ban tên cho Ngũ a ca đi ạ”
Hoàng đế trầm ngâm một lát, cất cao giọng nói: “Trong mục Thiên Tử truyện có nói cơ kỳ, ngọc chúc cũng, kỳ có trân dị ý, Ngũ a ca của trẫm hãy gọi là Vĩnh Kỳ [永琪]* đi”. Hoàng đế suy nghĩ rồi nói: “Hải Lan đã sinh hạ cho trẫm một nhi tử như vậy, Lý Ngọc, truyền ý chỉ của trẫm, tấn phong Hải quý nhân chức tần, làm chủ vị Diên Hi cung, phong hào là…” Hắn mỉm cười: “Tâm trẫm sung sướng, liền phong hào chữ Du 愉, Du tần thế nào?”
*Vĩnh Kỳ [永琪 chữ Vĩnh 永 nghĩa là lâu dài, chữ Kỳ 琪 nghĩa là kì lạ, một loại ngọc
quý.
Chữ Du (愉) nghĩa là cao hứng, vui vẻ
Như Ý mỉm cười, trong mắt đau xót, nhịn không được quay mặt đi chỗ khác: “Chỉ tiếc Du tần không thể cùng Hoàng thượng vui vẻ với nhau nữa rồi”
Hoàng đế ngẩn người ra, cũng có chút sốt ruột: “Hải Lan có phải gặp chuyện không tốt không? Thái y và ma ma nhiều như vậy nhưng đúng là vô dụng!”
Thần sắc Như Ý thẫn thờ, quỳ gối nói: “Hoàng thượng, Du tần vì sinh hạ Ngũ a ca cho Hoàng thượng cho nên đã bị thái y dùng quá nhiều thuốc trợ sản, đến nỗi phần thân dưới bị xé rách, máu chảy không ngừng. Chỉ là về sau, vẫn còn lưu lại”. Nàng ngẩng mặt, nhìn Hoàng đế: “Thần thiếp cầu xin Hoàng thượng, về sau mặc kệ dung nhan Du tần muội muội có già cả hay thân thể lão quyện thế nào, Hoàng thượng đừng chán ghét muội ấy, chỉ nhớ rõ muội ấy đã liều mạng vì Hoàng thượng kéo dài Hoàng tự thế nào mà thôi”
Hoàng đế thương tiếc nhìn Như Ý, đem hài tử giao đến Lý Ngọc, hai tay vội đỡ lấy nàng dậy nói: “Nàng yên tâm. Trẫm sẽ không như vậy”
Như Ý được Hoàng đế đỡ đứng dậy, nước mắt rơi xuống nói: “Hoàng thượng, thần thiếp còn có chuyện muốn cầu xin, Du tần sinh con, nếu có thể, thỉnh Hoàng thượng đem hài tử ở bên cạnh Du tần nuôi nấng, không cần đưa đến A ca sở dưỡng dục có được không ạ”
Hoàng đế suy nghĩ nói: “Du tần xuất thân Kha Lý Diệp Đặc thị, chính là một tộc nhỏ, không thể so với mẫu tộc cao quý của Gia tần. Cái này…” Hắn nhìn Như Ý nước mắt rơi đầy mặt, không đành lòng cự tuyệt: “Trẫm sẽ đáp ứng nàng, dù cho Vĩnh Kỳ lưu lại bên cạnh Du tần nuôi nấng, trẫm cũng sẽ giao cho nàng dưỡng dục, có như vậy Du tần lúc nào cũng được gặp Vĩnh Kỳ. Nàng thấy sao?”
Cái này đúng là quyết định tốt nhất, Như Ý vội tạ ơn, ôn nhiên nói: “Trời lạnh lắm, Hoàng thượng đã có được tin tốt rồi, Hoàng thượng mau quay về đi, thần thiếp sẽ ở lại chỗ này chăm sóc Du tần”
Hoàng đế gơi gật đầu, lệnh nói: “Lý Ngọc, đem hết đám thái y vô năng hầu hạ Du tần đêm nay trục xuất ra khỏi cung, vĩnh viễn không được dùng đến nữa”
Lý Ngọc đang muốn đáp ứng, lại nghe thái giám Tiến Trung chạy từ bên ngoài vào, khuôn mặt trắng bệch nói: “Hoàng thượng, không tốt, không tốt rồi”. Tiến Trung chạy gấp quá cho nên liền ngã lăn đến trước mặt Hoàng đế, cứng họng nói: “Hoàng thượng, Thận tần thắt cổ chết ở lãnh cung, theo lệnh Hoàng thượng, ấn chức tần mà làm tang lễ, đối với người bên ngoài chỉ nói là do bệnh chết nhưng mới vừa rồi đốt cháy thi thể và quan tài của Thận tần thì màu sắc của lửa kia là màu xanh lam, không phải màu hồng ạ!”
Hoàng đế đột nhiên nghe lời ấy, không khỏi lắp bắp kinh hãi, chợt quát: “Người đều đã chết thì sao lại đi thiêu ánh lửa có màu xanh lam được chứ? Nhất định các ngươi nhát gan, nghe nhầm lời đồn bậy!”
Tiến Trung sợ tới mức đầu lưỡi hoảng loạn: ‘Nô tài không dám nói dối, nô tài không dám. Hoàng thượng, đám cung nhân hỏa táng cũng đều nhìn thấy, đều nói Thận tần hàm oan mà chết, chết đi không siêu thoát”. Hắn nói, nhịn không được lấy mắt dò xét Như Ý.
Lý Ngọc mắt sắc, liền tát Tiến Trung hai cái, mắng: “Con mắt gian tà của ngươi nhìn ở nơi nào vậy? Không muốn sống nữa sao?”
Thần sắc Như Ý như thường, không chút nào để ý trong lòng, nắm tay Hoàng đế trầm định nói: “Tự làm bậy, không thể sống! Không phải thần thiếp và Hoàng thượng khiến A Nhược hàm oan mà chết, với lại lúc A Nhược còn sống đều dùng thủ đoạn âm độc để hại người, chết còn khiến ông trời nổi giân! Thần thiếp nhất định sẽ sai người điều tra, xem ai dám làm loạn chốn hậu cung, gây ra sóng gió!”
— HẾT QUYỂN HAI —