Phó Viễn Xuyên dẫn Quân Thanh Dư đi về phía phòng nghỉ, “Tôi đưa em về phòng nghỉ trước rồi mới sang bên kia xem sao”. Phòng thẩm vấn không phù hợp với cá nhỏ.
Quân Thanh Dư gật đầu đáp: “Anh đi thẩm vấn cùng Thi Khải Tân đi, một mình em về phòng nghỉ được rồi”. Cậu tò mò kết quả thẩm vấn hơn, quá trình thì không cần thiết phải xem. Phó Viễn Xuyên đã không muốn để cậu nhìn thấy quá trình thì cậu có thể tự mình về phòng nghỉ đợi kết quả.
“Không cần vội”.
Quân Thanh Dư khó hiểu, hỏi lại: “Không cần vội gì cơ?”.
Vừa nói xong thì đằng trước có người bước đến. Vừa ngẩng lên thì Thi Khải Tân đã lại gần đây.
Thi Khải Tân nói: “Nguyên soái, đã chuẩn bị xong hết rồi, bắt đầu lúc nào cũng được”.
“Ừ”.
Quân Thanh Dư thấy vậy bèn nói: “Anh cứ làm việc của mình đi, em tự mình về phòng nghỉ cũng được mà”. Đoạn đường có mấy bước chân, cần gì phải đưa về tận nơi.
Phó Viễn Xuyên thấy cá nhỏ cương quyết, hơi suy nghĩ rồi nói: “Thi Khải Tân”.
“Có!”.
“Đưa phu nhân về phòng nghỉ”.
“Rõ!”.
Phó Viễn Xuyên xoa đầu cá nhỏ, “Có chuyện thì dùng vòng tay thông minh gọi tôi”.
“Được”. Quân Thanh Dư hôn nhẹ một cái, “Anh cẩn thận đấy”.
“Ừm”.
Thi Khải Tân đứng một góc lập tức hạ mắt, không dám nhìn ngó cái gì hết.
Thấy Phó Viễn Xuyên đi rồi mà Thi Khải Tân vẫn đứng im không nhúc nhích, Quân Thanh Dư bước lên trước, nói: “Đi”.
“A vâng”, Thi Khải Tân lúc này mới hoàn hồn. Anh ta cười cười giở tính hóng hớt: “Nói là không hẹn hò cơ mà? Phu nhân nguyên soái là sao đây?”. Mới có bao lâu đâu cơ chứ. Nói bọn họ trước đây không hẹn hò, Thi Khải Tân đã không tin rồi. Chắc chắn là do không muốn công khai nên mới cố ý khiến anh ta hoang mang!
Quân Thanh Dư bình thản đáp: “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ”. Lúc nói chuyện với Thi Khải Tân, hai người họ đúng là không hề hẹn hò, không lâu sau đó mới xác định quan hệ.
Nhưng Thi Khải Tân lại nghĩ: “Hai người quả nhiên là đăng kí kết hôn rồi mà”.
Quân Thanh Dư: “…”.
Quân Thanh Dư quay người đi thẳng.
Thi Khải Tân đưa Quân Thanh Dư về tận phòng nghỉ, thấy cậu vào trong rồi mới rời đi. Anh ta còn phải đến phòng thẩm vấn có chuyện nữa.
Quân Thanh Dư về phòng rồi cũng không có việc gì làm, cậu chỉ là muốn để Phó Viễn Xuyên mau đi tra hỏi Hạng Tu Hoa thôi.
Vừa nãy ở trong phòng nhiên liệu hơi lâu nên quần áo khó tránh khỏi việc dính phải chút nhiên liệu đốt, ngửi kĩ sẽ thấy hơi có mùi. Nghĩ đoạn, Quân Thanh Dư vào phòng tắm tắm qua một lượt.
Cậu cho quần áo vào máy giặt, tìm một lượt cũng không thấy nút điều khiển, máy giặt trên chiến hạm không giống máy giặt bình thường cho lắm. Quân Thanh Dư bèn lấy ra ngâm nước.
Kết quả, mặc áo choàng tắm ra ngoài rồi Quân Thanh Dư mới phát hiện, cậu không hề chuẩn bị quần áo cho mình. Cậu chỉ chăm xếp hành lí cho Phó Viễn Xuyên, quên béng mất quần áo của mình. Giờ chỉ đành mặc tạm áo choàng tắm thôi.
Phó Viễn Xuyên bên kia không biết bao giờ mới quay lại, chuyện thẩm vấn này nọ không thể nào nhanh được. Có những cuộc thẩm vấn phải từ từ, nghiền ngẫm mới có được kết quả.
Quân Thanh Dư ngồi dựa vào đầu giường, mở xem cừa hàng trực tuyến như thường lệ, lọc bớt tin nhắn riêng. Vừa mở ra, một hàng dài từ trên xuống dưới đều là tài khoản nặc danh.
Nhân viên của trung tâm chăm sóc người cá?
Quân Thanh Dư không khỏi cảm thấy hoài nghi, đây là thật hay giả vậy? Người của trung tâm chăm sóc người cá mua rau quả làm gì?
Mở trang trò chuyện, bên kia chỉ gửi một tin: [Xin chào, có ai không]. Không còn gì khác nữa, cũng không biết bên đó có ý gì.
Tin nhắn được gửi ba ngày trước, Quân Thanh Dư bây giờ mới nhìn thấy. Có lẽ do bên kia cài thông báo lên mạng, lúc Quân Thanh Dư đọc được tin nhắn này thì lại gửi thêm vài tin nữa.
Khách hàng: [Tôi sẽ mua hết lượng rau quả anh có hiện giờ, ngoài ra thì lượng rau quả trong vòng một năm, không cần biết là bao nhiêu, chỉ cần anh có thể trồng ra được thì tôi đều lấy hết].
Khách hàng: [Không có rau quả thì những thứ khác chỉ cần có hiệu quả tương đương là được, chỉ cần là cửa hàng anh bán ra thì tôi sẽ mua hết].
Quân Thanh Dư trả lời: [Tác dụng của rau quả của tôi so với người cá không khác là bao, mà trung tâm chăm sóc người cá đâu có thiếu người cá, đâu cần mua thêm rau quả. Rau quả của tôi ưu tiên cho quân đoàn cũng như các giao dịch với người lãnh đạo Đế Quốc]. Thêm vào vế cuối là vì Quân Thanh Dư muốn xem xem trung tâm chăm sóc người cá có phải đang giúp phía người lãnh đạo Đế Quốc chuẩn bị rau quả hay không.
Khách hàng: [Tôi đã mua thì đương nhiên có lí do của tôi, anh chỉ cần bán đồ thôi].
Khách hàng: [Nhưng tôi có thể nhắc anh, tôi vì cứu người nên mới mua. Còn về việc hợp tác anh nói, những chuyện đó không hề ảnh hưởng, trung tâm chăm sóc người cá có thể thưởng cho anh thù lao hậu hĩnh hơn nữa].
Quân Thanh Dư chậm rãi nhếch mày, phách lối ghê nhỉ, chỉ là… việc mua rau quả không liên quan gì đến người lãnh đạo Đế Quốc, nhưng cứu người là thật hay không thì còn phải đợi suy xét. Dù sao thì từ sau khi biết trung tâm chăm sóc người cá nghiêng về phe người lãnh đạo Đế Quốc, Quân Thanh Dư không hề có thiện cảm gì với bọn họ nữa.
Mà nếu đã vậy thì cậu cũng chẳng còn ý đào sâu thêm gì nữa, thẳng thừng để lại một câu phí lời rồi thôi. Tiếp đó chặn tài khoản rồi thoát ra, đánh dấu tất cả tin nhắn là đã đọc.
Vừa làm xong thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa. Quân Thanh Dư hơi giật mình, “Ai đấy?”.
“Tôi đây”. Phó Viễn Xuyên có quyền hạn để mở cửa, nhưng anh sợ đột nhiên mở cửa ra sẽ dọa cá nhỏ nên mới gõ cửa.
Thấy người đến là Phó Viễn Xuyên, Quân Thanh Dư vô thức ngẩng lên xem giờ, thẩm vấn mới hơn năm tiếng, sao nhanh thế đã về rồi. Quân Thanh Dư hỏi: “Bên kia có kết quả rồi sao?”.
Phó Viễn Xuyên lắc đầu, “Chưa, tiến độ khá chậm”.
“Vậy sao anh lại về trước? Có chuyện gì sao?”.
Phó Viễn Xuyên ngồi xuống giường, giơ tay xoa đầu cá nhỏ, “Không có gì, tôi thấy lúc em cài thuốc nổ giả ở phòng nhiên liệu là chín giờ, dù chỉ là giả nhưng cảm giác mô phỏng lại cũng khá thật”. Dù sao cá nhỏ cũng là lần đầu lên chiến hạm, thuốc nổ điện tử hoàn toàn chỉ là mô phỏng lại, trừ việc không gây hại ra thì những cái khác rất chân thực. Đến lúc đó chỗ ngồi rung lắc cũng khá đáng sợ.
Phó Viễn Xuyên nói: “Tôi sợ đến lúc chiến hạm rung lắc em sẽ sợ nên về đây ở với em một lúc, đợi hết rung lắc rồi lại sang bên kia”.