“Ôn Hủ Hủ? Ai cho cô tới đây?”
Hoắc Tư Tước đứng ở đầu cầu thang, tóc vẫn ướt sũng, thân hình cao gầy chỉ mặc bộ đồ ở nhà bình thường, áo len cổ chữ V màu xám nhạt, phía dưới là quần dài màu trắng, cả người thoạt nhìn có loại cảm giác lười biếng nhàn rỗi.
Tuy nhiên, không làm ảnh hưởng chút nào đến sự cao quý toát ra từ hắn.
Ôn Hủ Hủ nhìn người đàn ông này, sửng sốt một chút: “Trợ lý Lâm bảo tôi, mà không phải anh muốn tôi trị bệnh sao?”
“Lâm Tử Dương? Ôn Hủ cô có nói dối cũng phải có chừng mực chứ? Cô cảm thấy tôi có thể ra lệnh cho cậu ta như vậy không?”
Ai cũng thật không ngờ người này có thể mở miệng ra là phủ nhận ngay, bởi vì cho rằng Ôn Hủ Hủ ‘nói dối’ mà khuôn mặt tuấn tú vốn không có chút máu của hắn cũng lập tức bốc lên một tầng u ám.
Ôn Hủ Hủ chết lặng.
Không phải chứ, rõ ràng là Tiểu Lâm tìm đến cô, anh ta còn vừa mới đưa cô tới.
Không đúng, nếu thật sự là do người đàn ông này ra lệnh, vậy vừa rồi lúc mới tiến vào, trợ lý này sẽ không để cho cô một mình đi vào, cô thật sự đã bị anh ta lừa?!
Ôn Hủ Hủ thoáng chốc hoảng hốt.
“Thế nào? Bị tôi nói đúng tim đen rồi đúng khôngkhông?”
Hoắc Tư Tước thấy được vẻ mặt của cô, nhất thời trong đôi mắt tràn ngập vẻ lạnh lùng hiện lên tia châm chọc, nhấc chân từ lầu trên đi xuống.
Ôn Hủ Hủ: “……”
Sự hoảng hốt nhất thời khiến cô không tự chủ được mà lùi lại mấy bước.
“Anh…… Chờ một chút, trước hết bình tĩnh lại, chuyện này thật sự là Lâm Tử Dương thấy anh ở trên thuyền liền hôn mê, còn bị đưa vào bệnh viện cho nên mới để tôi tới khám bệnh cho anh. Nếu tôi đã đến, vậy chúng ta tốt nhất nên giữ hòa khí để cho tôi điều trị cho anh?”
Cô cố gắng chống cự ý muốn thoát ra, đề nghị được chẩn đoán và điều trị bệnh cho hắn ta.
Dù sao sự việc cũng đã như vậy rồi, để sau này còn có cơ hội gặp con trai, cô nên nhẫn nhịn. Chỉ cần là cô thành công không chừng hắn thật sự sẽ đồng ý cho cô gặp con trai.