Thần sắc của Huyền Thiên lập tức chấn động, thực lực của hai người này đáng sợ hơn tưởng tượng của Huyền Thiên nhiều lắm, không chỉ là cao thủ mà còn là cao thủ trong cao thủ, một người dùng kiếm, một người dùng đao, lực công kích của đao cương, kiếm cương chém ra đều vô cùng khủng bố, đều là cường giả thiên giai cảnh siêu cấp.
Hiện tại nhãn lực của Huyền Thiên không có cách nào có thể đoán được cảnh giới cụ thể của hai người ở thiên giai cảnh, chỉ là có thể cảm giác được khí thể của hai người này vô cùng hùng vĩ, thực lực vô cùng khủng bố.
Sau đó, điều khiến Huyền Thiên kinh ngạc hơn nữa nữa chính là tuổi của hai kiếm khách cùng đao khách nào lại vô cùng trẻ.
Dáng người đao khách vô cùng cao lớn, khoảng chừng 1m9, mỗi một đao chém ra đều phá toái hư không, như núi sụp đổ, có sức lực vô cùng khủng bố, nhìn qua ước chừng hai mươi mốt tuổi.
Còn kiếm khách thì thoạt nhìn có vẻ trẻ tuổi hơn một chút, chỉ ước chừng hai mươi, kiếm kỹ mở ra như sao bay đầy trời tạo thành vô số ngôi sao, bao phủ hết toàn bộ một mảnh lớn phạm vi phụ cận, tầm mắt của Huyền Thiên có hạn nên căn bản không cách nào nhìn thấy kiếm kỹ của kiếm khách bao phủ bao xa, nhưng Huyền Thiên lại biết kiếm kỹ của kiếm khách trẻ tuổi vô cùng đáng sợ, cho dù lực của đao khách vô cùng lớn, đao pháp như thần thì cũng có dấu hiệu bị kiếm kỹ của bị kiếm khách này áp chế, có một chút hạ phong.
Tướng mạo của kiếm khách kia rất anh tuấn, cho dù là lúc kích chiến cũng bình tĩnh, khí độ nhẹ nhàng, nhìn qua giống như khí chất của thiên tử, kiếm thuật thi triển cũng chỉ điểm giang sơn, rầm rộ, gợi lên rất nhiều thiên địa đại thế, ép đao khách trẻ tuổi cho dù có sức lực khủng bố thì căn bản không thể phát huy được
– Trọng Thủy Lưu, chỉ bằng ngươi mà cũng có thể nổi danh cùng ta à! Hôm nay ta sẽ chém ngươi để cho người trong thiên hạ biết rõ Tàng Thiên Ca ta chính là một đóa hoa hồng, còn ngươi cũng tất cả các thiên tài trong thiên hạ thì chỉ có thể trở thành một mảnh lá xanh bên cạnh hoa hồng mà thôi.
Âm thanh do kiếm khách phát ra tuy rằng ngữ khí sát phạt khá nặng, ngạo khí phi phàm nhưng bộ dạng nói chuyện của kiếm khách trẻ tuổi cũng là trò chuyện vui vẻ, giống như là một câu nói vui đùa mà thôi.
Trọng Thủy Lưu? Tàng Thiên Ca sao?
Trong đầu Huyền Thiên không ngừng hiện lên danh tự các thiên tài hậu bối của Thần Châu đại địa, sửng sốt khi không tìm được người tên là Trọng Thủy Lưu và Tàng Thiên Ca.
Huyền Thiên nhớ tới ngoại trừ công tử cấp yêu nghiệt thì bên ngoài còn có yêu nghiệt thiên tài Hướng Thiên Tiếu đã lấy được Đại kim cương thần lực công: thì nhất định sẽ bước vào thiên giai cảnh lúc mười tám tuổi, không khỏi thầm nghĩ chẳng lẽ Trọng Thủy Lưu và Tàng Thiên Ca cũng giống như Hướng Thiên Tiếu, đều là một tuyệt đại thiên tài xuất thân sơn dã sao? Hay là một yêu nghiệt có chút thế lực lớn nhưng vẫn chưa lộ diện?
Đang suy nghĩ thì đao khách trẻ tuổi đã cười lên ha hả, thanh âm to đến cực điểm, vô cùng tục tằng:
– Ha ha ha ha…..Tàng Thiên Ca, khẩu khí của ngươi cũng thật là lớn, cũng không sợ gió quá lớn chà xát đầu lưỡi của ngươi à, đao của lão tử chặt đầu thì luôn chém mấy tên thiên tài yêu nghiệt không biết trời cao đất rộng, tất cả mấy tên yêu nghiệt thiên tài đó đều đã trở thành oan hồn dưới đao của lão tử, lão tử một bước chém một cái, một đường chém đến vương giả vô thượng chi cảnh. Tàng Thiên Ca, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi.
– Ta kháo! Địa vị của hai người biến thái này như thế nào? Mà khẩu khí của người này còn lớn hơn so với người khác, đi mẹ nó cho rồi.
Huyền Thiên xì mũi coi thường.
Tàng Thiên Ca nói hắn là hoa hồng duy nhất trong thiên hạ còn tất cả các yêu nghiệt thiên tài khác cũng chỉ là một mảnh lá xanh bên cạnh hoa hồng mà thôi.
Trọng Thủy Lưu thì lại nói tất cả yêu nghiệt đều trở thành oan hồn dưới đao của hắn, hắn một bước chém một người, một đường chém đến vương giả vô thượng chỉ cảnh.