Nhóm người kị sĩ Phong quốc này lao qua rừng giống như một tia chớp, khi phi ngựa qua chỗ Hàn Mạc đang đứng cũng không phát hiện ra đang có người chăm chú nhìn vào họ. T.r.u.y.ệ.n.Y.Y.com
– Làm sao… lại là hắn? Đợi đám kị sĩ kia chạy qua, Hàn Mạc chau mày, không kìm nổi, tự lẩm bẩm với chính mình.
Hồng Tụ liếc Hàn MẠc một cái, Hàn Mạc một câu cũng không khiến nàng có vài phần nghi hoặc.
Một khắc sau, đợi đoàn ngựa đi khuất, hai người mới từ trong rừng đi ra. Hàn Mạc nhìn về hướng bọn kị sĩ, nhăn mặt, trên mặt lộ ra vẻ sung mãn quái dị.
Hắn không nói một lời nào. Hồng Tụ cũng không nói, chỉ lẳng lặng theo sát bên cạnh hắn.
Hàn Mạc kéo ngựa, nhìn vết vó ngựa kéo dài trong khu rừng lầy lội, im lặng một lát, cuối cùng xoay người lên ngựa, trầm giọng nói:
– Đuổi kịp bọn họ, xem kết cục thế nào!
Hồng Tụ cũng xoay người lên ngựa, thân là thủ hạ của Hàn Mạc, hắn ra lệnh thế nào thì nàng cứ thế mà làm, hiển nhiên không cần hỏi vì sao phải đuổi theo đám người kia. Nếu như là một người thận trọng, có thể sẽ nhắc Hàn Mạc không nên gây chuyện rắc rối, nhưng xem ra đối với Hồng Tụ này không chuyện gì là không thể làm, nếu phải đuổi kịp ắt sẽ đuổi kịp.
Hơn nữa trong rừng lại có vết vó ngựa rất rõ ràng, cũng không cần phải bám theo sát gót.
Hàn Mạc rung cương, giục ngựa chạy về phía trước, Hồng Tụ tức khắc đi theo.
Nói về rừng của Phong quốc không chỉ quanh co khúc khuỷu, hơn nữa lại có nhiều lối rẽ, hay nói cách khác, đường rừng của Phong quốc lâm cũng không có quy tắc, chưa nói tới đến những thân cây, chỉ đi một lát, liền có vài lối rẽ tách ra. Cũng may đây không phải là khu đất tụ họp dân cư lại đang là lúc hoàng hôn cho nên vó ngựa của đám kị sĩ lưu lại rất rõ ràng. Chỉ cần đi theo dấu vết của vó ngựa để lại, cũng rất thuận lợi.
Đi được hai mươi dặm đường, liền tới một khe sâu, hai bên rừng râm rạp, ở giữa là một sơn cốc hẹp. Hàn Mạc phóng ngựa, nhìn theo vết ngựa trên đường mà đi thẳng vào trong sơn cốc.
Phong quốc núi non trùng điệp, rừng rậm như mây, các khe núi, thung lũng lại liền nhau, những khe núi nhỏ như vậy ở Phong quốc có vô số.
– Đại nhân ,bọn họ vào cốc…!
Hồng Tụ thấp giọng nói:
– Không biết bon chúng đã đi qua thung lũng hay vào đó nghỉ chân, nếu như là vào đó nghỉ chân, chúng ta tự ý xông vào rất dễ bị bọn họ phát hiện…có nên vào xem một phen hay không?
Hàn Mạc khoát tay:
– Không cần, bọn chúng không đi ngay,ở ngay trong thung lũng!
Hồng Tụ nhíu mày, nàng không biết vì sao Hàn Mạc có thể khẳng định như thế.
– Ta nghe trong thung lũng có tiếng ngựa hí!
Hàn Mạc thản nhiên cười, nói:
-Hẳn là ngựa của bọn chúng …bọn chúng chắc là nghỉ tạm bên trong thung lũng!
Hồng Tụ nhíu mày nói:
– Tiếng ngựa hí?
Hàn Mạc mỉm cười vuốt cằm, hắn đã từng luyện qua Khí kinh, ngũ quan cảm giác hơn không ít những kẻ bình thường. Bên trong thung lũng có tiếng ngựa hí rất nhỏ, hơn nữa, lúc này gió tây đang thổi từ tây sang đông, âm thanh tù thung lũng cũng không thuận theo hướng gió, người bình thường khó có thể nghe thấy được. Cho dù Hàn Mạc thính giác có tốt đến đâu đi chăng nữa cũng chỉ nghe là nghe được một chút động tĩnh. Hồng Tụ tuy rằng rất cố nghe ngóng động tĩnh, nhưng so với Hàn Mạc, cũng không thể nghe thấy tiếng ngựa hí trong cốc.
– Ngựa của chúng ta không thể đi vào!
Hàn Mạc xoay người xuống ngựa,đưa dây cương cho Hồng Tụ.
– Ngươi quay trở lại vài dặm đường, tìm hiểu những bí mật của nơi này, đem ngựa vào cánh rừng,ta ở đây chờ ngươi!
Hồng Tụ nhận cương ngựa, cũng không nhiều lời, ngồi trên lưng quay đầu ngựa, nắm con tuấn mã của Hàn Mạc đi.
Hàn Mạc vốn định một mình nhập cốc, nhưng làm như vậy sợ rằng Hồng Tụ sẽ có chút ấn tượng sai, đối với quan hệ của hai người hiển nhiên không phải là chuyện tốt, cho nên lúc này mới để Hồng Tụ cùng nhập cốc.
Dù sao bản lĩnh của Hồng Tụ cũng không phải tầm thường, có nàng bên cạnh, nếu thực sự gặp chuyện phiền toái, cũng có một trợ thủ đắc lực.
Không lâu sau, Hồng Tụ quay trở lại, lúc này sắc trời càng thêm u ám. Hàn Mạc không nói nhiều đi thẳng vào cốc. Hồng Tụ đã nắm chắc dao găm trong tay, theo sát Hàn Mạc.
Bên trong thung lũng đúng là có một dòng suối, nước chảy róc rách, cỏ trong cốc cũng mọc thành bụi, cao quá thắt lưng, chứng tỏ rằng nơi này rất ít khi có người lui tới. Một con đường nhỏ lầy lội xen kẽ trong bụi cỏ, kéo dài về phía bên trong thung lũng. Hàn Mạc thấy rõ vết vó ngựa của bọn kị sĩ lưu trên đường, lập tức không đi trên con đường nhỏ mà rẽ vào đi men theo sườn núi, men theo những bụi cỏ, vào bên trong thung lũng.
Đi một lát, đã nghe rõ tiếng ngựa hí từ bên trọng vọng ra. Hồng Tụ lúc này hiển nhiên cũng nghe thấy, liếc Hàn Mạc một cái, kinh ngạc không hiểu vì sao Hàn Mạc từ ngoài cốc mà nghe được tiếng ngựa hí bên trong.
Thung lũng rất hẹp. Hai bên vách đá dựng đứng. Cây cối um tùm. Sắc trời u ám. Không gian u tĩnh. Hai bên vách núi tạo nên cảm giác không an toàn. Toàn bộ thung lũng dường như rất âm trầm, đầy áp lực.
Đi thêm một đoạn, liền trông thấy ở phía trước có bóng dáng đang chuyển động. Hai người liền nấp vào bên trong bụi cỏ, chậm rãi tiến đến gần. Hai người đều là kẻ luyện võ, nên rất thận trọng, đi lại trong bụi cỏ rậm,cẩn thận từng li từng tí, thì rất khó bị phát hiện.
Khi đến khoảng cách gần nhất có thể, nhìn tất cả những cái bóng đó đều là ngựa. Mười con tuấn mã đang nhàn nhã gặm cỏ, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên hí vài tiếng.
– Sơn động!
Hồng Tụ thấp giọng nói.
Hàn Mạc ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên, vách núi bên trái, có một chỗ lõm đi vào sơn động, trần cao chừng hai thước, bên trong tối đen một mảnh, giống như miệng của một con thú hoang lớn, có chút hơi đáng sợ.
Hàn Mạc ngừng lại, cũng không tiếp tục đi tới,chỉ nheo mắt lại, lẳng lặng nhìn về phía sơn động. Trong lòng hắn biết rõ,nếu không nhầm thì đám kị binh kia đang ở bên trong sơn động.
Đám kị sĩ kia đều rất oai hùng, nhưng vì sao lại phải sống trong cái thung lũng chật hẹp này, vì sao lại phải sống ở một sơn động đáng sợ như thế?