Lúc này, Sát Thần lĩnh vực trong cơ thể Đại Miêu đã sớm không thể áp chế được. Khi Điện Thần Chi Nhãn bộc phát, sát khí của hắn cũng theo đó mà bắn ra, cưỡng ép cắt đứt liên hệ giữa đối phương và Điện Thần Chi Nhãn. Mặc dù hắn không đối phó được với Điện Thần Chi Nhãn, nhưng đột nhiên tập kích để Cổ Lam tạm thời mất đi liên hệ với nó thì vẫn làm được. Mà bộ pháp quỷ dị kia tất nhiên là tuyệt học Đường Môn mà Đường Tam truyền dạy cho hắn, Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ.
Kinh nghiệm chiến đấu phong phú khiến Đại Miêu biết bộc phát như thế nào, mà lần bộc phát này cũng cho hắn tìm được cơ hội tốt nhất.
Trong nháy mắt trùng kích đảo khách thành chủ, không để cho đối thủ lấy về Điện Thần Chi Nhãn, không để cho hắn dùng thuấn di thoát ly, như vậy, sau đó chính là chiến đấu cứng đối cứng, và đây là tiết tấu thuộc về Đại Miêu. Nhìn qua đối phương có áo giáp phòng ngự cường đại, nhưng mỗi khi công kích bị phản xạ mà bị thương nặng, Sát Thần lĩnh vực của hắn bị kích phát mạnh hơn, bên ngoài thì áp chế đối thủ, nhưng bên trong là kích phát tiềm năng tự thân. Cho nên, công kích sau càng nặng hơn phía trước, lần sau lại càng hung mãnh hơn lần trước.
Đại Miêu bây giờ căn bản không nghĩ tới nếu mình bị thương nặng thì trận tiếp theo phải làm sao, trước thu được thắng lợi đã rồi nói tiếp. Hắn lúc này, trong lòng tràn ngập sát khí kíƈɦ ŧɦíƈɦ, trong mắt chỉ có đối thủ, trọng kiếm trong tay càng nặng hơn.
Khi Đại Miêu liều mạng lưỡng bại câu thương với đối thủ lần thứ sáu thì trọng kiếm đã không chịu đựng được mà nổ tung, thậm chí còn để lại trên vai hắn một vết thương rất sâu. Nhưng hắn vẫn không dừng công kích, không có trọng kiếm, hắn còn nắm đấm.
Cổ Lam lúc này đã hoàn toàn bị đánh đến mờ mắt, áo giáp quý giá của hắn đã tổn hại không biết bao nhiêu chỗ, mà đối phương vẫn điên cuồng tấn công hắn. Lực phòng ngự của áo giáp đang giảm xuống, thương thế của hắn lại nặng thêm, mà đối thủ rõ ràng đã biến thành một hồ lô máu, nhưng lực công kích vẫn không ngừng tăng lên, vẫn hung mãnh như cũ.
Nhìn khuôn mặt dữ tợn của Đại Miêu, Cổ Lam rốt cuộc đã sợ hãi.
Hắn có thể cảm nhận được, bản thể Thạch Lưu Ly của mình bắt đầu xuất hiện vết rách, hiệu quả phản xạ cũng bị ảnh hưởng. Năng lực thiên phú của Lưu Ly tộc cần bản thể ở tình huống hoàn hảo mới có thể phát huy ra được hiệu quả mạnh nhất, một khi trên thân xuất hiện vết thương thì không chỉ bị rò rỉ mà còn bị công kích của đối phương xâm nhập vào bên trong.
Điên rồi, tên này điên thật rồi!
“Oanh —-“
Cả hai bên đều bay ngược ra ngoài.
Lần này, quang mang trên áo giáp của Cổ Lam đã hoàn toàn mờ đi, phần ngực áo giáp bị vuốt hổ của Đại Miêu xé toạc ra một lỗ hổng, lộ ra làn da trong suốt sáng óng ánh bên trong.
Mà vuốt phải của Đại Miêu đã bị gãy dưới tác dụng của năng lực phản xạ.
Đại Miêu vẫn không dừng lại, sau khi tiếp đất, hắn lại lao lên mà không thèm điều chỉnh, mang theo khí thế vô địch lần nữa xông ra, lần này đổi thành vuốt trái. Bộ dáng điên cuồng càng làm mùi huyết tinh bay thẳng vào đầu Cổ Lam.
Sát khí điên cuồng đó cuối cùng cũng chạm đến nơi yếu ớt nhất trong lòng Cổ Lam.
“Ta nhận thua, ta nhận thua!” Cổ Lam hét to một tiếng.
Trọng tài Đại Yêu Vương ở phụ cận trong nháy mắt quét hai tay ra, một cỗ lực lượng nhu hoà quấn lấy Đại Miêu, đưa hắn sang một bên, hoá giải thế tấn công lần này.
Cổ Lam ngã xuống mặt đất, thở hổn hển.
Luận thương thế, hắn khẳng định không nghiêm trọng như Đại Miêu.
Lúc này, tay phải cùng cánh tay phải Đại Miêu đều bị gãy, xương sườn chỗ ngực gãy mấy cái liền, toàn thân bị máu tươi của mình nhuộm đỏ, nhưng khí tức hung hãn chỉ tăng chứ không giảm.
Giống như Đường Tam nói lúc trước, Sát Thần lĩnh vực rơi vào tay chiến sĩ chân chính như Đại Miêu hệt như hổ mọc thêm cánh.
Đây là lần đầu tiên Đại Miêu sử dụng Sát Thần lĩnh vực trên chiến trường, và nó đã thể hiện ra hung uy như vậy. Lúc đầu hắn không sử dụng Sát Thần lĩnh vực mà để lực lượng của lĩnh vực thu lại trong cơ thể, không ngừng kíƈɦ ŧɦíƈɦ chính mình, để cho thân thể trở nên cường hãn hơn, cho nên hắn mới có thể kiên trì đến lúc này, kiên trì đến lúc dùng sát khí áp đảo đối thủ.
Trọng tài Đại Yêu Vương đỡ lấy Đại Miêu, giơ tay trái vẫn còn nguyên vẹn lên cao: “Sư Hổ tộc Đại Miêu, thắng!”
Trọng tài thậm chí không thèm nhìn Cổ Lam, ở trên chiến trường hèn nhát và không chiến đấu đến giây phút cuối cùng, tuyển thủ như vậy thì có gì đáng nhìn?
Lời tác giả: Tôi rất thích nhân vật Đại Miêu, vì chủng quần mà liều mạng dốc hết toàn lực. Đây cũng là biệt danh một người bạn của tôi, hắn cũng là tác giả trứ danh, mọi người có thể đoán xem đó là ai. Tập tiếp theo Tổ đình tinh anh đại tái sẽ kết thúc, một phần cao trào cũng sắp diễn ra. Đường Tam có thể phò tá Mỹ công tử trở thành Thành chủ thành Gia Lý hay không? Khổng Tước Đại Yêu Vương dựa vào đâu cho rằng Mỹ công tử có thể ngăn cản được Tinh Phượng Đại Yêu Hoàng?
Lời editor: Mình cũng rất thích nhân vật Đại Miêu này, mọi người thì sao? Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, hẹn gặp lại ở quyển 10 nhé! Lần này lại phải chia thành phần mới rồi, mình sẽ để link đến quyển 10 ở comment nhé! >.