Đồ Hạo tức giận quát lên: “Chuyện gì?”
“Công tử, tin vui… tin cực kỳ vui ạ”.
Đồ Hạo mở cửa ra, là nô bộc trong nhà hắn ta.
“Nói”.
“Nhan gia đã nhận lễ vật của chúng ta, đã đồng ý hôn sự giữa ngài và Như Ý tiểu thư rồi”.
Đồ Hạo nháy mắt vui mừng quá đỗi.
“Thật sao? Ha ha… Nhan Như Ý là của ta rồi…”
Thế nhưng một màn khiến hắn ta hối hận cả đời đã xuất hiện, kỹ nữ bị đánh đó cũng không vừa, lão nương hầu hạ ngươi ăn chơi mà ngươi lại muốn giết lão nương? Còn giả vờ thanh niên tài tuấn cái gì, lão nương cho dù có chết cũng phải lôi ngươi theo cùng.
Thế là kỹ nữ đó đứng lên đến bên cửa sổ, hô hào ra bên ngoài.
“Cứu mạng với, Đồ Hạo giết người rồi… cứu mạng”.
Kỹ viện đó lại nằm đúng trên con phố sầm uất, vô số người đi đường ngẩng đầu lên nhìn thì thấy cảnh tượng vừa cực kỳ ướt át vừa tàn nhẫn, một nữ tử trần truồng như nhộng, hai quả đào lủng lẳng trước ngực theo gió, nhưng toàn thân lại đầy vết thương ghê người.
Đồ Hạo nháy mắt giận dữ xông tới ấn mạnh người phụ nữ đó bên cửa sổ, nhưng hắn ta đã quên mất bản thân cũng bị bại lộ…
“Haiz… mau xem kìa… đúng là đại thiếu gia nhà họ Đồ thật…”
“Ồ… không ngờ tên đại thiếu gia nhà họ Đồ này lại có sở thích như vậy, cứ tưởng hắn ta là một thanh niên tài tuấn chứ”.
“Ha ha… tên đại thiếu gia này biết chơi ghê, người có tiền thích thật”.
Đồ Hạo phẫn nộ, thật sự phẫn nộ, hình tượng mà hắn ta khổ công gây dựng cứ như vậy mà bị hủy hoại trong chốc lát rồi.
“Ta đánh chết ngươi”.
Đồ Hạo cầm cây gậy bên cạnh lên đánh về phía người phụ nữ, người phụ nữ đó điên cuồng kêu gào, đám tùy tùng đi theo Đồ Hạo thấy chuyện lớn không hay liền xông tới ngăn hắn ta lại.