– Không cần nhiều lời, các nàng đều hiểu, tuyệt không trách ta!
– Ha ha, hảo hảo! Ngươi đã ngoan cố như vậy thì ta sẽ thành toàn cho ngươi!
Võ Hoàng cười ha hả để che giấu nội tâm đang tức giận của hắn.
Bước vào Thiên giai cửu phẩm trở thành đại lục đệ nhất cường giả, là thần của đại lục vậy mà con kiến hôi như Hàn Phong lại dám khiêu chiến uy quyền của hắn.
Võ Hoàng đã cấp cơ hội, nếu Hàn Phong không muốn thì Hàn Phong trong mắt Võ Hoàng chỉ còn là một địch nhân, mà đối với địch nhân Võ Hoàng hắn chưa bào giờ nhân từ.
– Ngươi phải trả giá cho sự ngu xuẩn của ngươi!
Võ Hoàng quát khẽ một tiếng, ngay sau đó một đầu ngón tay bao trùm trong tử khí đen nhánh như một hắc tiễn trong chớp mắt đánh nên người Hàn Phong khiến hắn không kịp né tránh.
Hàn Phong vốn còn muốn tận lực chống lại nhưng thực lực của Võ Hoàng quá cường đại.
Một kích tức giận này so với một chiêu hời hợt khi nãy còn hung hiểm hơn rất nhiều, Hàn Phong ngay cả phản ứng cũng không kịp, liền bị mũi hắc tiễn kia đánh trúng.
– Phốc!
Máu không ngừng tuôn ra, Hàn Phong cảm thấy thân thể như bị xé rách ra vậy.
Lực lượng cường đại đó không chỉ đánh lên người Hàn Phong mà còn đánh thủng một cái hố to sau lưng hắn, khiến hắn vừa mới cố gắng đứng dậy lại phải vào trong hố nằm.
Mấy người Trác Minh cũng nhắm mắt lại không dám nhìn cảnh này.
Tiêu Linh và Trầm Ngọc lúc này đã trở thành lệ nhân, các nàng muốn đi hỗ trợ nhưng cái gì cũng không làm được, nếu như có thể, các nàng nguyện vì thay Hàn Phong chịu đựng tất cả những chuyện này.
Toàn trường lúc này hoàn toàn yên tĩnh, Triệu Vô Cực và Hư Không lúc trước chịu một kích tới giờ vẫn chưa thể đứng dậy được.
Đúng lúc này thì Võ Hoàng đột nhiên kinh ngạc hô lên một tiếng:
– Vẫn chưa chết! Đúng là ngoan cường!
Theo lời Võ Hoàng vừa dứt, trong cái hố kia phát ra một chút âm thanh.
Ngay sau đó, một bàn tay từ bên trong đá vụn vươn lên, thân hình Hàn Phong chậm rãi xuất hiện trong mắt mọi người.
Gian nan đứng lên một lần nữa, bây giờ Hàn Phong tóc tai bù xù, quần áo rách tươm, trên người toàn là vết máu loang lỗ, khuôn mặt tái nhợt như người chết.
Hàn Phong cũng không biết tại sao hắn vẫn chưa chết, tuy rằng toàn thân đau đớn nhưng hắn biết mình vẫn chưa chết.
Hắn cũng không biết tại sao bản thân vẫn có thể đứng lên, có lẽ đây chỉ là hành động vô thức của thân thể.
Đầu óc hắn lúc này đã có chút mơ hồ, thực lực của Võ Hoàng quá đáng sợ, mặc dù thân là Thiên giai bát phẩm cùng với thân thể hoàn mỹ nhưng hắn vẫn không phải là đối thủ của Võ Hoàng.
Hàn Phong dựa vào bản năng đứng lên, bây giờ trong đầu hắn chỉ có một ý niệm duy nhất là: không được chết!
Ở phía hắn còn có người hắn phải bảo vệ, đó là những người mà hắn kiếp này hắn đã phát thệ sẽ bảo vệ bằng mọi giá.
Mặc dù là thế nhưng hắn hiện tại ngoài trừ có thể đứng lên thì toàn thân không còn chút khí lực nào, tự thân hắn còn khó bảo toàn chứ đừng nói bảo vệ người khác.
Hàn Phong cực kỳ ảo não: “Ta phải làm thế nào đây?”
Hàn Phong không ngừng tự hỏi bản thân như thế.
Võ Hoàng lạnh lùng nhìn Hàn Phong, đối với hắn, Hàn Phong chỉ là một con kiến hôi, tuy rằng con kiến này ngoan cường hơn so với những con kiến bình thường khác nhưng trước sức mạnh tuyệt đối trong tay hắn thì vẫn không là gì cả.
Hai lần liên tục xuất thủ mà vẫn không thể giết chết Hàn Phong đã làm Võ Hoàng rất tức giận.
– Ngươi giỏi lắm! Một chiêu kế tiếp này, ngươi nhất định phải chết!
Hàn Phong ngoan cường đã triệt để kích phát sự tức giận của Võ Hoàng, với hắn thì một cường giả Thiên giai cửu phẩm như hắn muốn bóp chết một con kiến hôi mà phải dùng tới ba chiêu là một sự sỉ nhục rất lớn.
Hắn không cho phép bất kỳ kẻ nào khiêu chiến thần uy của hắn!
Sau khi trở thành Thiên giai cửu phẩm, Võ Hoàng đã tự xem bản thân hắn là thần, là chúa tể duy nhất của thế giới này.
Nghĩ vậy, khí tức trên người Võ Hoàng bắt đầu vận chuyển không giữ lại chút nào. hắn phải đem tên tiểu tử Hàn Phong này phân thây mới có thể vãn hồi được uy nghiêm của hắn.
Thần uy, không được khiêu chiến!
Theo động tác của Võ Hoàng, tử khí ngập trời một lần nữa tập trung lại, dưới sự điều khiển của hắn trong nháy mắt đã tụ thành một đoàn rồi hoá thành một luồng hắc quang nhanh chóng phóng tới chỗ Hàn Phong.
Đối mặt với lực lượng huỷ diệt này, Hàn Phong không hề nhúc nhích.
Home » Story » ngạo thị thiên địa » Chương 539: Tiểu Bạch bị lãng quên